Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1026: Muốn Mở Mắt Ra Phải Vận Hết Sức Lực Toàn Thân
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Nói xong, cô tự đẩy chiếc xe lăn đi ra ngoài.Lưu Hổ ngồi một mình trong phòng hoang mang gãi đầu gãi tai, chẳng hiểu gì hết.Ánh mắt hắn dừng lại trên người Ngô Lãnh.“Ông nội Ngô ơi, ông nhất định phải tỉnh lại đó!” Trong một bệnh viện khác.Khi bác sĩ điều trị chính nhìn thấy ngón tay người bệnh nằm trên giường giật giật thì vui mừng đến nỗi suýt chút nữa ngồi bật dậy.Anh ta vội vàng thông báo cho tất cả bác sĩ.Sau khi thấy bệnh nhân có dấu hiệu tỉnh lại, bác sĩ điều trị chính lập tức thông báo cho các cán bộ cấp cao của bệnh viện.Rất nhiều người tai to mặt lớn nhanh chóng có mặt.Căn phòng phải chứa số lượng lớn người như vậy, cơ hồ chật như nêm cối.Những nhân vật cốt cán đứng vây quanh giường bệnh, ai cũng muốn là người đầu tiên nhìn thấy kết quả mà mình muốn thấy.Lúc này.Trong ý thức của Vu Kiệt, cảnh tượng trước mắt chợt thay đổi, không phải là núi lửa nữa.Anh giống như đã ngã xuống vực sâu, chìm ở trong đó rất lâu.Trong một khoảnh khắc, anh không còn năng lực cảm giác về không gian và thời gian.Anh cũng không biết mình đang làm gì.Không biết mất bao lâu, hình như rốt cuộc cũng chạm đáy, Vu Kiệt cảm thấy hình như mình trôi vào một nơi nào đó vừa tối tăm vừa chật chội.Không gian chung quanh đầy sức ép khiến anh cơ hồ không thở nổi.Bên cạnh bỗng nhiên có tiếng động, giống như có thứ gì đó đang vỡ vụn.Anh có cảm giác mắt mình như bị đổ chì, nặng như núi đè.Song cuối cùng anh cũng mở được mắt ra, ánh mắt tán loạn hoang mang.Anh có thể nhìn thấy trần nhà phía trên, đây là… Bệnh viện! Anh dần dần khôi phục ý thức, nhưng thân thể lại như không còn là của mình nữa, không nhúc nhích được..
Nói xong, cô tự đẩy chiếc xe lăn đi ra ngoài.
Lưu Hổ ngồi một mình trong phòng hoang mang gãi đầu gãi tai, chẳng hiểu gì hết.
Ánh mắt hắn dừng lại trên người Ngô Lãnh.
“Ông nội Ngô ơi, ông nhất định phải tỉnh lại đó!”
Trong một bệnh viện khác.
Khi bác sĩ điều trị chính nhìn thấy ngón tay người bệnh nằm trên giường giật giật thì vui mừng đến nỗi suýt chút nữa ngồi bật dậy.
Anh ta vội vàng thông báo cho tất cả bác sĩ.
Sau khi thấy bệnh nhân có dấu hiệu tỉnh lại, bác sĩ điều trị chính lập tức thông báo cho các cán bộ cấp cao của bệnh viện.
Rất nhiều người tai to mặt lớn nhanh chóng có mặt.
Căn phòng phải chứa số lượng lớn người như vậy, cơ hồ chật như nêm cối.
Những nhân vật cốt cán đứng vây quanh giường bệnh, ai cũng muốn là người đầu tiên nhìn thấy kết quả mà mình muốn thấy.
Lúc này.
Trong ý thức của Vu Kiệt, cảnh tượng trước mắt chợt thay đổi, không phải là núi lửa nữa.
Anh giống như đã ngã xuống vực sâu, chìm ở trong đó rất lâu.
Trong một khoảnh khắc, anh không còn năng lực cảm giác về không gian và thời gian.
Anh cũng không biết mình đang làm gì.
Không biết mất bao lâu, hình như rốt cuộc cũng chạm đáy, Vu Kiệt cảm thấy hình như mình trôi vào một nơi nào đó vừa tối tăm vừa chật chội.
Không gian chung quanh đầy sức ép khiến anh cơ hồ không thở nổi.
Bên cạnh bỗng nhiên có tiếng động, giống như có thứ gì đó đang vỡ vụn.
Anh có cảm giác mắt mình như bị đổ chì, nặng như núi đè.
Song cuối cùng anh cũng mở được mắt ra, ánh mắt tán loạn hoang mang.
Anh có thể nhìn thấy trần nhà phía trên, đây là…
Bệnh viện!
Anh dần dần khôi phục ý thức, nhưng thân thể lại như không còn là của mình nữa, không nhúc nhích được.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Nói xong, cô tự đẩy chiếc xe lăn đi ra ngoài.Lưu Hổ ngồi một mình trong phòng hoang mang gãi đầu gãi tai, chẳng hiểu gì hết.Ánh mắt hắn dừng lại trên người Ngô Lãnh.“Ông nội Ngô ơi, ông nhất định phải tỉnh lại đó!” Trong một bệnh viện khác.Khi bác sĩ điều trị chính nhìn thấy ngón tay người bệnh nằm trên giường giật giật thì vui mừng đến nỗi suýt chút nữa ngồi bật dậy.Anh ta vội vàng thông báo cho tất cả bác sĩ.Sau khi thấy bệnh nhân có dấu hiệu tỉnh lại, bác sĩ điều trị chính lập tức thông báo cho các cán bộ cấp cao của bệnh viện.Rất nhiều người tai to mặt lớn nhanh chóng có mặt.Căn phòng phải chứa số lượng lớn người như vậy, cơ hồ chật như nêm cối.Những nhân vật cốt cán đứng vây quanh giường bệnh, ai cũng muốn là người đầu tiên nhìn thấy kết quả mà mình muốn thấy.Lúc này.Trong ý thức của Vu Kiệt, cảnh tượng trước mắt chợt thay đổi, không phải là núi lửa nữa.Anh giống như đã ngã xuống vực sâu, chìm ở trong đó rất lâu.Trong một khoảnh khắc, anh không còn năng lực cảm giác về không gian và thời gian.Anh cũng không biết mình đang làm gì.Không biết mất bao lâu, hình như rốt cuộc cũng chạm đáy, Vu Kiệt cảm thấy hình như mình trôi vào một nơi nào đó vừa tối tăm vừa chật chội.Không gian chung quanh đầy sức ép khiến anh cơ hồ không thở nổi.Bên cạnh bỗng nhiên có tiếng động, giống như có thứ gì đó đang vỡ vụn.Anh có cảm giác mắt mình như bị đổ chì, nặng như núi đè.Song cuối cùng anh cũng mở được mắt ra, ánh mắt tán loạn hoang mang.Anh có thể nhìn thấy trần nhà phía trên, đây là… Bệnh viện! Anh dần dần khôi phục ý thức, nhưng thân thể lại như không còn là của mình nữa, không nhúc nhích được..