Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 909: Anh Không Quay Đầu
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Qua một trăm mét nữa sẽ đến trước mặt ông ta.Đi được một trăm năm mươi mét liền có thể cứu Ngô Tiểu Phàm.Giao dịch này.“Không lỗ!” Khóe miệng Vu Kiệt nhếch lên, anh đưa tay trái ra ôm lấy vai phải của mình, máu chảy dài trên các ngón tay, một lần nữa nhuộm đỏ bàn tay trái của anh.Chịu ơn một giọt, báo ơn một dòng, huống hồ là…ơn cứu mạng! Ông Ngô Lãnh là một người tốt, rất thương cháu gái Ngô Tiểu Phàm, ông ta không chỉ cứu anh mà còn tận tâm chăm sóc anh suốt một tuần, vì cứu anh ông ta còn lấy cả những dược liệu quý cất giấu ở dưới đáy rương để trị liệu cho anh.Ân tình này, cả đời cũng không trả nổi.Ngô Tiểu Phàm là một cô gái vô tư, nói năng chua ngoa sắc bén nhưng tâm rất lương thiện, tuy hơi nổi loạn nhưng lại có một trái tim nhân hậu và trong sáng, luôn nói những lời đanh đá nhưng khi nguy cấp sẽ dùng hết sức lực của mình để giúp đỡ người khác, mà năm nay cô gần như chỉ mới hai mươi tuổi, một cô gái như vậy có vẻ bằng tuổi Tiểu Vũ.Cho nên… Không có gì phải do dự cả.Vu Kiệt bước đi bước đầu tiên, ánh mắt kiên định.Thân thể anh vừa lắc lư, vừa vững vàng như nâng một ngọn núi.Đúng lúc này, một tên nhóc nhà họ Thường lập tức phản ứng, hắn giơ cây gậy gỗ trong tay lên, lao tới, đánh về phía đầu gối của Vu Kiệt! “Bộp!” Tiếng vang rất lớn.Gậy gỗ gãy rồi.Vu Kiệt ngã rạp xuống, trán đập xuống đất, tạo thành vết thương loang lổ máu, một trận đau như lửa đốt cháy bừng bừng trong xương chân anh.Ông cụ nhà họ Thường cười hài lòng.Năm cường giả phong thánh nhìn chằm chằm về phía Vu Kiệt cười vui vẻ như đang xem kịch..Ủng hộ chính chủ vào ngay — TRUMtгu yen.мE —Không nhìn về phía tên đệ tử của nhà họ Thường đã dùng gậy gỗ đánh anh.Thay vào đó, anh lại tiếp tục lê cái chân bị thương kia tiến về phía trước.Anh phải đi!.
Qua một trăm mét nữa sẽ đến trước mặt ông ta.
Đi được một trăm năm mươi mét liền có thể cứu Ngô Tiểu Phàm.
Giao dịch này.
“Không lỗ!”
Khóe miệng Vu Kiệt nhếch lên, anh đưa tay trái ra ôm lấy vai phải của mình, máu chảy dài trên các ngón tay, một lần nữa nhuộm đỏ bàn tay trái của anh.
Chịu ơn một giọt, báo ơn một dòng, huống hồ là…ơn cứu mạng!
Ông Ngô Lãnh là một người tốt, rất thương cháu gái Ngô Tiểu Phàm, ông ta không chỉ cứu anh mà còn tận tâm chăm sóc anh suốt một tuần, vì cứu anh ông ta còn lấy cả những dược liệu quý cất giấu ở dưới đáy rương để trị liệu cho anh.
Ân tình này, cả đời cũng không trả nổi.
Ngô Tiểu Phàm là một cô gái vô tư, nói năng chua ngoa sắc bén nhưng tâm rất lương thiện, tuy hơi nổi loạn nhưng lại có một trái tim nhân hậu và trong sáng, luôn nói những lời đanh đá nhưng khi nguy cấp sẽ dùng hết sức lực của mình để giúp đỡ người khác, mà năm nay cô gần như chỉ mới hai mươi tuổi, một cô gái như vậy có vẻ bằng tuổi Tiểu Vũ.
