Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 989: Hắn Ta Muốn Giết Người!
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Trước cửa bệnh viện có một chiếc xe sang trọng đỗ lại.Và người đàn ông trung niên vừa bước xuống xe chính là bố của Yến Thái – Yến Long Sơn.Vẻ mặt ông ta vô cùng nghiêm túc và cẩn trọng.Theo sau Yến Long Sơn là một loạt cao thủ được ông ta tỉ mỉ tuyển chọn với mục đích bảo vệ con trai của ân nhân.Ông ta ngoắc tay, dẫn theo đám người rời đi.Ở đằng xa, Yến Thái ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mặt.Hắn ta là một người thông minh, sau khi xâu chuỗi các manh mối, cuối cùng, Yến Thái cũng nhận ra một điều… Hóa ra, người mà bố hắn ta muốn bảo vệ là Vu Kiệt.Mấy tiếng trước, trong buổi tiệc mừng sinh nhật hắn ta, người mà bố nhắc đến trong cuộc gọi kia chính là Vu Kiệt.Hơn nữa, chính bố ruột mình lại so sánh hắn ta với đứa con trai của ân nhân ngay trước mặt mọi người.“Vị tôn thái tử nhà họ Lý mà bố nói đến… ngay cả con cũng không sánh bằng ư?” “Thậm chí, bố cảm thấy con không hề xứng với danh xưng một trong Tứ đại tài tử cũng là vì người này à?” “Đúng vậy, tôn thái tử nhà họ Lý ưu tú hơn con nhiều!” “Đó chính là vị Lang Vương trong truyền thuyết, hơn nữa còn là đồ đệ của Song Thánh Quốc Phái”.“Mỗi một vinh quang mà hắn ta có được đều vượt trội hơn con, đó chính là lý do khiến bố chướng mắt con sao?” Hai mắt Yến Thái giăng đầy tơ máu, tay hắn ta từ từ sờ vào con dao găm của mình.Hắn ta muốn giết người! Chỉ có giết người, cảm nhận sinh mạng đang dần dần mất đi trong tay mình thì hắn ta mới có thể cảm thấy thoải mái được.Yến Thái nhìn chằm chằm về phía cổng bệnh viện, đủ loại cảm xúc tiêu cực như ghen ghét, phẫn nộ, oán hận đã chiếm cứ toàn bộ tâm trí hắn ta.Hiện tại, Yến Thái gần đi mất đi lý trí, trong đầu chỉ còn những hình ảnh máu tanh.Sát tâm của hắn ta ngày càng nồng đậm.Hắn ta muốn tự tay giết người đàn ông đầy vinh quang kia.Nhưng ngay khi Lưu Bát đẩy cửa chuẩn bị xuống xe thì… Thình lình… Một cái tay đặt lên tay hắn ta, khiến cả người Lưu Bát run lên, tóc gáy dựng đứng..
Trước cửa bệnh viện có một chiếc xe sang trọng đỗ lại.
Và người đàn ông trung niên vừa bước xuống xe chính là bố của Yến Thái – Yến Long Sơn.
Vẻ mặt ông ta vô cùng nghiêm túc và cẩn trọng.
Theo sau Yến Long Sơn là một loạt cao thủ được ông ta tỉ mỉ tuyển chọn với mục đích bảo vệ con trai của ân nhân.
Ông ta ngoắc tay, dẫn theo đám người rời đi.
Ở đằng xa, Yến Thái ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mặt.
Hắn ta là một người thông minh, sau khi xâu chuỗi các manh mối, cuối cùng, Yến Thái cũng nhận ra một điều…
Hóa ra, người mà bố hắn ta muốn bảo vệ là Vu Kiệt.
Mấy tiếng trước, trong buổi tiệc mừng sinh nhật hắn ta, người mà bố nhắc đến trong cuộc gọi kia chính là Vu Kiệt.
Hơn nữa, chính bố ruột mình lại so sánh hắn ta với đứa con trai của ân nhân ngay trước mặt mọi người.
“Vị tôn thái tử nhà họ Lý mà bố nói đến… ngay cả con cũng không sánh bằng ư?”
“Thậm chí, bố cảm thấy con không hề xứng với danh xưng một trong Tứ đại tài tử cũng là vì người này à?”
