Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 967: Rốt Cuộc Kẻ Đó Mạnh Đến Mức Nào
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Tôi mặc kệ phòng cấp cứu hiện tại có bao nhiêu người, ông nhất định phải điều trị tốt cho cô ấy, để cô ấy có thể khỏe mạnh đứng dậy”.“Nếu không, cái bệnh viện này e là sẽ bị liên lụy vì ông đấy!” Giọng của người đàn ông quanh quẩn trong sảnh khiến tất cả bác sĩ và y tá đều bị dọa sợ.“Nhanh lên đi!” Vị bác sĩ trực phòng cấp cứu kia sợ run lên, hoảng hốt chạy đi.Có rất nhiều y tá cũng vội vã chạy đến phòng cấp cứu.Bọn họ đều cảm thấy rất bất ngờ, hôm nay bệnh viện đã tiếp đón rất nhiều nhân vật lớn.Thân phận của cô gái này cũng khiến bọn họ nghi ngờ không thôi, chẳng lẽ có liên quan đến bệnh nhân ở phòng VIP kia ư? Tuy nhiên, những thứ này cũng không liên quan gì đến họ, việc cần làm trước mắt chính là cứu cô gái kia.Nhà xác.Không khí âm u, đáng sợ bao trùm nơi đây, thủ vệ ở đây không quá nhiều, dù sao thì người cũng đã chết rồi, không cần thiết phải điều động binh lực đến trông coi.Trong một căn phòng, năm tên võ giả được đặt lần lượt trên từng cái giường, phía trên đều được đắp một tấm vải bố màu trắng.Khi còn sống, năm người này đều là những cường giả phong Thánh tiếng tăm lừng lẫy, bọn họ cũng là chưởng môn của năm môn phái thuộc Giang Hồ Truyền Thừa, có thể nói là dưới một người, trên vạn người.Nhưng hiện tại, bọn họ lại chết một cách thê thảm, còn bị người ta ném đến một nơi như thế này.Đột nhiên, có một gã bước ra từ trong bóng tối.Thái độ của hắn ta vô cùng nghiêm túc và cung kính, vẻ mặt hết sức khó coi.Người này cũng là một võ giả đến từ Giang Hồ Truyền Thừa, lúc này, hắn ta đang làm nhiệm vụ.Động tác của hắn ta rất nhẹ nhàng và chậm chạp, từ từ nhấc lên tấm vải trắng đậy phía trên thi thể của năm vị chưởng môn kia.Thế nhưng, sau khi chứng kiến tử trạng thê thảm của bọn họ, hắn ta bị dọa tái mặt.Nhất là khi thấy có hai người trong số đó bị giẫm nát đầu, một người thì bị cắt mất tứ chi, đột nhiên, cảm giác lạnh lẽo bò dọc sống lưng hắn ta.Những bức ảnh mà gã chụp được đã nhanh chóng được gửi đến điện thoại của tất cả các chưởng môn trong Giang Hồ Truyền Thừa thông qua một con đường bí mật..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Tôi mặc kệ phòng cấp cứu hiện tại có bao nhiêu người, ông nhất định phải điều trị tốt cho cô ấy, để cô ấy có thể khỏe mạnh đứng dậy”.
“Nếu không, cái bệnh viện này e là sẽ bị liên lụy vì ông đấy!”
Giọng của người đàn ông quanh quẩn trong sảnh khiến tất cả bác sĩ và y tá đều bị dọa sợ.
“Nhanh lên đi!”
Vị bác sĩ trực phòng cấp cứu kia sợ run lên, hoảng hốt chạy đi.
Có rất nhiều y tá cũng vội vã chạy đến phòng cấp cứu.
Bọn họ đều cảm thấy rất bất ngờ, hôm nay bệnh viện đã tiếp đón rất nhiều nhân vật lớn.
Thân phận của cô gái này cũng khiến bọn họ nghi ngờ không thôi, chẳng lẽ có liên quan đến bệnh nhân ở phòng VIP kia ư?
Tuy nhiên, những thứ này cũng không liên quan gì đến họ, việc cần làm trước mắt chính là cứu cô gái kia.
Nhà xác.
Không khí âm u, đáng sợ bao trùm nơi đây, thủ vệ ở đây không quá nhiều, dù sao thì người cũng đã chết rồi, không cần thiết phải điều động binh lực đến trông coi.
