Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 985: Không Ngờ…lại Gặp Phải Nhiều Chuyện Như Vậy…
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Thực lực của tên Vu Kiệt này đã đến một cấp độ cực kỳ đáng sợ! Tại sao! Dựa vào cái gì! Hiên Viên Mục không muốn chấp nhận, không thể chấp nhận sự thật này! "Haiz!" Ông cụ Hiên Viên thở dài một hơi, giọng điệu u sầu, bất lực, tuyệt vọng.Đôi mắt hơi nhợt nhạt kia nhìn về phía xa xăm vô định."Không thấy được rồi, không thấy được rồi".Ông ta vừa lắc đầu vừa bỏ đi.Quản gia lập tức bước tới dìu ông ta nhưng trong lòng lại có chút khó hiểu.Không biết là ông cụ Hiên Viên không nhìn thấy được phong cảnh xa xôi, hay là… Không thể nhìn thấy tương lai của nhà Hiên Viên.Một cơn gió bất chợt thổi qua, lá cây trong khu vườn lúc này dường như cũng đang dần héo úa.Vô số chiếc lá vàng trên cây rơi xuống theo gió tạo nên những âm thanh xào xạc.Rơi rải rác khắp nơi trên sàn nhà.Càng ngày càng có nhiều người biết tin, ai nấy cũng đều bị sốc.Ai có thể ngờ được Vu Kiệt gặp phải tình huống như vậy! Lại có kết quả như vậy! Tại thời điểm này.Có tin tức từ Mật Điệp Tư của nhà họ Lý thông báo với tất cả mọi người trong gia tộc.Để những người quan tâm đến Vu Kiệt yên tâm, thở phào nhẹ nhõm.Bộ Kinh tế.Vì chuyện của Vu Kiệt, Lý Châu đã không thể đi du lịch và không thực hiện được lời hứa với Mục Tiểu Vũ.Mục Tiểu Vũ cũng không tức giận, lúc này ai còn tâm tư đâu mà đi du ngoạn chứ! Sau khi hoàn thành xong một số việc sắp xếp chi tiết cho dự án con đường tơ lụa, Lý Châu tắt máy tính, đưa tay dụi dụi mắt."Không ngờ…lại gặp phải nhiều chuyện như vậy…" "Nhiều người như vậy, còn nhiều nguy hiểm nữa" Cuối cùng ánh mắt Lý Châu nhìn chằm chằm vào hình ảnh Vu Kiệt đang nằm trên giường bệnh.Sau khi bà ta thoát tin nhắn, liền gọi một cuộc gọi..
Thực lực của tên Vu Kiệt này đã đến một cấp độ cực kỳ đáng sợ!
Tại sao!
Dựa vào cái gì!
Hiên Viên Mục không muốn chấp nhận, không thể chấp nhận sự thật này!
"Haiz!"
Ông cụ Hiên Viên thở dài một hơi, giọng điệu u sầu, bất lực, tuyệt vọng.
Đôi mắt hơi nhợt nhạt kia nhìn về phía xa xăm vô định.
"Không thấy được rồi, không thấy được rồi".
Ông ta vừa lắc đầu vừa bỏ đi.
Quản gia lập tức bước tới dìu ông ta nhưng trong lòng lại có chút khó hiểu.
Không biết là ông cụ Hiên Viên không nhìn thấy được phong cảnh xa xôi, hay là…
Không thể nhìn thấy tương lai của nhà Hiên Viên.
Một cơn gió bất chợt thổi qua, lá cây trong khu vườn lúc này dường như cũng đang dần héo úa.
Vô số chiếc lá vàng trên cây rơi xuống theo gió tạo nên những âm thanh xào xạc.
Rơi rải rác khắp nơi trên sàn nhà.
Càng ngày càng có nhiều người biết tin, ai nấy cũng đều bị sốc.
Ai có thể ngờ được Vu Kiệt gặp phải tình huống như vậy! Lại có kết quả như vậy!
Tại thời điểm này.
Có tin tức từ Mật Điệp Tư của nhà họ Lý thông báo với tất cả mọi người trong gia tộc.
Để những người quan tâm đến Vu Kiệt yên tâm, thở phào nhẹ nhõm.
Bộ Kinh tế.
Vì chuyện của Vu Kiệt, Lý Châu đã không thể đi du lịch và không thực hiện được lời hứa với Mục Tiểu Vũ.
Mục Tiểu Vũ cũng không tức giận, lúc này ai còn tâm tư đâu mà đi du ngoạn chứ!
Sau khi hoàn thành xong một số việc sắp xếp chi tiết cho dự án con đường tơ lụa, Lý Châu tắt máy tính, đưa tay dụi dụi mắt.
"Không ngờ…lại gặp phải nhiều chuyện như vậy…"
"Nhiều người như vậy, còn nhiều nguy hiểm nữa"
Cuối cùng ánh mắt Lý Châu nhìn chằm chằm vào hình ảnh Vu Kiệt đang nằm trên giường bệnh.
Sau khi bà ta thoát tin nhắn, liền gọi một cuộc gọi.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Thực lực của tên Vu Kiệt này đã đến một cấp độ cực kỳ đáng sợ! Tại sao! Dựa vào cái gì! Hiên Viên Mục không muốn chấp nhận, không thể chấp nhận sự thật này! "Haiz!" Ông cụ Hiên Viên thở dài một hơi, giọng điệu u sầu, bất lực, tuyệt vọng.Đôi mắt hơi nhợt nhạt kia nhìn về phía xa xăm vô định."Không thấy được rồi, không thấy được rồi".Ông ta vừa lắc đầu vừa bỏ đi.Quản gia lập tức bước tới dìu ông ta nhưng trong lòng lại có chút khó hiểu.Không biết là ông cụ Hiên Viên không nhìn thấy được phong cảnh xa xôi, hay là… Không thể nhìn thấy tương lai của nhà Hiên Viên.Một cơn gió bất chợt thổi qua, lá cây trong khu vườn lúc này dường như cũng đang dần héo úa.Vô số chiếc lá vàng trên cây rơi xuống theo gió tạo nên những âm thanh xào xạc.Rơi rải rác khắp nơi trên sàn nhà.Càng ngày càng có nhiều người biết tin, ai nấy cũng đều bị sốc.Ai có thể ngờ được Vu Kiệt gặp phải tình huống như vậy! Lại có kết quả như vậy! Tại thời điểm này.Có tin tức từ Mật Điệp Tư của nhà họ Lý thông báo với tất cả mọi người trong gia tộc.Để những người quan tâm đến Vu Kiệt yên tâm, thở phào nhẹ nhõm.Bộ Kinh tế.Vì chuyện của Vu Kiệt, Lý Châu đã không thể đi du lịch và không thực hiện được lời hứa với Mục Tiểu Vũ.Mục Tiểu Vũ cũng không tức giận, lúc này ai còn tâm tư đâu mà đi du ngoạn chứ! Sau khi hoàn thành xong một số việc sắp xếp chi tiết cho dự án con đường tơ lụa, Lý Châu tắt máy tính, đưa tay dụi dụi mắt."Không ngờ…lại gặp phải nhiều chuyện như vậy…" "Nhiều người như vậy, còn nhiều nguy hiểm nữa" Cuối cùng ánh mắt Lý Châu nhìn chằm chằm vào hình ảnh Vu Kiệt đang nằm trên giường bệnh.Sau khi bà ta thoát tin nhắn, liền gọi một cuộc gọi..