Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 991: Chẳng Lẽ Trong Phòng Còn Có Người Khác
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Cửa sổ phòng bệnh mở ra một khe hở, từng cơn gió mang theo luồng không khí tươi mát sau cơn mưa nhẹ nhàng len lỏi vào phòng.Tuy nhiên, lúc này không hề có một chút ánh sáng nào.Tôn thái tử nhà họ Yến đứng cạnh cửa sổ, mặt hắn ta tối sầm, ánh mắt độc ác nhìn chòng chọc vào Vu Kiệt.Dao găm trong tay hắn ta lóe lên tia sáng lạnh âm u, mùi máu tươi trên lưỡi dao thoang thoảng trong không khí.Chắc hẳn con dao găm này đã giết rất nhiều người rồi.Yến Thái không ra tay, cứ lẳng lặng đứng nhìn Vu Kiệt.Bên cạnh, Lưu Bát bị hơi thở lạnh lùng phát ra từ người thanh niên này dọa sợ.Hắn ta đã trải qua không ít phong ba, sao có thể không nhìn ra được tôn thái tử nhà họ Yến… là một kẻ b**n th** chứ?Thậm chí, Lưu Bát có hơi lui về sao một chút, hắn ta sợ tên này sẽ làm mình bị thương.“Cậu Yến, chúng ta nên ra tay nhanh một chút, đây chính là Vu Kiệt, đừng để đêm dài lắm mộng…”, Lưu Bát thúc giục.Yến Thái chẳng chút để tâm, hắn ta nhếch miệng cười trào phúng.“Vu Kiệt?”“Vu Kiệt thì sao hả?”Yến Thái lạnh lùng quay đầu nhìn chằm chằm vào Lưu Bát, lên tiếng dò hỏi..Truyện Nữ PhụBị Yến Thái nhìn như vậy, Lưu Bát cảm giác toàn thân không được tự nhiên, cứ như có gai nhọn đâm vào da thịt, hắn ta cúi đầu không dám lên tiếng.Lúc này, Yến Thái mới một lần nữa quay sang nhìn Vu Kiệt, trong mắt hắn ta ẩn chứa rất nhiều cảm xúc.Độc ác, tàn nhẫn, bất mãn, ghê tởm, căm hận, ganh ghét.Hắn ta bất giác siết chặt con dao găm trong tay.“Hắn là Vu Kiệt, cũng là một người bình thường mà thôi, anh xem đi, không phải hắn đang nằm trên giường bệnh hay sao?”“Nếu như tôi đâm hắn một nhát, hắn cũng sẽ đổ máu, cũng sẽ đau đớn, cũng sẽ… chết”.“Anh sợ một kẻ như vậy à? Tôi thật không hiểu nổi”.Giọng nói yếu ớt như tiếng muỗi kêu của Yến Thái từ từ vang lên trong phòng.Vẻ mặt khinh miệt của hắn ta bỗng trở nên nghiêm túc hơn, trong đôi mắt cũng bắt đầu xuất hiện tơ máu.“Tôi thật sự không hiểu… thật sự…”“Tại sao lại có nhiều người e sợ hắn như vậy? Anh thấy hắn mạnh mẽ chỗ nào hả?”“Tại sao ông ta luôn cảm thấy mày quan trọng hơn?”.
Cửa sổ phòng bệnh mở ra một khe hở, từng cơn gió mang theo luồng không khí tươi mát sau cơn mưa nhẹ nhàng len lỏi vào phòng.
Tuy nhiên, lúc này không hề có một chút ánh sáng nào.
Tôn thái tử nhà họ Yến đứng cạnh cửa sổ, mặt hắn ta tối sầm, ánh mắt độc ác nhìn chòng chọc vào Vu Kiệt.
Dao găm trong tay hắn ta lóe lên tia sáng lạnh âm u, mùi máu tươi trên lưỡi dao thoang thoảng trong không khí.
Chắc hẳn con dao găm này đã giết rất nhiều người rồi.
Yến Thái không ra tay, cứ lẳng lặng đứng nhìn Vu Kiệt.
Bên cạnh, Lưu Bát bị hơi thở lạnh lùng phát ra từ người thanh niên này dọa sợ.
Hắn ta đã trải qua không ít phong ba, sao có thể không nhìn ra được tôn thái tử nhà họ Yến… là một kẻ b**n th** chứ?
Thậm chí, Lưu Bát có hơi lui về sao một chút, hắn ta sợ tên này sẽ làm mình bị thương.
“Cậu Yến, chúng ta nên ra tay nhanh một chút, đây chính là Vu Kiệt, đừng để đêm dài lắm mộng…”, Lưu Bát thúc giục.
Yến Thái chẳng chút để tâm, hắn ta nhếch miệng cười trào phúng.
“Vu Kiệt?”
“Vu Kiệt thì sao hả?”
