Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 952: Đại Sảnh Miếu Quan Công
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Mưa đêm lạnh lẽo, rơi lộp độp trên người.Cái rét ớn lạnh ập đến khiến người nhà họ Thường đứng xung quanh đó cảm thấy rùng mình.Họ nhìn chằm chằm Vu Kiệt đang bất tỉnh trên mặt đất, tất cả đều chìm vào im lặng.Cơ thể bất động, nhìn hơi thở cũng không biết còn sống hay không.Cứ như vậy ngã xuống một cách không thể nào hiểu được.Trên trời không kết mây đen mà mưa vẫn cứ rơi xuống.Nơi lỗ hổng của kèn Sô-na, nhắc mọi người rằng có một người phong thánh vừa truyền lời.Mạc Vãn Phong l**m l**m đôi môi đang cảm thấy khô khốc, mới phát hiện môi mình đã bị nước mưa thấm ướt.Ông ta hít một hơi thật sâu, nói lớn: "Tổ y tế!” Vừa dứt lời, một chiếc ô tô lao lên, một số người bước ra từ trong xe.Họ lấy ra các dụng cụ chuyên dụng, để chẩn đoán tình trạng cơ thể của Vu Kiệt.Khi bác sĩ nghe thấy tiếng tim đập yếu ớt của Vu Kiệt, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, gật đầu với Mạc Vãn Phong.Mạc Vãn Phong như trút được gánh nặng, những người còn lại cũng như trút bỏ được tảng đá đang đè nặng.Còn sống, là điều tốt nhất.Cho dù vết thương chồng chất, bọn họ cũng sẽ cố gắng hết sức để chữa trị cho Vu Kiệt.Bọn họ cũng không lo lắng, dù sao sư phụ của Vu Kiệt cũng là Thánh y Mặc Bạch! Mạc Vãn Phong vẫy vẫy tay, ra hiệu cho những người còn lại bắt đầu làm nhiệm vụ tiếp theo.Những người này bắt đầu thu dọn chiến trường, khiêng tất cả thi thể xếp lại thành hàng.Thi thể của những người ở phái Giang Hồ Truyền Thừa, người nhà họ Thường, và của năm người phong thánh.Mỗi một thi thể, đều được xếp ngay ngắn, ghi lại danh tính.Đồng thời, Mạc Vãn Phong và Hướng Thiên Lĩnh cũng đi báo cáo tình hình.Mọi người đều đang rất mong chờ.Một tập tài liệu nhanh chóng được chuyển đến Quốc Phái.Đại sảnh miếu Quan Công.Sau khi xem xong tin tức Vu Kiệt vẫn còn sống, tám ông lão liền cảm thấy nhẹ nhõm..
Mưa đêm lạnh lẽo, rơi lộp độp trên người.
Cái rét ớn lạnh ập đến khiến người nhà họ Thường đứng xung quanh đó cảm thấy rùng mình.
Họ nhìn chằm chằm Vu Kiệt đang bất tỉnh trên mặt đất, tất cả đều chìm vào im lặng.
Cơ thể bất động, nhìn hơi thở cũng không biết còn sống hay không.
Cứ như vậy ngã xuống một cách không thể nào hiểu được.
Trên trời không kết mây đen mà mưa vẫn cứ rơi xuống.
Nơi lỗ hổng của kèn Sô-na, nhắc mọi người rằng có một người phong thánh vừa truyền lời.
Mạc Vãn Phong l**m l**m đôi môi đang cảm thấy khô khốc, mới phát hiện môi mình đã bị nước mưa thấm ướt.
Ông ta hít một hơi thật sâu, nói lớn: "Tổ y tế!”
Vừa dứt lời, một chiếc ô tô lao lên, một số người bước ra từ trong xe.
Họ lấy ra các dụng cụ chuyên dụng, để chẩn đoán tình trạng cơ thể của Vu Kiệt.
Khi bác sĩ nghe thấy tiếng tim đập yếu ớt của Vu Kiệt, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, gật đầu với Mạc Vãn Phong.
