Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1034: Cái Gì Mà Không Thù Không Oán

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Vu Kiệt hoang mang: “Tôi và hắn có thù oán gì?”“Dựa theo lịch sử tin nhắn trong điện thoại của hắn, gần đây hắn từng liên lạc với Thượng Quan Bắc”.Mạc Vãn Phong nói thẳng vào vấn đề, một câu giải thích hết thảy.Sắc mặt Vu Kiệt khẽ biến, đôi con ngươi xẹt ngang một tia âm u rét lạnh.Thượng Quan Bắc!Lại là hắn!Hết lần này đến lần khác, không ngừng xuống tay hãm hại mình!Đã vậy còn khiến cho những người bên cạnh mình gặp nguy hiểm!Lúc này đây, cho dù đã hôn mê cũng không buông tha, vẫn sai người đến Lạc Thành giết mình!Vu Kiệt lạnh giọng, nhìn Yến Thái hỏi: “Thượng Quan Bắc sai mày giết tao?”“Ha ha ha ha!”Yến Thái cười đểu, ánh mắt như rắn độc nhìn xoáy vào Vu Kiệt.“Kẻ đáng bị giết là mày! Mày thực sự cho răng mày là nhân vật quan trọng địa vị cao quyền thế lớn thật à?”“Chẳng qua chỉ là một thằng nhà quê, nếu không phải bọn họ tới sớm, thì tao đã xẻo từng miếng thịt mày rồi!”“Tao muốn cho mày nếm thử cảm giác đau đớn nhất thế giới! Tao chỉ hận không thể lột da rút gân mày!”Yến Thái lúc này gào rống lên không khác gì thằng điên.Giọng nói của hắn đầy độc địa, ai nấy ở đây cũng đều cảm nhận được.Bọn họ thậm chí còn nghi ngờ, người thanh niên này rốt cuộc đã phải chịu đựng những gì?Tại sao lại có thâm thù đại hận với Vu Kiệt như vậy?Vì sao lại tỏ ra bệnh hết thuốc chữa như thế?“Cho dù không thù không oán mày vẫn muốn g**t ch*t tao?”Yến Thái bỗng dưng giãy khỏi tay Yến Long Sơn bật dậy, nhào về phía Vu Kiệt.Lúc này hắn tay không tấc sắt chẳng có gì đáng sợ, nhưng thù hận của hắn đối với Vu Kiệt cũng đủ để hắn liều mạng một lần.Hắn vẫn còn răng nanh mà.Hắn sẽ dùng răng nanh cắn nát cổ họng Vu Kiệt!.

Vu Kiệt hoang mang: “Tôi và hắn có thù oán gì?”

“Dựa theo lịch sử tin nhắn trong điện thoại của hắn, gần đây hắn từng liên lạc với Thượng Quan Bắc”.

Mạc Vãn Phong nói thẳng vào vấn đề, một câu giải thích hết thảy.

Sắc mặt Vu Kiệt khẽ biến, đôi con ngươi xẹt ngang một tia âm u rét lạnh.

Thượng Quan Bắc!

Lại là hắn!

Hết lần này đến lần khác, không ngừng xuống tay hãm hại mình!

Đã vậy còn khiến cho những người bên cạnh mình gặp nguy hiểm!

Lúc này đây, cho dù đã hôn mê cũng không buông tha, vẫn sai người đến Lạc Thành giết mình!

Vu Kiệt lạnh giọng, nhìn Yến Thái hỏi: “Thượng Quan Bắc sai mày giết tao?”

“Ha ha ha ha!”

Yến Thái cười đểu, ánh mắt như rắn độc nhìn xoáy vào Vu Kiệt.

“Kẻ đáng bị giết là mày! Mày thực sự cho răng mày là nhân vật quan trọng địa vị cao quyền thế lớn thật à?”

“Chẳng qua chỉ là một thằng nhà quê, nếu không phải bọn họ tới sớm, thì tao đã xẻo từng miếng thịt mày rồi!”

“Tao muốn cho mày nếm thử cảm giác đau đớn nhất thế giới! Tao chỉ hận không thể lột da rút gân mày!”

Yến Thái lúc này gào rống lên không khác gì thằng điên.

Giọng nói của hắn đầy độc địa, ai nấy ở đây cũng đều cảm nhận được.

Bọn họ thậm chí còn nghi ngờ, người thanh niên này rốt cuộc đã phải chịu đựng những gì?

Tại sao lại có thâm thù đại hận với Vu Kiệt như vậy?

Vì sao lại tỏ ra bệnh hết thuốc chữa như thế?

“Cho dù không thù không oán mày vẫn muốn g**t ch*t tao?”

Yến Thái bỗng dưng giãy khỏi tay Yến Long Sơn bật dậy, nhào về phía Vu Kiệt.

Lúc này hắn tay không tấc sắt chẳng có gì đáng sợ, nhưng thù hận của hắn đối với Vu Kiệt cũng đủ để hắn liều mạng một lần.

Hắn vẫn còn răng nanh mà.

Hắn sẽ dùng răng nanh cắn nát cổ họng Vu Kiệt!.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Vu Kiệt hoang mang: “Tôi và hắn có thù oán gì?”“Dựa theo lịch sử tin nhắn trong điện thoại của hắn, gần đây hắn từng liên lạc với Thượng Quan Bắc”.Mạc Vãn Phong nói thẳng vào vấn đề, một câu giải thích hết thảy.Sắc mặt Vu Kiệt khẽ biến, đôi con ngươi xẹt ngang một tia âm u rét lạnh.Thượng Quan Bắc!Lại là hắn!Hết lần này đến lần khác, không ngừng xuống tay hãm hại mình!Đã vậy còn khiến cho những người bên cạnh mình gặp nguy hiểm!Lúc này đây, cho dù đã hôn mê cũng không buông tha, vẫn sai người đến Lạc Thành giết mình!Vu Kiệt lạnh giọng, nhìn Yến Thái hỏi: “Thượng Quan Bắc sai mày giết tao?”“Ha ha ha ha!”Yến Thái cười đểu, ánh mắt như rắn độc nhìn xoáy vào Vu Kiệt.“Kẻ đáng bị giết là mày! Mày thực sự cho răng mày là nhân vật quan trọng địa vị cao quyền thế lớn thật à?”“Chẳng qua chỉ là một thằng nhà quê, nếu không phải bọn họ tới sớm, thì tao đã xẻo từng miếng thịt mày rồi!”“Tao muốn cho mày nếm thử cảm giác đau đớn nhất thế giới! Tao chỉ hận không thể lột da rút gân mày!”Yến Thái lúc này gào rống lên không khác gì thằng điên.Giọng nói của hắn đầy độc địa, ai nấy ở đây cũng đều cảm nhận được.Bọn họ thậm chí còn nghi ngờ, người thanh niên này rốt cuộc đã phải chịu đựng những gì?Tại sao lại có thâm thù đại hận với Vu Kiệt như vậy?Vì sao lại tỏ ra bệnh hết thuốc chữa như thế?“Cho dù không thù không oán mày vẫn muốn g**t ch*t tao?”Yến Thái bỗng dưng giãy khỏi tay Yến Long Sơn bật dậy, nhào về phía Vu Kiệt.Lúc này hắn tay không tấc sắt chẳng có gì đáng sợ, nhưng thù hận của hắn đối với Vu Kiệt cũng đủ để hắn liều mạng một lần.Hắn vẫn còn răng nanh mà.Hắn sẽ dùng răng nanh cắn nát cổ họng Vu Kiệt!.

Chương 1034: Cái Gì Mà Không Thù Không Oán