Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 918: Hẳn Là Cùng Một Logic Như Vậy

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… “Ta mệt quá… thật sự rất mệt… cứ như tất cả sức lực trên người đều đã bị rút đi!”  “Từ khi sinh ra cho đến nay, đây là lần đầu tiên ta cảm thấy bất lực đến như vậy… Đánh không lại… Thật sự không cách nào đánh lại… năm tên cường giả phong Thánh… ta đánh không lại…”  “Nhưng dù vậy, ta vẫn không muốn ngã xuống, ta muốn đứng lên… đứng lên…”  “Còn có rất nhiều chuyện chưa làm xong mà!”  “Tiểu Thạch… mi cứu người thì cứu cho trót, đưa Phật đưa đến Tây Thiên, trên biển Luân Thành, mi đã cứu ta một mạng, bây giờ…”  “Ta muốn đứng lên… có được không?”  Tiểu Thạch im lặng không đáp, sau những lời nói vừa rồi thì không còn bất kỳ âm thanh nào khác.Vu Kiệt mỉm cười: “Mi không giúp ta thì ta sẽ tự… đứng lên!”  Luồng thiên địa pháp tắc kia vẫn đang đối kháng với uy áp đại đạo của năm tên cường giả phong Thánh kia.Ngay thời khắc này, uy áp đại đạo đang áp chế Vu Kiệt cũng dần biến mất.Anh thử điều động khí kình trong cơ thể thì phát hiện vừa nãy, vì để đối kháng với uy áp đại đạo mà khí kình đã sớm tiêu hao sạch, hiện tại, thân thể anh chỉ là phàm thể đã bị tàn phá không còn gì, trên vai có vết đao, lòng bàn tay bị cắt sâu tận xương, đầu gối trọng thương, bụng rỉ máu, vết thương mới chồng lên vết thương cũ, sức lực… đã sắp cạn.Nhìn chằm chằm vào Tiểu Thạch hồi lâu vẫn không thấy nó trả lời, Vu Kiệt từ từ ngẩng đầu lên.Đằng xa, ngọn lửa vẫn đang hừng hực cháy, đã sắp l**m đến giày của Ngô Tiểu Phàm.Anh không còn thời gian nữa!  Vu Kiệt dùng hết sức lực cuối cùng, cơ thể lảo đảo đứng lên, nhưng ngay khi anh định bước chân lên cây cầu dài thì sức lực toàn thân… đã hoàn toàn cạn kiệt.Mất đi lực không chế khiến hai chân anh vướng vào nhau, cả người… ngã chúi về phía trước.Ngô Tiểu Phàm biến sắc: “Không… không được… đừng mà!”  “Rầm!”  Ngay khi Vu Kiệt sắp ngã xuống thì một luồng pháp tắc tuôn ra từ trong khe hở trên viên đá, sau đó hóa thành một đường thẳng hệt như một bàn tay vô hình khổng lồ bao phủ phía trên cây cầu, đỡ lấy anh.Lúc này, Vu Kiệt đã rơi vào hôn mê.Còn viên đá vẫn luôn ở trong trạng thái ngủ say trước ngực anh thì… hoàn toàn tỉnh táo.…  Trong biển tâm thức, Vu Kiệt lại lần nữa đi đến Tuyết Hải Sơn Điền của chính mình.Anh đi thẳng một mạch, quan sát chín ngọn núi vốn dĩ phải hừng hực lửa, nhưng cũng như lần trước, hiện tại lửa đều đã lụi tàn.Tuyết Hải Sơn Điền dưới chân vô cùng rắn chắc.Phải đi lên đó mới có thể xác định được.Vì thế Vu Kiệt bắt đầu bò, anh không sao mình phải bò, rõ ràng là anh đang ở trong biển tâm thức của mình, nhưng lại không cách nào khống chế suy nghĩ để bản thân có thể tự do làm bất kỳ điều gì mình muốn, có lẽ…  Có lẽ người ở sâu trong sương mù không cách nào nhìn rõ bằng người bên ngoài.Hẳn là cùng một logic như vậy..

