Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 933: Cũng Na Ná Như Thế

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Nắm đấm của Phong Thánh Giả đã đến trước mặt, Vu Kiệt nghiêng đầu né đi, đồng thời bàn tay như thánh kiếm chém thẳng về phía trước.Phong Thánh Giả nọ lập tức tránh đi, lại vung một cú đấm khác nhưng sau đó phát hiện ra Vu Kiệt đã bất ngờ biến mất, luồng khí kình mạnh mẽ lập tức ập đến lưng ông ta sau một giây.“Không ổn rồi!”  Ánh mắt ông ta trở nên căng thẳng, lập tức rụt tay lại, nhấc chân tiến về phía trước để kéo giãn khoảng cách, đồng thời xoay người lại, giơ chân đá.“Bốp!”  Sau đó, kèm theo tiếng vang nặng nề kia.Chính là cái chân bị Vu Kiệt chặt ngay giữa không trung, cứng đờ.“Răng rắc!”  “A…”  Cơn đau như đang xé rách cơ thể lan từ xương đùi lên nửa thân trên.Sức mạnh của một chưởng đó có lẽ còn mạnh hơn hai luồng kiếm quang của chưởng môn Thiên Sơn gấp mười lần.Hai Phong Thánh Giả ngu người!  Phong Thánh Giả đang đánh cũng nghệt mặt ra.Một cú!  Chỉ có một cú!  Vu Kiệt: “Đã bảo là nói chuyện bằng nắm đấm, sao đánh một hồi lại lên chân thế này? Mi không thành thật tí nào!”  “Ta!”  “Ghét nhất những kẻ không thành thật”.“Nên là, ta không muốn đánh với mi nữa”.Không muốn đánh nữa, thế thì giết!  Cứ như nghịch con cua chán chê rồi lại đem nấu lên ăn.Tiện đà, Vu Kiệt lại hét lớn một tiếng: “Lên!”  Phong Thánh Giả bị anh giơ lên thật cao, cổ tay đập mạnh xuống phía dưới.“Bốp!”  Đầu Phong Thánh Giả chạm đất, cả người cứng đờ chẳng ra hình thù gì..

Nắm đấm của Phong Thánh Giả đã đến trước mặt, Vu Kiệt nghiêng đầu né đi, đồng thời bàn tay như thánh kiếm chém thẳng về phía trước.

Phong Thánh Giả nọ lập tức tránh đi, lại vung một cú đấm khác nhưng sau đó phát hiện ra Vu Kiệt đã bất ngờ biến mất, luồng khí kình mạnh mẽ lập tức ập đến lưng ông ta sau một giây.

“Không ổn rồi!”  

Ánh mắt ông ta trở nên căng thẳng, lập tức rụt tay lại, nhấc chân tiến về phía trước để kéo giãn khoảng cách, đồng thời xoay người lại, giơ chân đá.

“Bốp!”  

Sau đó, kèm theo tiếng vang nặng nề kia.

Chính là cái chân bị Vu Kiệt chặt ngay giữa không trung, cứng đờ.

“Răng rắc!”  

“A…”  

Cơn đau như đang xé rách cơ thể lan từ xương đùi lên nửa thân trên.

Sức mạnh của một chưởng đó có lẽ còn mạnh hơn hai luồng kiếm quang của chưởng môn Thiên Sơn gấp mười lần.

Hai Phong Thánh Giả ngu người!  

Phong Thánh Giả đang đánh cũng nghệt mặt ra.

Một cú!  

Chỉ có một cú!  

Vu Kiệt: “Đã bảo là nói chuyện bằng nắm đấm, sao đánh một hồi lại lên chân thế này? Mi không thành thật tí nào!”  

“Ta!”  

“Ghét nhất những kẻ không thành thật”.

“Nên là, ta không muốn đánh với mi nữa”.

Không muốn đánh nữa, thế thì giết!  

Cứ như nghịch con cua chán chê rồi lại đem nấu lên ăn.

Tiện đà, Vu Kiệt lại hét lớn một tiếng: “Lên!”  

Phong Thánh Giả bị anh giơ lên thật cao, cổ tay đập mạnh xuống phía dưới.

“Bốp!”  

Đầu Phong Thánh Giả chạm đất, cả người cứng đờ chẳng ra hình thù gì.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Nắm đấm của Phong Thánh Giả đã đến trước mặt, Vu Kiệt nghiêng đầu né đi, đồng thời bàn tay như thánh kiếm chém thẳng về phía trước.Phong Thánh Giả nọ lập tức tránh đi, lại vung một cú đấm khác nhưng sau đó phát hiện ra Vu Kiệt đã bất ngờ biến mất, luồng khí kình mạnh mẽ lập tức ập đến lưng ông ta sau một giây.“Không ổn rồi!”  Ánh mắt ông ta trở nên căng thẳng, lập tức rụt tay lại, nhấc chân tiến về phía trước để kéo giãn khoảng cách, đồng thời xoay người lại, giơ chân đá.“Bốp!”  Sau đó, kèm theo tiếng vang nặng nề kia.Chính là cái chân bị Vu Kiệt chặt ngay giữa không trung, cứng đờ.“Răng rắc!”  “A…”  Cơn đau như đang xé rách cơ thể lan từ xương đùi lên nửa thân trên.Sức mạnh của một chưởng đó có lẽ còn mạnh hơn hai luồng kiếm quang của chưởng môn Thiên Sơn gấp mười lần.Hai Phong Thánh Giả ngu người!  Phong Thánh Giả đang đánh cũng nghệt mặt ra.Một cú!  Chỉ có một cú!  Vu Kiệt: “Đã bảo là nói chuyện bằng nắm đấm, sao đánh một hồi lại lên chân thế này? Mi không thành thật tí nào!”  “Ta!”  “Ghét nhất những kẻ không thành thật”.“Nên là, ta không muốn đánh với mi nữa”.Không muốn đánh nữa, thế thì giết!  Cứ như nghịch con cua chán chê rồi lại đem nấu lên ăn.Tiện đà, Vu Kiệt lại hét lớn một tiếng: “Lên!”  Phong Thánh Giả bị anh giơ lên thật cao, cổ tay đập mạnh xuống phía dưới.“Bốp!”  Đầu Phong Thánh Giả chạm đất, cả người cứng đờ chẳng ra hình thù gì..

Chương 933: Cũng Na Ná Như Thế