Mạc Vãn Phong như trút được gánh nặng, những người còn lại cũng như trút bỏ được tảng đá đang đè nặng.
Còn sống, là điều tốt nhất.
Cho dù vết thương chồng chất, bọn họ cũng sẽ cố gắng hết sức để chữa trị cho Vu Kiệt.
Bọn họ cũng không lo lắng, dù sao sư phụ của Vu Kiệt cũng là Thánh y Mặc Bạch!
Mạc Vãn Phong vẫy vẫy tay, ra hiệu cho những người còn lại bắt đầu làm nhiệm vụ tiếp theo.
Những người này bắt đầu thu dọn chiến trường, khiêng tất cả thi thể xếp lại thành hàng.
Thi thể của những người ở phái Giang Hồ Truyền Thừa, người nhà họ Thường, và của năm người phong thánh.
Mỗi một thi thể, đều được xếp ngay ngắn, ghi lại danh tính.
Đồng thời, Mạc Vãn Phong và Hướng Thiên Lĩnh cũng đi báo cáo tình hình.
Mọi người đều đang rất mong chờ.
Một tập tài liệu nhanh chóng được chuyển đến Quốc Phái.
Đại sảnh miếu Quan Công.
Sau khi xem xong tin tức Vu Kiệt vẫn còn sống, tám ông lão liền cảm thấy nhẹ nhõm.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Mưa đêm lạnh lẽo, rơi lộp độp trên người.Cái rét ớn lạnh ập đến khiến người nhà họ Thường đứng xung quanh đó cảm thấy rùng mình.Họ nhìn chằm chằm Vu Kiệt đang bất tỉnh trên mặt đất, tất cả đều chìm vào im lặng.Cơ thể bất động, nhìn hơi thở cũng không biết còn sống hay không.Cứ như vậy ngã xuống một cách không thể nào hiểu được.Trên trời không kết mây đen mà mưa vẫn cứ rơi xuống.Nơi lỗ hổng của kèn Sô-na, nhắc mọi người rằng có một người phong thánh vừa truyền lời.Mạc Vãn Phong l**m l**m đôi môi đang cảm thấy khô khốc, mới phát hiện môi mình đã bị nước mưa thấm ướt.Ông ta hít một hơi thật sâu, nói lớn: "Tổ y tế!” Vừa dứt lời, một chiếc ô tô lao lên, một số người bước ra từ trong xe.Họ lấy ra các dụng cụ chuyên dụng, để chẩn đoán tình trạng cơ thể của Vu Kiệt.Khi bác sĩ nghe thấy tiếng tim đập yếu ớt của Vu Kiệt, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, gật đầu với Mạc Vãn Phong.Mạc Vãn Phong như trút được gánh nặng, những người còn lại cũng như trút bỏ được tảng đá đang đè nặng.Còn sống, là điều tốt nhất.Cho dù vết thương chồng chất, bọn họ cũng sẽ cố gắng hết sức để chữa trị cho Vu Kiệt.Bọn họ cũng không lo lắng, dù sao sư phụ của Vu Kiệt cũng là Thánh y Mặc Bạch! Mạc Vãn Phong vẫy vẫy tay, ra hiệu cho những người còn lại bắt đầu làm nhiệm vụ tiếp theo.Những người này bắt đầu thu dọn chiến trường, khiêng tất cả thi thể xếp lại thành hàng.Thi thể của những người ở phái Giang Hồ Truyền Thừa, người nhà họ Thường, và của năm người phong thánh.Mỗi một thi thể, đều được xếp ngay ngắn, ghi lại danh tính.Đồng thời, Mạc Vãn Phong và Hướng Thiên Lĩnh cũng đi báo cáo tình hình.Mọi người đều đang rất mong chờ.Một tập tài liệu nhanh chóng được chuyển đến Quốc Phái.Đại sảnh miếu Quan Công.Sau khi xem xong tin tức Vu Kiệt vẫn còn sống, tám ông lão liền cảm thấy nhẹ nhõm..