Trong một căn phòng, năm tên võ giả được đặt lần lượt trên từng cái giường, phía trên đều được đắp một tấm vải bố màu trắng.
Khi còn sống, năm người này đều là những cường giả phong Thánh tiếng tăm lừng lẫy, bọn họ cũng là chưởng môn của năm môn phái thuộc Giang Hồ Truyền Thừa, có thể nói là dưới một người, trên vạn người.
Nhưng hiện tại, bọn họ lại chết một cách thê thảm, còn bị người ta ném đến một nơi như thế này.
Đột nhiên, có một gã bước ra từ trong bóng tối.
Thái độ của hắn ta vô cùng nghiêm túc và cung kính, vẻ mặt hết sức khó coi.
Người này cũng là một võ giả đến từ Giang Hồ Truyền Thừa, lúc này, hắn ta đang làm nhiệm vụ.
Động tác của hắn ta rất nhẹ nhàng và chậm chạp, từ từ nhấc lên tấm vải trắng đậy phía trên thi thể của năm vị chưởng môn kia.
Thế nhưng, sau khi chứng kiến tử trạng thê thảm của bọn họ, hắn ta bị dọa tái mặt.
Nhất là khi thấy có hai người trong số đó bị giẫm nát đầu, một người thì bị cắt mất tứ chi, đột nhiên, cảm giác lạnh lẽo bò dọc sống lưng hắn ta.
Những bức ảnh mà gã chụp được đã nhanh chóng được gửi đến điện thoại của tất cả các chưởng môn trong Giang Hồ Truyền Thừa thông qua một con đường bí mật.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Tôi mặc kệ phòng cấp cứu hiện tại có bao nhiêu người, ông nhất định phải điều trị tốt cho cô ấy, để cô ấy có thể khỏe mạnh đứng dậy”.“Nếu không, cái bệnh viện này e là sẽ bị liên lụy vì ông đấy!” Giọng của người đàn ông quanh quẩn trong sảnh khiến tất cả bác sĩ và y tá đều bị dọa sợ.“Nhanh lên đi!” Vị bác sĩ trực phòng cấp cứu kia sợ run lên, hoảng hốt chạy đi.Có rất nhiều y tá cũng vội vã chạy đến phòng cấp cứu.Bọn họ đều cảm thấy rất bất ngờ, hôm nay bệnh viện đã tiếp đón rất nhiều nhân vật lớn.Thân phận của cô gái này cũng khiến bọn họ nghi ngờ không thôi, chẳng lẽ có liên quan đến bệnh nhân ở phòng VIP kia ư? Tuy nhiên, những thứ này cũng không liên quan gì đến họ, việc cần làm trước mắt chính là cứu cô gái kia.Nhà xác.Không khí âm u, đáng sợ bao trùm nơi đây, thủ vệ ở đây không quá nhiều, dù sao thì người cũng đã chết rồi, không cần thiết phải điều động binh lực đến trông coi.Trong một căn phòng, năm tên võ giả được đặt lần lượt trên từng cái giường, phía trên đều được đắp một tấm vải bố màu trắng.Khi còn sống, năm người này đều là những cường giả phong Thánh tiếng tăm lừng lẫy, bọn họ cũng là chưởng môn của năm môn phái thuộc Giang Hồ Truyền Thừa, có thể nói là dưới một người, trên vạn người.Nhưng hiện tại, bọn họ lại chết một cách thê thảm, còn bị người ta ném đến một nơi như thế này.Đột nhiên, có một gã bước ra từ trong bóng tối.Thái độ của hắn ta vô cùng nghiêm túc và cung kính, vẻ mặt hết sức khó coi.Người này cũng là một võ giả đến từ Giang Hồ Truyền Thừa, lúc này, hắn ta đang làm nhiệm vụ.Động tác của hắn ta rất nhẹ nhàng và chậm chạp, từ từ nhấc lên tấm vải trắng đậy phía trên thi thể của năm vị chưởng môn kia.Thế nhưng, sau khi chứng kiến tử trạng thê thảm của bọn họ, hắn ta bị dọa tái mặt.Nhất là khi thấy có hai người trong số đó bị giẫm nát đầu, một người thì bị cắt mất tứ chi, đột nhiên, cảm giác lạnh lẽo bò dọc sống lưng hắn ta.Những bức ảnh mà gã chụp được đã nhanh chóng được gửi đến điện thoại của tất cả các chưởng môn trong Giang Hồ Truyền Thừa thông qua một con đường bí mật..