“Ta mệt quá… thật sự rất mệt… cứ như tất cả sức lực trên người đều đã bị rút đi!”  

“Từ khi sinh ra cho đến nay, đây là lần đầu tiên ta cảm thấy bất lực đến như vậy… Đánh không lại… Thật sự không cách nào đánh lại… năm tên cường giả phong Thánh… ta đánh không lại…”  

“Nhưng dù vậy, ta vẫn không muốn ngã xuống, ta muốn đứng lên… đứng lên…”  

“Còn có rất nhiều chuyện chưa làm xong mà!”  

“Tiểu Thạch… mi cứu người thì cứu cho trót, đưa Phật đưa đến Tây Thiên, trên biển Luân Thành, mi đã cứu ta một mạng, bây giờ…”  

“Ta muốn đứng lên… có được không?”  

Tiểu Thạch im lặng không đáp, sau những lời nói vừa rồi thì không còn bất kỳ âm thanh nào khác.

Vu Kiệt mỉm cười: “Mi không giúp ta thì ta sẽ tự… đứng lên!”  

Luồng thiên địa pháp tắc kia vẫn đang đối kháng với uy áp đại đạo của năm tên cường giả phong Thánh kia.

Ngay thời khắc này, uy áp đại đạo đang áp chế Vu Kiệt cũng dần biến mất.

Anh thử điều động khí kình trong cơ thể thì phát hiện vừa nãy, vì để đối kháng với uy áp đại đạo mà khí kình đã sớm tiêu hao sạch, hiện tại, thân thể anh chỉ là phàm thể đã bị tàn phá không còn gì, trên vai có vết đao, lòng bàn tay bị cắt sâu tận xương, đầu gối trọng thương, bụng rỉ máu, vết thương mới chồng lên vết thương cũ, sức lực… đã sắp cạn.

Nhìn chằm chằm vào Tiểu Thạch hồi lâu vẫn không thấy nó trả lời, Vu Kiệt từ từ ngẩng đầu lên.

Đằng xa, ngọn lửa vẫn đang hừng hực cháy, đã sắp l**m đến giày của Ngô Tiểu Phàm.

Anh không còn thời gian nữa!  

Vu Kiệt dùng hết sức lực cuối cùng, cơ thể lảo đảo đứng lên, nhưng ngay khi anh định bước chân lên cây cầu dài thì sức lực toàn thân… đã hoàn toàn cạn kiệt.

Mất đi lực không chế khiến hai chân anh vướng vào nhau, cả người… ngã chúi về phía trước.

Ngô Tiểu Phàm biến sắc: “Không… không được… đừng mà!”  

“Rầm!”  

Ngay khi Vu Kiệt sắp ngã xuống thì một luồng pháp tắc tuôn ra từ trong khe hở trên viên đá, sau đó hóa thành một đường thẳng hệt như một bàn tay vô hình khổng lồ bao phủ phía trên cây cầu, đỡ lấy anh.

Lúc này, Vu Kiệt đã rơi vào hôn mê.

Còn viên đá vẫn luôn ở trong trạng thái ngủ say trước ngực anh thì… hoàn toàn tỉnh táo.

…  

Trong biển tâm thức, Vu Kiệt lại lần nữa đi đến Tuyết Hải Sơn Điền của chính mình.

Anh đi thẳng một mạch, quan sát chín ngọn núi vốn dĩ phải hừng hực lửa, nhưng cũng như lần trước, hiện tại lửa đều đã lụi tàn.

Tuyết Hải Sơn Điền dưới chân vô cùng rắn chắc.

Phải đi lên đó mới có thể xác định được.

Vì thế Vu Kiệt bắt đầu bò, anh không sao mình phải bò, rõ ràng là anh đang ở trong biển tâm thức của mình, nhưng lại không cách nào khống chế suy nghĩ để bản thân có thể tự do làm bất kỳ điều gì mình muốn, có lẽ…  

Có lẽ người ở sâu trong sương mù không cách nào nhìn rõ bằng người bên ngoài.

