Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1044: Chương 1044
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Dương Cẩm Tú dần dần ngừng nức nở, nước mắt lưng tròng.Hai người lại nhìn vào mắt nhau, cảm nhận tâm ý của đối phương.Những người xung quanh đều bất giác quay đầu sang chỗ khác.Có điều trên mặt bọn họ cũng hiện rõ những nụ cười của người cha già.Chuyện tốt mà! Mạc Vãn Phong nói nhỏ: “Này ông Lý, lúc uống rượu mừng của hai đứa nhỏ này, ông nhất định phải uống với tôi một bữa tới bến đấy”.Trên mặt Lý Nam ngập tràn hạnh phúc, nói “Đương nhiên, đến lúc đó mọi người cùng nhau uống nhé!” Ai nấy cũng đồng loạt gật đầu, vui mừng cười nói.Nhưng… Đúng lúc Vu Kiệt và Dương Cẩm Tú đang tình cảm nồng nàn.Mọi người trong phòng cũng cảm thấy hạnh phúc thay cho hai người thì… Ngoài cửa… Ngô Tiểu Phàm đang ngồi trên xe lăn chứng kiến toàn bộ cảnh này, cả người sửng sờ.Biểu cảm trong mắt cô từ kinh ngạc đến mất mát, rồi tuyệt vọng, trong nháy mắt thay đổi liên tục.Cô chậm rãi cúi đầu xuống, đặt một tay lên ngực.Đó là một loại cảm giác đau như bị dao cứa vào tim.Cô khóc rồi, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má, rớt xuống quần áo, thấm ướt bộ quần áo mới này.Hai giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú vừa trang điểm xong của cô.“Hóa ra, anh Vu…đã có người yêu rồi”.Nhà họ Thượng Quan ở thủ đô.Lúc này Thượng Quan Bắc đã trở lại nhà Thượng Quan.Thượng Quan Bắc chỉ im lặng nhìn hắn, gật đầu rồi bỏ đi.Thanh niên này cười tươi nhìn theo bóng dáng hắn ta, nhưng trong giây lát ánh mắt kia bỗng trở nên vô cùng dữ tợn.“Hừ! Thần kỳ thật đấy, anh tưởng mình còn là Thượng Quan Bắc như trước đây sao?”.
Dương Cẩm Tú dần dần ngừng nức nở, nước mắt lưng tròng.
Hai người lại nhìn vào mắt nhau, cảm nhận tâm ý của đối phương.
Những người xung quanh đều bất giác quay đầu sang chỗ khác.
Có điều trên mặt bọn họ cũng hiện rõ những nụ cười của người cha già.
Chuyện tốt mà!
Mạc Vãn Phong nói nhỏ: “Này ông Lý, lúc uống rượu mừng của hai đứa nhỏ này, ông nhất định phải uống với tôi một bữa tới bến đấy”.
Trên mặt Lý Nam ngập tràn hạnh phúc, nói “Đương nhiên, đến lúc đó mọi người cùng nhau uống nhé!”
Ai nấy cũng đồng loạt gật đầu, vui mừng cười nói.
Nhưng…
Đúng lúc Vu Kiệt và Dương Cẩm Tú đang tình cảm nồng nàn.
Mọi người trong phòng cũng cảm thấy hạnh phúc thay cho hai người thì…
Ngoài cửa…
Ngô Tiểu Phàm đang ngồi trên xe lăn chứng kiến toàn bộ cảnh này, cả người sửng sờ.
Biểu cảm trong mắt cô từ kinh ngạc đến mất mát, rồi tuyệt vọng, trong nháy mắt thay đổi liên tục.
Cô chậm rãi cúi đầu xuống, đặt một tay lên ngực.
Đó là một loại cảm giác đau như bị dao cứa vào tim.
Cô khóc rồi, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má, rớt xuống quần áo, thấm ướt bộ quần áo mới này.
Hai giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú vừa trang điểm xong của cô.
“Hóa ra, anh Vu…đã có người yêu rồi”.
Nhà họ Thượng Quan ở thủ đô.
Lúc này Thượng Quan Bắc đã trở lại nhà Thượng Quan.
Thượng Quan Bắc chỉ im lặng nhìn hắn, gật đầu rồi bỏ đi.
Thanh niên này cười tươi nhìn theo bóng dáng hắn ta, nhưng trong giây lát ánh mắt kia bỗng trở nên vô cùng dữ tợn.
“Hừ! Thần kỳ thật đấy, anh tưởng mình còn là Thượng Quan Bắc như trước đây sao?”.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Dương Cẩm Tú dần dần ngừng nức nở, nước mắt lưng tròng.Hai người lại nhìn vào mắt nhau, cảm nhận tâm ý của đối phương.Những người xung quanh đều bất giác quay đầu sang chỗ khác.Có điều trên mặt bọn họ cũng hiện rõ những nụ cười của người cha già.Chuyện tốt mà! Mạc Vãn Phong nói nhỏ: “Này ông Lý, lúc uống rượu mừng của hai đứa nhỏ này, ông nhất định phải uống với tôi một bữa tới bến đấy”.Trên mặt Lý Nam ngập tràn hạnh phúc, nói “Đương nhiên, đến lúc đó mọi người cùng nhau uống nhé!” Ai nấy cũng đồng loạt gật đầu, vui mừng cười nói.Nhưng… Đúng lúc Vu Kiệt và Dương Cẩm Tú đang tình cảm nồng nàn.Mọi người trong phòng cũng cảm thấy hạnh phúc thay cho hai người thì… Ngoài cửa… Ngô Tiểu Phàm đang ngồi trên xe lăn chứng kiến toàn bộ cảnh này, cả người sửng sờ.Biểu cảm trong mắt cô từ kinh ngạc đến mất mát, rồi tuyệt vọng, trong nháy mắt thay đổi liên tục.Cô chậm rãi cúi đầu xuống, đặt một tay lên ngực.Đó là một loại cảm giác đau như bị dao cứa vào tim.Cô khóc rồi, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má, rớt xuống quần áo, thấm ướt bộ quần áo mới này.Hai giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú vừa trang điểm xong của cô.“Hóa ra, anh Vu…đã có người yêu rồi”.Nhà họ Thượng Quan ở thủ đô.Lúc này Thượng Quan Bắc đã trở lại nhà Thượng Quan.Thượng Quan Bắc chỉ im lặng nhìn hắn, gật đầu rồi bỏ đi.Thanh niên này cười tươi nhìn theo bóng dáng hắn ta, nhưng trong giây lát ánh mắt kia bỗng trở nên vô cùng dữ tợn.“Hừ! Thần kỳ thật đấy, anh tưởng mình còn là Thượng Quan Bắc như trước đây sao?”.