Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 922: Nó Thấy Được… Thức Ăn!
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Kể đó, anh nhìn chòng chọc vào năm tên cường giả phong Thánh… le lưỡi ra, l**m l**m khóe miệng.Dáng vẻ hệt như dã thú bị giam giữ suốt mấy trăm năm trong lồng giam sắp được sổng chuồng đang điên lên vì đói, nó quan sát đám người bên ngoài lồng sắt bằng ánh mắt khát máu.Nó thấy được… thức ăn! Chưởng môn Dược Vương Cốc nhíu mày: “Hắn ta có thể đứng lên được ư?” “Không phải vừa rồi còn lảo đảo té trên mặt đất sao? Sao bỗng chốc lại có thể đứng lên được chứ? Rốt cuộc là có chuyện gì đã xảy ra?” Không ai biết, cũng không ai muốn biết.Cả năm người đều nhìn chằm chằm vào Vu Kiệt bằng ánh mắt khiếp sợ.Dường như bọn họ đã quên mất những lời vữa nãy.Nhưng ngay lúc đó, đột nhiên chưởng môn Thiên Sơn kịp phản ứng: “Đứng ngẩn ra đó làm gì? Luồng thiên địa pháp tắc kia đã biến mất, giết hắn đi!” Không có thiên địa pháp tắc ngăn cản, trong phút chốc, bọn họ có thể dùng sức ép đại đạo để đè bẹp Vu Kiệt, đó chẳng phải là chuyện rất dễ dàng sao? Bốn tên cường giả phong Thánh kịp phản ứng, hiện tại luồng thiên địa pháp tắc kia tựa như tấm lưới đang ngăn trước người bọn họ, há chẳng phải tạo thành khe hở giữa bọn họ và Vu Kiệt sao? “Lên!” Năm người đồng loạt ra tay, không chút để tâm đến những lời Vu Kiệt vừa nói.Năm luồng sức ép đại đạo một lần nữa tăng vọt, hệt như sao chổi bắn về phía anh.Năm luồng sức ép đại đạo thoáng chốc lướt qua cây cầu dài, mắt thấy chúng sắp nện thẳng lên người Vu Kiệt và anh sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt thì… Vu Kiệt bước lên một bước, thoáng cái biến mất.Nhanh!Rất nhanh!Ngay cả cái bóng cũng không bắt kịp..
Kể đó, anh nhìn chòng chọc vào năm tên cường giả phong Thánh… le lưỡi ra, l**m l**m khóe miệng.
Dáng vẻ hệt như dã thú bị giam giữ suốt mấy trăm năm trong lồng giam sắp được sổng chuồng đang điên lên vì đói, nó quan sát đám người bên ngoài lồng sắt bằng ánh mắt khát máu.
Nó thấy được… thức ăn!
Chưởng môn Dược Vương Cốc nhíu mày: “Hắn ta có thể đứng lên được ư?”
“Không phải vừa rồi còn lảo đảo té trên mặt đất sao? Sao bỗng chốc lại có thể đứng lên được chứ? Rốt cuộc là có chuyện gì đã xảy ra?”
Không ai biết, cũng không ai muốn biết.
Cả năm người đều nhìn chằm chằm vào Vu Kiệt bằng ánh mắt khiếp sợ.
Dường như bọn họ đã quên mất những lời vữa nãy.
Nhưng ngay lúc đó, đột nhiên chưởng môn Thiên Sơn kịp phản ứng: “Đứng ngẩn ra đó làm gì? Luồng thiên địa pháp tắc kia đã biến mất, giết hắn đi!”
Không có thiên địa pháp tắc ngăn cản, trong phút chốc, bọn họ có thể dùng sức ép đại đạo để đè bẹp Vu Kiệt, đó chẳng phải là chuyện rất dễ dàng sao?
Bốn tên cường giả phong Thánh kịp phản ứng, hiện tại luồng thiên địa pháp tắc kia tựa như tấm lưới đang ngăn trước người bọn họ, há chẳng phải tạo thành khe hở giữa bọn họ và Vu Kiệt sao?
“Lên!”
Năm người đồng loạt ra tay, không chút để tâm đến những lời Vu Kiệt vừa nói.
Năm luồng sức ép đại đạo một lần nữa tăng vọt, hệt như sao chổi bắn về phía anh.
Năm luồng sức ép đại đạo thoáng chốc lướt qua cây cầu dài, mắt thấy chúng sắp nện thẳng lên người Vu Kiệt và anh sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt thì…
Vu Kiệt bước lên một bước, thoáng cái biến mất.
Nhanh!
Rất nhanh!
Ngay cả cái bóng cũng không bắt kịp.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Kể đó, anh nhìn chòng chọc vào năm tên cường giả phong Thánh… le lưỡi ra, l**m l**m khóe miệng.Dáng vẻ hệt như dã thú bị giam giữ suốt mấy trăm năm trong lồng giam sắp được sổng chuồng đang điên lên vì đói, nó quan sát đám người bên ngoài lồng sắt bằng ánh mắt khát máu.Nó thấy được… thức ăn! Chưởng môn Dược Vương Cốc nhíu mày: “Hắn ta có thể đứng lên được ư?” “Không phải vừa rồi còn lảo đảo té trên mặt đất sao? Sao bỗng chốc lại có thể đứng lên được chứ? Rốt cuộc là có chuyện gì đã xảy ra?” Không ai biết, cũng không ai muốn biết.Cả năm người đều nhìn chằm chằm vào Vu Kiệt bằng ánh mắt khiếp sợ.Dường như bọn họ đã quên mất những lời vữa nãy.Nhưng ngay lúc đó, đột nhiên chưởng môn Thiên Sơn kịp phản ứng: “Đứng ngẩn ra đó làm gì? Luồng thiên địa pháp tắc kia đã biến mất, giết hắn đi!” Không có thiên địa pháp tắc ngăn cản, trong phút chốc, bọn họ có thể dùng sức ép đại đạo để đè bẹp Vu Kiệt, đó chẳng phải là chuyện rất dễ dàng sao? Bốn tên cường giả phong Thánh kịp phản ứng, hiện tại luồng thiên địa pháp tắc kia tựa như tấm lưới đang ngăn trước người bọn họ, há chẳng phải tạo thành khe hở giữa bọn họ và Vu Kiệt sao? “Lên!” Năm người đồng loạt ra tay, không chút để tâm đến những lời Vu Kiệt vừa nói.Năm luồng sức ép đại đạo một lần nữa tăng vọt, hệt như sao chổi bắn về phía anh.Năm luồng sức ép đại đạo thoáng chốc lướt qua cây cầu dài, mắt thấy chúng sắp nện thẳng lên người Vu Kiệt và anh sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt thì… Vu Kiệt bước lên một bước, thoáng cái biến mất.Nhanh!Rất nhanh!Ngay cả cái bóng cũng không bắt kịp..