“Đúng vậy, tôn thái tử nhà họ Lý ưu tú hơn con nhiều!”
“Đó chính là vị Lang Vương trong truyền thuyết, hơn nữa còn là đồ đệ của Song Thánh Quốc Phái”.
“Mỗi một vinh quang mà hắn ta có được đều vượt trội hơn con, đó chính là lý do khiến bố chướng mắt con sao?”
Hai mắt Yến Thái giăng đầy tơ máu, tay hắn ta từ từ sờ vào con dao găm của mình.
Hắn ta muốn giết người!
Chỉ có giết người, cảm nhận sinh mạng đang dần dần mất đi trong tay mình thì hắn ta mới có thể cảm thấy thoải mái được.
Yến Thái nhìn chằm chằm về phía cổng bệnh viện, đủ loại cảm xúc tiêu cực như ghen ghét, phẫn nộ, oán hận đã chiếm cứ toàn bộ tâm trí hắn ta.
Hiện tại, Yến Thái gần đi mất đi lý trí, trong đầu chỉ còn những hình ảnh máu tanh.
Sát tâm của hắn ta ngày càng nồng đậm.
Hắn ta muốn tự tay giết người đàn ông đầy vinh quang kia.
Nhưng ngay khi Lưu Bát đẩy cửa chuẩn bị xuống xe thì…
Thình lình…
Một cái tay đặt lên tay hắn ta, khiến cả người Lưu Bát run lên, tóc gáy dựng đứng.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Trước cửa bệnh viện có một chiếc xe sang trọng đỗ lại.Và người đàn ông trung niên vừa bước xuống xe chính là bố của Yến Thái – Yến Long Sơn.Vẻ mặt ông ta vô cùng nghiêm túc và cẩn trọng.Theo sau Yến Long Sơn là một loạt cao thủ được ông ta tỉ mỉ tuyển chọn với mục đích bảo vệ con trai của ân nhân.Ông ta ngoắc tay, dẫn theo đám người rời đi.Ở đằng xa, Yến Thái ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mặt.Hắn ta là một người thông minh, sau khi xâu chuỗi các manh mối, cuối cùng, Yến Thái cũng nhận ra một điều… Hóa ra, người mà bố hắn ta muốn bảo vệ là Vu Kiệt.Mấy tiếng trước, trong buổi tiệc mừng sinh nhật hắn ta, người mà bố nhắc đến trong cuộc gọi kia chính là Vu Kiệt.Hơn nữa, chính bố ruột mình lại so sánh hắn ta với đứa con trai của ân nhân ngay trước mặt mọi người.“Vị tôn thái tử nhà họ Lý mà bố nói đến… ngay cả con cũng không sánh bằng ư?” “Thậm chí, bố cảm thấy con không hề xứng với danh xưng một trong Tứ đại tài tử cũng là vì người này à?” “Đúng vậy, tôn thái tử nhà họ Lý ưu tú hơn con nhiều!” “Đó chính là vị Lang Vương trong truyền thuyết, hơn nữa còn là đồ đệ của Song Thánh Quốc Phái”.“Mỗi một vinh quang mà hắn ta có được đều vượt trội hơn con, đó chính là lý do khiến bố chướng mắt con sao?” Hai mắt Yến Thái giăng đầy tơ máu, tay hắn ta từ từ sờ vào con dao găm của mình.Hắn ta muốn giết người! Chỉ có giết người, cảm nhận sinh mạng đang dần dần mất đi trong tay mình thì hắn ta mới có thể cảm thấy thoải mái được.Yến Thái nhìn chằm chằm về phía cổng bệnh viện, đủ loại cảm xúc tiêu cực như ghen ghét, phẫn nộ, oán hận đã chiếm cứ toàn bộ tâm trí hắn ta.Hiện tại, Yến Thái gần đi mất đi lý trí, trong đầu chỉ còn những hình ảnh máu tanh.Sát tâm của hắn ta ngày càng nồng đậm.Hắn ta muốn tự tay giết người đàn ông đầy vinh quang kia.Nhưng ngay khi Lưu Bát đẩy cửa chuẩn bị xuống xe thì… Thình lình… Một cái tay đặt lên tay hắn ta, khiến cả người Lưu Bát run lên, tóc gáy dựng đứng..