Hẳn là cùng một logic như vậy.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… “Ta mệt quá… thật sự rất mệt… cứ như tất cả sức lực trên người đều đã bị rút đi!”  “Từ khi sinh ra cho đến nay, đây là lần đầu tiên ta cảm thấy bất lực đến như vậy… Đánh không lại… Thật sự không cách nào đánh lại… năm tên cường giả phong Thánh… ta đánh không lại…”  “Nhưng dù vậy, ta vẫn không muốn ngã xuống, ta muốn đứng lên… đứng lên…”  “Còn có rất nhiều chuyện chưa làm xong mà!”  “Tiểu Thạch… mi cứu người thì cứu cho trót, đưa Phật đưa đến Tây Thiên, trên biển Luân Thành, mi đã cứu ta một mạng, bây giờ…”  “Ta muốn đứng lên… có được không?”  Tiểu Thạch im lặng không đáp, sau những lời nói vừa rồi thì không còn bất kỳ âm thanh nào khác.Vu Kiệt mỉm cười: “Mi không giúp ta thì ta sẽ tự… đứng lên!”  Luồng thiên địa pháp tắc kia vẫn đang đối kháng với uy áp đại đạo của năm tên cường giả phong Thánh kia.Ngay thời khắc này, uy áp đại đạo đang áp chế Vu Kiệt cũng dần biến mất.Anh thử điều động khí kình trong cơ thể thì phát hiện vừa nãy, vì để đối kháng với uy áp đại đạo mà khí kình đã sớm tiêu hao sạch, hiện tại, thân thể anh chỉ là phàm thể đã bị tàn phá không còn gì, trên vai có vết đao, lòng bàn tay bị cắt sâu tận xương, đầu gối trọng thương, bụng rỉ máu, vết thương mới chồng lên vết thương cũ, sức lực… đã sắp cạn.Nhìn chằm chằm vào Tiểu Thạch hồi lâu vẫn không thấy nó trả lời, Vu Kiệt từ từ ngẩng đầu lên.Đằng xa, ngọn lửa vẫn đang hừng hực cháy, đã sắp l**m đến giày của Ngô Tiểu Phàm.Anh không còn thời gian nữa!  Vu Kiệt dùng hết sức lực cuối cùng, cơ thể lảo đảo đứng lên, nhưng ngay khi anh định bước chân lên cây cầu dài thì sức lực toàn thân… đã hoàn toàn cạn kiệt.Mất đi lực không chế khiến hai chân anh vướng vào nhau, cả người… ngã chúi về phía trước.Ngô Tiểu Phàm biến sắc: “Không… không được… đừng mà!”  “Rầm!”  Ngay khi Vu Kiệt sắp ngã xuống thì một luồng pháp tắc tuôn ra từ trong khe hở trên viên đá, sau đó hóa thành một đường thẳng hệt như một bàn tay vô hình khổng lồ bao phủ phía trên cây cầu, đỡ lấy anh.Lúc này, Vu Kiệt đã rơi vào hôn mê.Còn viên đá vẫn luôn ở trong trạng thái ngủ say trước ngực anh thì… hoàn toàn tỉnh táo.…  Trong biển tâm thức, Vu Kiệt lại lần nữa đi đến Tuyết Hải Sơn Điền của chính mình.Anh đi thẳng một mạch, quan sát chín ngọn núi vốn dĩ phải hừng hực lửa, nhưng cũng như lần trước, hiện tại lửa đều đã lụi tàn.Tuyết Hải Sơn Điền dưới chân vô cùng rắn chắc.Phải đi lên đó mới có thể xác định được.Vì thế Vu Kiệt bắt đầu bò, anh không sao mình phải bò, rõ ràng là anh đang ở trong biển tâm thức của mình, nhưng lại không cách nào khống chế suy nghĩ để bản thân có thể tự do làm bất kỳ điều gì mình muốn, có lẽ…  Có lẽ người ở sâu trong sương mù không cách nào nhìn rõ bằng người bên ngoài.Hẳn là cùng một logic như vậy..

Chương 918: Hẳn Là Cùng Một Logic Như Vậy