Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1042: 1042: Tại Sao Lần Này Lại Không Từ Mà Biệt”

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Mục Tiểu Vũ liếc mắt nhìn xung quanh, có nhiều người ở đây như vậy, cô bé có hơi ngượng ngùng.“Ông ngoại nói cho chúng cháu biết, anh họ ở đây, cho nên chúng cháu mới đến”.Cô bé lo những người này sẽ đưa mình trở về, nên vội vàng nhắc đến tên của ông cụ Lý.Quả nhiên, không ai trách móc nữa.Lúc này, Dương Cẩm Tú đứng ở cửa, mím môi, nhìn chằm chằm Vu Kiệt đang nằm trên giường, khóe mắt đỏ hoe.Vu Kiệt cũng nhìn về phía Dương Cẩm Tú, ánh mắt vô cùng trìu mến.Bầu không khí trong phòng bỗng chốc thay đổi.Giống như trong căn phòng này chỉ còn lại hai người bọn họ.Không có cảnh tượng dữ dội giống như sấm chớp ầm ầm.Cũng không hề khóc lóc giống như những cảnh lãng mạn trong bộ phim truyền hình sống chết có nhau, mãi mãi không rời.Dương Cẩm Tú cứ đứng ở cửa, ánh mắt chăm chú nhìn Vu Kiệt.Cô rất sợ, sợ đây là một giấc mơ, nếu tỉnh dậy, sẽ không còn gì nữa.Mục Tiểu Vũ đứng phía sau khẽ đụng vào eo Dương Cẩm Tú.Lúc này Dương Cẩm Tú mới nhận thức được, đây là thật!  Không sai!  Cô đã gặp được Vu Kiệt rồi!  Gặp được người thương của mình!  Cô không thể kìm nén được nữa, lập tức chạy về phía Vu Kiệt, ôm chặt lấy anh.Những giọt nước mắt như trân châu cứ không ngừng lăn dài trên khóe mắt cô, rơi tí tách tí tách trên vai Vu Kiệt.Trên người Vu Kiệt có rất nhiều vết thương, nhưng cảm giác ôm người yêu trong lòng đã hoàn toàn khiến những cơn đau này trở thành mật ngọt.Anh chầm chậm giơ tay lên, ôm lấy Dương Cẩm Tú.Anh nhẹ nhàng ôm tấm lưng gầy của cô, cũng có thể cảm nhận được cả người cô đang run bần bật, kích động đến mức nào.Trong lòng Vu Kiệt cũng cảm thấy có lỗi, lần này không từ mà biệt, khiến rất nhiều người lo lắng.“Xin lỗi”.Vu Kiệt là kiểu người có rất nhiều lời muốn nói, nhưng không tài nào nói ra được..

Mục Tiểu Vũ liếc mắt nhìn xung quanh, có nhiều người ở đây như vậy, cô bé có hơi ngượng ngùng.

“Ông ngoại nói cho chúng cháu biết, anh họ ở đây, cho nên chúng cháu mới đến”.

Cô bé lo những người này sẽ đưa mình trở về, nên vội vàng nhắc đến tên của ông cụ Lý.

Quả nhiên, không ai trách móc nữa.

Lúc này, Dương Cẩm Tú đứng ở cửa, mím môi, nhìn chằm chằm Vu Kiệt đang nằm trên giường, khóe mắt đỏ hoe.

Vu Kiệt cũng nhìn về phía Dương Cẩm Tú, ánh mắt vô cùng trìu mến.

Bầu không khí trong phòng bỗng chốc thay đổi.

Giống như trong căn phòng này chỉ còn lại hai người bọn họ.

Không có cảnh tượng dữ dội giống như sấm chớp ầm ầm.

Cũng không hề khóc lóc giống như những cảnh lãng mạn trong bộ phim truyền hình sống chết có nhau, mãi mãi không rời.

Dương Cẩm Tú cứ đứng ở cửa, ánh mắt chăm chú nhìn Vu Kiệt.

Cô rất sợ, sợ đây là một giấc mơ, nếu tỉnh dậy, sẽ không còn gì nữa.