Cho nên…
Không có gì phải do dự cả.
Vu Kiệt bước đi bước đầu tiên, ánh mắt kiên định.
Thân thể anh vừa lắc lư, vừa vững vàng như nâng một ngọn núi.
Đúng lúc này, một tên nhóc nhà họ Thường lập tức phản ứng, hắn giơ cây gậy gỗ trong tay lên, lao tới, đánh về phía đầu gối của Vu Kiệt!
“Bộp!”
Tiếng vang rất lớn.
Gậy gỗ gãy rồi.
Vu Kiệt ngã rạp xuống, trán đập xuống đất, tạo thành vết thương loang lổ máu, một trận đau như lửa đốt cháy bừng bừng trong xương chân anh.
Ông cụ nhà họ Thường cười hài lòng.
Năm cường giả phong thánh nhìn chằm chằm về phía Vu Kiệt cười vui vẻ như đang xem kịch.
.
Ủng hộ chính chủ vào ngay — TRUMtгu yen.
мE —
Không nhìn về phía tên đệ tử của nhà họ Thường đã dùng gậy gỗ đánh anh.
Thay vào đó, anh lại tiếp tục lê cái chân bị thương kia tiến về phía trước.
Anh phải đi!.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Qua một trăm mét nữa sẽ đến trước mặt ông ta.Đi được một trăm năm mươi mét liền có thể cứu Ngô Tiểu Phàm.Giao dịch này.“Không lỗ!” Khóe miệng Vu Kiệt nhếch lên, anh đưa tay trái ra ôm lấy vai phải của mình, máu chảy dài trên các ngón tay, một lần nữa nhuộm đỏ bàn tay trái của anh.Chịu ơn một giọt, báo ơn một dòng, huống hồ là…ơn cứu mạng! Ông Ngô Lãnh là một người tốt, rất thương cháu gái Ngô Tiểu Phàm, ông ta không chỉ cứu anh mà còn tận tâm chăm sóc anh suốt một tuần, vì cứu anh ông ta còn lấy cả những dược liệu quý cất giấu ở dưới đáy rương để trị liệu cho anh.Ân tình này, cả đời cũng không trả nổi.Ngô Tiểu Phàm là một cô gái vô tư, nói năng chua ngoa sắc bén nhưng tâm rất lương thiện, tuy hơi nổi loạn nhưng lại có một trái tim nhân hậu và trong sáng, luôn nói những lời đanh đá nhưng khi nguy cấp sẽ dùng hết sức lực của mình để giúp đỡ người khác, mà năm nay cô gần như chỉ mới hai mươi tuổi, một cô gái như vậy có vẻ bằng tuổi Tiểu Vũ.Cho nên… Không có gì phải do dự cả.Vu Kiệt bước đi bước đầu tiên, ánh mắt kiên định.Thân thể anh vừa lắc lư, vừa vững vàng như nâng một ngọn núi.Đúng lúc này, một tên nhóc nhà họ Thường lập tức phản ứng, hắn giơ cây gậy gỗ trong tay lên, lao tới, đánh về phía đầu gối của Vu Kiệt! “Bộp!” Tiếng vang rất lớn.Gậy gỗ gãy rồi.Vu Kiệt ngã rạp xuống, trán đập xuống đất, tạo thành vết thương loang lổ máu, một trận đau như lửa đốt cháy bừng bừng trong xương chân anh.Ông cụ nhà họ Thường cười hài lòng.Năm cường giả phong thánh nhìn chằm chằm về phía Vu Kiệt cười vui vẻ như đang xem kịch..Ủng hộ chính chủ vào ngay — TRUMtгu yen.мE —Không nhìn về phía tên đệ tử của nhà họ Thường đã dùng gậy gỗ đánh anh.Thay vào đó, anh lại tiếp tục lê cái chân bị thương kia tiến về phía trước.Anh phải đi!.