Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 956

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Trên mặt anh ta đầy vẻ nghi ngờ, nhìn chằm chằm hai người trước mặt.“Những người này đều do Vu Kiệt ra tay đấy”.Mạc Vãn Phong nói rõ ràng từng chữ một.Từng chữ đó giống như một trận mưa sao băng vụt qua trước mắt Lão Ưng.Rực rỡ, lấp lánh, sức nổ kinh hoàng, nổ tung cả một vùng trời.Trong nháy mắt, có quá nhiều cảnh tượng diễn ra trong đầu anh ta.Anh ta lại một lần nữa bị sốc.Quả thực, tốt nhất là lúc này không nên nghe.Trong màn mưa, ba người lặng lẽ đứng đó, mặc cho mưa rơi ướt đẫm.Những người xung quanh kiên quyết vây chặt Vu Kiệt, không phải là trông chừng mà là bảo vệ.Một số nhân viên y tế đang tiến hành cấp cứu.Bọn họ cần phải nhanh chóng kiểm tra và xử lý tất cả vết thương.Nếu không, tùy tiện di chuyển, e rằng vết thương sẽ càng nghiêm trọng hơn.Phía xa.Một nhóm người của tổ Báo đang thu dọn chiến trường, đưa những thi thể kia ra khu vực lớn hơn.Nhìn thấy cảnh tượng này, quả thực rất kinh hoàng.Trong lúc thu dọn đều là hai người khiêng một cáng, cũng có sự tôn trọng cơ bản nhất đối với người đã khuất.Trong quan niệm truyền thống của bọn họ, người đã khuất là lớn nhất, đây là đồng bào.“Rầm!”  Một tiểu đội trưởng của tổ Báo trực tiếp hạ gục một kẻ muốn chạy trốn thuộc nhà họ Thường.Anh ta bắt người này lại, giọng lạnh băng hỏi: “Người có quyền lực nhất trong đám người ở đây là ai, chỉ ra đây cho tôi!”  Tên thanh niên hai mươi tuổi thuộc nhà họ Thường này hoảng sợ, bị khí tức lạnh băng toát ra từ người đàn ông thuộc tổ Báo này dọa cho run bần bật.Ánh mắt hắn ta từ từ di chuyển sang phía ông cụ nhà họ Thường.Thấy vậy, người của tổ Báo cũng lần lượt nhìn về hướng đó.“Tên khốn, mày muốn chết hả!”  Ông cụ nhà họ Thường gằn giọng nói.Tiểu đội trưởng ra lệnh.“Quản gia nhà họ Thường, đỡ tôi qua đó đi, chân tôi yếu quá!”  Ông cụ Thường nghiến răng nghiến lợi nói.Ông quản gia nuốt nước bọt một cách khó khăn, trong lòng hoảng loạn..

Trên mặt anh ta đầy vẻ nghi ngờ, nhìn chằm chằm hai người trước mặt.

“Những người này đều do Vu Kiệt ra tay đấy”.

Mạc Vãn Phong nói rõ ràng từng chữ một.

Từng chữ đó giống như một trận mưa sao băng vụt qua trước mắt Lão Ưng.

Rực rỡ, lấp lánh, sức nổ kinh hoàng, nổ tung cả một vùng trời.

Trong nháy mắt, có quá nhiều cảnh tượng diễn ra trong đầu anh ta.

Anh ta lại một lần nữa bị sốc.

Quả thực, tốt nhất là lúc này không nên nghe.

Trong màn mưa, ba người lặng lẽ đứng đó, mặc cho mưa rơi ướt đẫm.

Những người xung quanh kiên quyết vây chặt Vu Kiệt, không phải là trông chừng mà là bảo vệ.

Một số nhân viên y tế đang tiến hành cấp cứu.

Bọn họ cần phải nhanh chóng kiểm tra và xử lý tất cả vết thương.

Nếu không, tùy tiện di chuyển, e rằng vết thương sẽ càng nghiêm trọng hơn.

Phía xa.

Một nhóm người của tổ Báo đang thu dọn chiến trường, đưa những thi thể kia ra khu vực lớn hơn.

Nhìn thấy cảnh tượng này, quả thực rất kinh hoàng.

