Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1052: 1052: Anh Còn Một Chuyện Cần Phải Làm
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Hai người cứ ôm nhau ngọt ngào như vậy rất lâu rất lâu.Dương Cẩm Tú hít một hơi thật sâu, ngửi thấy mùi thuốc khử trùng rất nồng.“Sao thế, có phải là anh chưa tắm, nên em ngửi thấy mùi hôi không?” Vu Kiệt có chút kinh ngạc, hỏi.Anh nhớ lại lúc ở nhà họ Thường, cả người dính đầy máu và nước bẩn.Trông thảm không dám nhìn.Cũng không biết sau khi đến bệnh viện, đã xử lý như thế nào.“Không, em chỉ muốn ghi nhỡ mùi hương của anh, lỡ sau này không gặp được anh, sẽ nhớ anh”.Dương Cẩm Tú nhắm mắt, dịu dàng nói.Vu Kiệt v**t v* mái tóc mềm mượt của cô, trái tim đau nhói.“Yên tâm, sẽ không có chuyện đó nữa đâu”.“Vâng, em biết!” Dương Cẩm Tú cười càng rạng rỡ hơn, nói: “Chỉ là lâu rồi em chưa được ôm anh, muốn tận hưởng mùi hương của anh”.Vu Kiệt mỉm cười, tiếp tục ôm cô.Thậm chí vào lúc này, anh có một nguyện vọng là mong thời gian sẽ đóng băng.Chỉ cần có thể ở bên cạnh cô.Dần dần, bên cạnh Vu Kiệt có tiếng thở nhẹ vang lên.Dương Cẩm Tú đang nằm ngủ trong vòng tay của Vu Kiệt, hàng mi dài kia thỉnh thoảng khẽ run lên.Giống như đang nằm mộng vậy.Vu Kiệt nhìn cô hồi lâu, mới chậm rãi di chuyển, để Dương Cẩm Tú nằm trên giường nghỉ ngơi.Có thể nhìn ra được, trong khoảng thời gian này, Dương Cẩm Tú nhất định đã rất lao tâm lao lực, vô cùng mệt mỏi.Chỉ cần nằm một lúc đã có thể ngủ say như vậy, nhất định là rất mệt.Bây giờ, cứ để cô nghỉ ngơi một lúc cho khỏe.Khuôn mặt nhỏ nhắn hốc hác kia, khiến Vu Kiệt càng thêm xót xa.Vu Kiệt lặng lẽ xuống giường, rón rén rời khỏi phòng bệnh.Anh còn một chuyện cần phải làm.“Cạch”.Vu Kiệt nhẹ nhàng đóng cửa lại, cả căn phòng chỉ còn tiếng thở nhẹ nhàng của Dương Cẩm Tú.“Anh…” Dương Cẩm Tú lẩm bẩm.Vu Kiệt lên tiếng gọi.Mạc Vãn Phong quay đầu lại, nhìn anh cười: “Tôi cứ tưởng phải đợi cậu rất lâu, không ngờ cậu lại đến nhanh như vậy”.“Vâng, cô ấy mệt quá, bây giờ đã ngủ rồi ạ”.Vu Kiệt khẽ cau mày, cuộc đối thoại thoại này vốn dĩ không có gì, nhưng nghĩ kỹ hơn chút, có gì đó không đúng lắm!”.
Hai người cứ ôm nhau ngọt ngào như vậy rất lâu rất lâu.
Dương Cẩm Tú hít một hơi thật sâu, ngửi thấy mùi thuốc khử trùng rất nồng.
“Sao thế, có phải là anh chưa tắm, nên em ngửi thấy mùi hôi không?”
Vu Kiệt có chút kinh ngạc, hỏi.
Anh nhớ lại lúc ở nhà họ Thường, cả người dính đầy máu và nước bẩn.
Trông thảm không dám nhìn.
Cũng không biết sau khi đến bệnh viện, đã xử lý như thế nào.
“Không, em chỉ muốn ghi nhỡ mùi hương của anh, lỡ sau này không gặp được anh, sẽ nhớ anh”.
Dương Cẩm Tú nhắm mắt, dịu dàng nói.
Vu Kiệt v**t v* mái tóc mềm mượt của cô, trái tim đau nhói.
“Yên tâm, sẽ không có chuyện đó nữa đâu”.
“Vâng, em biết!”
Dương Cẩm Tú cười càng rạng rỡ hơn, nói: “Chỉ là lâu rồi em chưa được ôm anh, muốn tận hưởng mùi hương của anh”.
Vu Kiệt mỉm cười, tiếp tục ôm cô.
Thậm chí vào lúc này, anh có một nguyện vọng là mong thời gian sẽ đóng băng.
Chỉ cần có thể ở bên cạnh cô.
Dần dần, bên cạnh Vu Kiệt có tiếng thở nhẹ vang lên.
Dương Cẩm Tú đang nằm ngủ trong vòng tay của Vu Kiệt, hàng mi dài kia thỉnh thoảng khẽ run lên.
