Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 994: Vệ Sĩ Canh Cổng À
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… “Bị bỏng nhẹ, tuy nhiên cũng không có gì đáng ngại, may mắn là trời đổ mưa, coi như ông trời đã cứu cô ấy!” Mạc Vãn Phong xúc động nói.Yến Long Sơn lại tỏ vẻ châm chọc: “Nếu như ông trời thương xót thì đã không để xảy ra nhiều chuyện như vậy!” “Mạng của 140 người ở núi Trường Mao cũng là mạng!” Chuyện lớn như vậy xảy ra trong địa phận do ông ta quản lý, chắc chắn phải đưa ra lời giải thích hợp lý mới được.Đúng lúc này… “Gia chủ! Có điện thoại của phu nhân!” Trợ lý của gia chủ nhà họ Yến cầm điện thoại đến.Yến Long Sơn nhíu mày tỏ vẻ khó hiểu.“Đúng thật, bà nhà cũng quá cảnh giác, mới đó mà đã gọi điện cho ông rồi!” Hướng Thiên Lĩnh bật cười, lên tiếng trêu chọc.Vẻ mặt Yến Long Sơn tràn đầy nghi hoặc, bởi vì ông ta biết chắc bà xã của mình không phải loại người thích theo dõi chồng từng phút từng giây.Ông ta bắt máy và hỏi: “Có chuyện gì à?” “Con trai hiện tại đang ở đâu? Bảo thằng bé đến nghe điện thoại!” Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạnh lẽo của một phụ nữ trung niên.Rất hiển nhiên, bà ta vô cùng bất mãn trước hành động bỏ đi bất ngờ của chồng mình.“Con của chúng ta à? Sao tôi biết được?” Yến Long Sơn đáp lại một cách vô thức, trông ông ta có hơi bất mãn.Dường như chuyện con trai không liên quan gì đến ông ta.Phía bên kia, có vẻ như vợ của Yến Long Sơn cũng rất không vui khi nghe ông ta nói vậy.“Ông bớt giả vờ giả vịt đi, không phải trợ lý của ông nói con trai đi tìm ông à? Thằng bé đang ở ngay trong bệnh viện đấy!” Người phụ nữ trung niên tức giận nói, bà ta cảm thấy dường như chồng có điều gì đó gạt mình.Cũng không biết có đem con trai bảo bối của bà ta bán đi hay không nữa.Yến Long Sơn ngơ ngác, đứng sững tại chỗ.Ông ta cảm thấy rất khó hiểu.Trợ lý bị ánh mắt của Yến Long Sơn dọa đến mức thất hồn lạc phách.“Việc này…tôi cũng chỉ nghe vệ sĩ canh cổng nói mà thôi!” Trợ lý có hơi uất ức đáp.“Vệ sĩ canh cổng à?”.
“Bị bỏng nhẹ, tuy nhiên cũng không có gì đáng ngại, may mắn là trời đổ mưa, coi như ông trời đã cứu cô ấy!”
Mạc Vãn Phong xúc động nói.
Yến Long Sơn lại tỏ vẻ châm chọc: “Nếu như ông trời thương xót thì đã không để xảy ra nhiều chuyện như vậy!”
“Mạng của 140 người ở núi Trường Mao cũng là mạng!”
Chuyện lớn như vậy xảy ra trong địa phận do ông ta quản lý, chắc chắn phải đưa ra lời giải thích hợp lý mới được.
Đúng lúc này…
“Gia chủ! Có điện thoại của phu nhân!”
Trợ lý của gia chủ nhà họ Yến cầm điện thoại đến.
Yến Long Sơn nhíu mày tỏ vẻ khó hiểu.
“Đúng thật, bà nhà cũng quá cảnh giác, mới đó mà đã gọi điện cho ông rồi!”
Hướng Thiên Lĩnh bật cười, lên tiếng trêu chọc.
Vẻ mặt Yến Long Sơn tràn đầy nghi hoặc, bởi vì ông ta biết chắc bà xã của mình không phải loại người thích theo dõi chồng từng phút từng giây.
Ông ta bắt máy và hỏi: “Có chuyện gì à?”