Mục Tiểu Vũ đứng phía sau khẽ đụng vào eo Dương Cẩm Tú.

Lúc này Dương Cẩm Tú mới nhận thức được, đây là thật!  

Không sai!  

Cô đã gặp được Vu Kiệt rồi!  

Gặp được người thương của mình!  

Cô không thể kìm nén được nữa, lập tức chạy về phía Vu Kiệt, ôm chặt lấy anh.

Những giọt nước mắt như trân châu cứ không ngừng lăn dài trên khóe mắt cô, rơi tí tách tí tách trên vai Vu Kiệt.

Trên người Vu Kiệt có rất nhiều vết thương, nhưng cảm giác ôm người yêu trong lòng đã hoàn toàn khiến những cơn đau này trở thành mật ngọt.

Anh chầm chậm giơ tay lên, ôm lấy Dương Cẩm Tú.

Anh nhẹ nhàng ôm tấm lưng gầy của cô, cũng có thể cảm nhận được cả người cô đang run bần bật, kích động đến mức nào.

Trong lòng Vu Kiệt cũng cảm thấy có lỗi, lần này không từ mà biệt, khiến rất nhiều người lo lắng.

“Xin lỗi”.

Vu Kiệt là kiểu người có rất nhiều lời muốn nói, nhưng không tài nào nói ra được.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Mục Tiểu Vũ liếc mắt nhìn xung quanh, có nhiều người ở đây như vậy, cô bé có hơi ngượng ngùng.“Ông ngoại nói cho chúng cháu biết, anh họ ở đây, cho nên chúng cháu mới đến”.Cô bé lo những người này sẽ đưa mình trở về, nên vội vàng nhắc đến tên của ông cụ Lý.Quả nhiên, không ai trách móc nữa.Lúc này, Dương Cẩm Tú đứng ở cửa, mím môi, nhìn chằm chằm Vu Kiệt đang nằm trên giường, khóe mắt đỏ hoe.Vu Kiệt cũng nhìn về phía Dương Cẩm Tú, ánh mắt vô cùng trìu mến.Bầu không khí trong phòng bỗng chốc thay đổi.Giống như trong căn phòng này chỉ còn lại hai người bọn họ.Không có cảnh tượng dữ dội giống như sấm chớp ầm ầm.Cũng không hề khóc lóc giống như những cảnh lãng mạn trong bộ phim truyền hình sống chết có nhau, mãi mãi không rời.Dương Cẩm Tú cứ đứng ở cửa, ánh mắt chăm chú nhìn Vu Kiệt.Cô rất sợ, sợ đây là một giấc mơ, nếu tỉnh dậy, sẽ không còn gì nữa.Mục Tiểu Vũ đứng phía sau khẽ đụng vào eo Dương Cẩm Tú.Lúc này Dương Cẩm Tú mới nhận thức được, đây là thật!  Không sai!  Cô đã gặp được Vu Kiệt rồi!  Gặp được người thương của mình!  Cô không thể kìm nén được nữa, lập tức chạy về phía Vu Kiệt, ôm chặt lấy anh.Những giọt nước mắt như trân châu cứ không ngừng lăn dài trên khóe mắt cô, rơi tí tách tí tách trên vai Vu Kiệt.Trên người Vu Kiệt có rất nhiều vết thương, nhưng cảm giác ôm người yêu trong lòng đã hoàn toàn khiến những cơn đau này trở thành mật ngọt.Anh chầm chậm giơ tay lên, ôm lấy Dương Cẩm Tú.Anh nhẹ nhàng ôm tấm lưng gầy của cô, cũng có thể cảm nhận được cả người cô đang run bần bật, kích động đến mức nào.Trong lòng Vu Kiệt cũng cảm thấy có lỗi, lần này không từ mà biệt, khiến rất nhiều người lo lắng.“Xin lỗi”.Vu Kiệt là kiểu người có rất nhiều lời muốn nói, nhưng không tài nào nói ra được..

Chương 1042: 1042: Tại Sao Lần Này Lại Không Từ Mà Biệt”