Giống như đang nằm mộng vậy.
Vu Kiệt nhìn cô hồi lâu, mới chậm rãi di chuyển, để Dương Cẩm Tú nằm trên giường nghỉ ngơi.
Có thể nhìn ra được, trong khoảng thời gian này, Dương Cẩm Tú nhất định đã rất lao tâm lao lực, vô cùng mệt mỏi.
Chỉ cần nằm một lúc đã có thể ngủ say như vậy, nhất định là rất mệt.
Bây giờ, cứ để cô nghỉ ngơi một lúc cho khỏe.
Khuôn mặt nhỏ nhắn hốc hác kia, khiến Vu Kiệt càng thêm xót xa.
Vu Kiệt lặng lẽ xuống giường, rón rén rời khỏi phòng bệnh.
Anh còn một chuyện cần phải làm.
“Cạch”.
Vu Kiệt nhẹ nhàng đóng cửa lại, cả căn phòng chỉ còn tiếng thở nhẹ nhàng của Dương Cẩm Tú.
“Anh…”
Dương Cẩm Tú lẩm bẩm.
Vu Kiệt lên tiếng gọi.
Mạc Vãn Phong quay đầu lại, nhìn anh cười: “Tôi cứ tưởng phải đợi cậu rất lâu, không ngờ cậu lại đến nhanh như vậy”.
“Vâng, cô ấy mệt quá, bây giờ đã ngủ rồi ạ”.
Vu Kiệt khẽ cau mày, cuộc đối thoại thoại này vốn dĩ không có gì, nhưng nghĩ kỹ hơn chút, có gì đó không đúng lắm!”.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Hai người cứ ôm nhau ngọt ngào như vậy rất lâu rất lâu.Dương Cẩm Tú hít một hơi thật sâu, ngửi thấy mùi thuốc khử trùng rất nồng.“Sao thế, có phải là anh chưa tắm, nên em ngửi thấy mùi hôi không?” Vu Kiệt có chút kinh ngạc, hỏi.Anh nhớ lại lúc ở nhà họ Thường, cả người dính đầy máu và nước bẩn.Trông thảm không dám nhìn.Cũng không biết sau khi đến bệnh viện, đã xử lý như thế nào.“Không, em chỉ muốn ghi nhỡ mùi hương của anh, lỡ sau này không gặp được anh, sẽ nhớ anh”.Dương Cẩm Tú nhắm mắt, dịu dàng nói.Vu Kiệt v**t v* mái tóc mềm mượt của cô, trái tim đau nhói.“Yên tâm, sẽ không có chuyện đó nữa đâu”.“Vâng, em biết!” Dương Cẩm Tú cười càng rạng rỡ hơn, nói: “Chỉ là lâu rồi em chưa được ôm anh, muốn tận hưởng mùi hương của anh”.Vu Kiệt mỉm cười, tiếp tục ôm cô.Thậm chí vào lúc này, anh có một nguyện vọng là mong thời gian sẽ đóng băng.Chỉ cần có thể ở bên cạnh cô.Dần dần, bên cạnh Vu Kiệt có tiếng thở nhẹ vang lên.Dương Cẩm Tú đang nằm ngủ trong vòng tay của Vu Kiệt, hàng mi dài kia thỉnh thoảng khẽ run lên.Giống như đang nằm mộng vậy.Vu Kiệt nhìn cô hồi lâu, mới chậm rãi di chuyển, để Dương Cẩm Tú nằm trên giường nghỉ ngơi.Có thể nhìn ra được, trong khoảng thời gian này, Dương Cẩm Tú nhất định đã rất lao tâm lao lực, vô cùng mệt mỏi.Chỉ cần nằm một lúc đã có thể ngủ say như vậy, nhất định là rất mệt.Bây giờ, cứ để cô nghỉ ngơi một lúc cho khỏe.Khuôn mặt nhỏ nhắn hốc hác kia, khiến Vu Kiệt càng thêm xót xa.Vu Kiệt lặng lẽ xuống giường, rón rén rời khỏi phòng bệnh.Anh còn một chuyện cần phải làm.“Cạch”.Vu Kiệt nhẹ nhàng đóng cửa lại, cả căn phòng chỉ còn tiếng thở nhẹ nhàng của Dương Cẩm Tú.“Anh…” Dương Cẩm Tú lẩm bẩm.Vu Kiệt lên tiếng gọi.Mạc Vãn Phong quay đầu lại, nhìn anh cười: “Tôi cứ tưởng phải đợi cậu rất lâu, không ngờ cậu lại đến nhanh như vậy”.“Vâng, cô ấy mệt quá, bây giờ đã ngủ rồi ạ”.Vu Kiệt khẽ cau mày, cuộc đối thoại thoại này vốn dĩ không có gì, nhưng nghĩ kỹ hơn chút, có gì đó không đúng lắm!”.