“Con trai hiện tại đang ở đâu? Bảo thằng bé đến nghe điện thoại!”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạnh lẽo của một phụ nữ trung niên.
Rất hiển nhiên, bà ta vô cùng bất mãn trước hành động bỏ đi bất ngờ của chồng mình.
“Con của chúng ta à? Sao tôi biết được?”
Yến Long Sơn đáp lại một cách vô thức, trông ông ta có hơi bất mãn.
Dường như chuyện con trai không liên quan gì đến ông ta.
Phía bên kia, có vẻ như vợ của Yến Long Sơn cũng rất không vui khi nghe ông ta nói vậy.
“Ông bớt giả vờ giả vịt đi, không phải trợ lý của ông nói con trai đi tìm ông à? Thằng bé đang ở ngay trong bệnh viện đấy!”
Người phụ nữ trung niên tức giận nói, bà ta cảm thấy dường như chồng có điều gì đó gạt mình.
Cũng không biết có đem con trai bảo bối của bà ta bán đi hay không nữa.
Yến Long Sơn ngơ ngác, đứng sững tại chỗ.
Ông ta cảm thấy rất khó hiểu.
Trợ lý bị ánh mắt của Yến Long Sơn dọa đến mức thất hồn lạc phách.
“Việc này…tôi cũng chỉ nghe vệ sĩ canh cổng nói mà thôi!”
Trợ lý có hơi uất ức đáp.
“Vệ sĩ canh cổng à?”.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… “Bị bỏng nhẹ, tuy nhiên cũng không có gì đáng ngại, may mắn là trời đổ mưa, coi như ông trời đã cứu cô ấy!” Mạc Vãn Phong xúc động nói.Yến Long Sơn lại tỏ vẻ châm chọc: “Nếu như ông trời thương xót thì đã không để xảy ra nhiều chuyện như vậy!” “Mạng của 140 người ở núi Trường Mao cũng là mạng!” Chuyện lớn như vậy xảy ra trong địa phận do ông ta quản lý, chắc chắn phải đưa ra lời giải thích hợp lý mới được.Đúng lúc này… “Gia chủ! Có điện thoại của phu nhân!” Trợ lý của gia chủ nhà họ Yến cầm điện thoại đến.Yến Long Sơn nhíu mày tỏ vẻ khó hiểu.“Đúng thật, bà nhà cũng quá cảnh giác, mới đó mà đã gọi điện cho ông rồi!” Hướng Thiên Lĩnh bật cười, lên tiếng trêu chọc.Vẻ mặt Yến Long Sơn tràn đầy nghi hoặc, bởi vì ông ta biết chắc bà xã của mình không phải loại người thích theo dõi chồng từng phút từng giây.Ông ta bắt máy và hỏi: “Có chuyện gì à?” “Con trai hiện tại đang ở đâu? Bảo thằng bé đến nghe điện thoại!” Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạnh lẽo của một phụ nữ trung niên.Rất hiển nhiên, bà ta vô cùng bất mãn trước hành động bỏ đi bất ngờ của chồng mình.“Con của chúng ta à? Sao tôi biết được?” Yến Long Sơn đáp lại một cách vô thức, trông ông ta có hơi bất mãn.Dường như chuyện con trai không liên quan gì đến ông ta.Phía bên kia, có vẻ như vợ của Yến Long Sơn cũng rất không vui khi nghe ông ta nói vậy.“Ông bớt giả vờ giả vịt đi, không phải trợ lý của ông nói con trai đi tìm ông à? Thằng bé đang ở ngay trong bệnh viện đấy!” Người phụ nữ trung niên tức giận nói, bà ta cảm thấy dường như chồng có điều gì đó gạt mình.Cũng không biết có đem con trai bảo bối của bà ta bán đi hay không nữa.Yến Long Sơn ngơ ngác, đứng sững tại chỗ.Ông ta cảm thấy rất khó hiểu.Trợ lý bị ánh mắt của Yến Long Sơn dọa đến mức thất hồn lạc phách.“Việc này…tôi cũng chỉ nghe vệ sĩ canh cổng nói mà thôi!” Trợ lý có hơi uất ức đáp.“Vệ sĩ canh cổng à?”.