Yến Thái lạnh lùng quay đầu nhìn chằm chằm vào Lưu Bát, lên tiếng dò hỏi.
.
Truyện Nữ Phụ
Bị Yến Thái nhìn như vậy, Lưu Bát cảm giác toàn thân không được tự nhiên, cứ như có gai nhọn đâm vào da thịt, hắn ta cúi đầu không dám lên tiếng.
Lúc này, Yến Thái mới một lần nữa quay sang nhìn Vu Kiệt, trong mắt hắn ta ẩn chứa rất nhiều cảm xúc.
Độc ác, tàn nhẫn, bất mãn, ghê tởm, căm hận, ganh ghét.
Hắn ta bất giác siết chặt con dao găm trong tay.
“Hắn là Vu Kiệt, cũng là một người bình thường mà thôi, anh xem đi, không phải hắn đang nằm trên giường bệnh hay sao?”
“Nếu như tôi đâm hắn một nhát, hắn cũng sẽ đổ máu, cũng sẽ đau đớn, cũng sẽ… chết”.
“Anh sợ một kẻ như vậy à? Tôi thật không hiểu nổi”.
Giọng nói yếu ớt như tiếng muỗi kêu của Yến Thái từ từ vang lên trong phòng.
Vẻ mặt khinh miệt của hắn ta bỗng trở nên nghiêm túc hơn, trong đôi mắt cũng bắt đầu xuất hiện tơ máu.
“Tôi thật sự không hiểu… thật sự…”
“Tại sao lại có nhiều người e sợ hắn như vậy? Anh thấy hắn mạnh mẽ chỗ nào hả?”
“Tại sao ông ta luôn cảm thấy mày quan trọng hơn?”.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Cửa sổ phòng bệnh mở ra một khe hở, từng cơn gió mang theo luồng không khí tươi mát sau cơn mưa nhẹ nhàng len lỏi vào phòng.Tuy nhiên, lúc này không hề có một chút ánh sáng nào.Tôn thái tử nhà họ Yến đứng cạnh cửa sổ, mặt hắn ta tối sầm, ánh mắt độc ác nhìn chòng chọc vào Vu Kiệt.Dao găm trong tay hắn ta lóe lên tia sáng lạnh âm u, mùi máu tươi trên lưỡi dao thoang thoảng trong không khí.Chắc hẳn con dao găm này đã giết rất nhiều người rồi.Yến Thái không ra tay, cứ lẳng lặng đứng nhìn Vu Kiệt.Bên cạnh, Lưu Bát bị hơi thở lạnh lùng phát ra từ người thanh niên này dọa sợ.Hắn ta đã trải qua không ít phong ba, sao có thể không nhìn ra được tôn thái tử nhà họ Yến… là một kẻ b**n th** chứ?Thậm chí, Lưu Bát có hơi lui về sao một chút, hắn ta sợ tên này sẽ làm mình bị thương.“Cậu Yến, chúng ta nên ra tay nhanh một chút, đây chính là Vu Kiệt, đừng để đêm dài lắm mộng…”, Lưu Bát thúc giục.Yến Thái chẳng chút để tâm, hắn ta nhếch miệng cười trào phúng.“Vu Kiệt?”“Vu Kiệt thì sao hả?”Yến Thái lạnh lùng quay đầu nhìn chằm chằm vào Lưu Bát, lên tiếng dò hỏi..Truyện Nữ PhụBị Yến Thái nhìn như vậy, Lưu Bát cảm giác toàn thân không được tự nhiên, cứ như có gai nhọn đâm vào da thịt, hắn ta cúi đầu không dám lên tiếng.Lúc này, Yến Thái mới một lần nữa quay sang nhìn Vu Kiệt, trong mắt hắn ta ẩn chứa rất nhiều cảm xúc.Độc ác, tàn nhẫn, bất mãn, ghê tởm, căm hận, ganh ghét.Hắn ta bất giác siết chặt con dao găm trong tay.“Hắn là Vu Kiệt, cũng là một người bình thường mà thôi, anh xem đi, không phải hắn đang nằm trên giường bệnh hay sao?”“Nếu như tôi đâm hắn một nhát, hắn cũng sẽ đổ máu, cũng sẽ đau đớn, cũng sẽ… chết”.“Anh sợ một kẻ như vậy à? Tôi thật không hiểu nổi”.Giọng nói yếu ớt như tiếng muỗi kêu của Yến Thái từ từ vang lên trong phòng.Vẻ mặt khinh miệt của hắn ta bỗng trở nên nghiêm túc hơn, trong đôi mắt cũng bắt đầu xuất hiện tơ máu.“Tôi thật sự không hiểu… thật sự…”“Tại sao lại có nhiều người e sợ hắn như vậy? Anh thấy hắn mạnh mẽ chỗ nào hả?”“Tại sao ông ta luôn cảm thấy mày quan trọng hơn?”.