Trong lúc thu dọn đều là hai người khiêng một cáng, cũng có sự tôn trọng cơ bản nhất đối với người đã khuất.

Trong quan niệm truyền thống của bọn họ, người đã khuất là lớn nhất, đây là đồng bào.

“Rầm!”  

Một tiểu đội trưởng của tổ Báo trực tiếp hạ gục một kẻ muốn chạy trốn thuộc nhà họ Thường.

Anh ta bắt người này lại, giọng lạnh băng hỏi: “Người có quyền lực nhất trong đám người ở đây là ai, chỉ ra đây cho tôi!”  

Tên thanh niên hai mươi tuổi thuộc nhà họ Thường này hoảng sợ, bị khí tức lạnh băng toát ra từ người đàn ông thuộc tổ Báo này dọa cho run bần bật.

Ánh mắt hắn ta từ từ di chuyển sang phía ông cụ nhà họ Thường.

Thấy vậy, người của tổ Báo cũng lần lượt nhìn về hướng đó.

“Tên khốn, mày muốn chết hả!”  

Ông cụ nhà họ Thường gằn giọng nói.

Tiểu đội trưởng ra lệnh.

“Quản gia nhà họ Thường, đỡ tôi qua đó đi, chân tôi yếu quá!”  

Ông cụ Thường nghiến răng nghiến lợi nói.

Ông quản gia nuốt nước bọt một cách khó khăn, trong lòng hoảng loạn.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Trên mặt anh ta đầy vẻ nghi ngờ, nhìn chằm chằm hai người trước mặt.“Những người này đều do Vu Kiệt ra tay đấy”.Mạc Vãn Phong nói rõ ràng từng chữ một.Từng chữ đó giống như một trận mưa sao băng vụt qua trước mắt Lão Ưng.Rực rỡ, lấp lánh, sức nổ kinh hoàng, nổ tung cả một vùng trời.Trong nháy mắt, có quá nhiều cảnh tượng diễn ra trong đầu anh ta.Anh ta lại một lần nữa bị sốc.Quả thực, tốt nhất là lúc này không nên nghe.Trong màn mưa, ba người lặng lẽ đứng đó, mặc cho mưa rơi ướt đẫm.Những người xung quanh kiên quyết vây chặt Vu Kiệt, không phải là trông chừng mà là bảo vệ.Một số nhân viên y tế đang tiến hành cấp cứu.Bọn họ cần phải nhanh chóng kiểm tra và xử lý tất cả vết thương.Nếu không, tùy tiện di chuyển, e rằng vết thương sẽ càng nghiêm trọng hơn.Phía xa.Một nhóm người của tổ Báo đang thu dọn chiến trường, đưa những thi thể kia ra khu vực lớn hơn.Nhìn thấy cảnh tượng này, quả thực rất kinh hoàng.Trong lúc thu dọn đều là hai người khiêng một cáng, cũng có sự tôn trọng cơ bản nhất đối với người đã khuất.Trong quan niệm truyền thống của bọn họ, người đã khuất là lớn nhất, đây là đồng bào.“Rầm!”  Một tiểu đội trưởng của tổ Báo trực tiếp hạ gục một kẻ muốn chạy trốn thuộc nhà họ Thường.Anh ta bắt người này lại, giọng lạnh băng hỏi: “Người có quyền lực nhất trong đám người ở đây là ai, chỉ ra đây cho tôi!”  Tên thanh niên hai mươi tuổi thuộc nhà họ Thường này hoảng sợ, bị khí tức lạnh băng toát ra từ người đàn ông thuộc tổ Báo này dọa cho run bần bật.Ánh mắt hắn ta từ từ di chuyển sang phía ông cụ nhà họ Thường.Thấy vậy, người của tổ Báo cũng lần lượt nhìn về hướng đó.“Tên khốn, mày muốn chết hả!”  Ông cụ nhà họ Thường gằn giọng nói.Tiểu đội trưởng ra lệnh.“Quản gia nhà họ Thường, đỡ tôi qua đó đi, chân tôi yếu quá!”  Ông cụ Thường nghiến răng nghiến lợi nói.Ông quản gia nuốt nước bọt một cách khó khăn, trong lòng hoảng loạn..

Chương 956