Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1055: Chương 1055

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Toàn bộ phòng giam lập tức bị bao trùm bởi một bầu không khí vô cùng u uất.Khoảnh khắc hiện tại giống như bị đóng băng.Mỗi hơi thở của Lưu Bát đều có cảm giác vô cùng đau nhói.Cơ thể hắn ta khẽ run lên.Sống không bằng chết.Đây là một từ rất trừu tượng nhưng lọt vào tai Lưu Bát lại cực kỳ hình tượng.Hắn ta không biết tổ chức Đệ Nhất, đây là một tổ chức luôn ẩn mình trong bóng tối, vô cùng đáng sợ.Có lẽ các loại hình tra tấn khác nhau sẽ khiến thân thể con người chịu phải những đau đớn cực kỳ tàn khốc.Nhưng hắn ta nhất định phải chịu đựng.Nếu không sẽ không có sức lực để mặc cả điều kiện với bọn họ.“Tụi bay bỏ cuộc đi, tao không bao giờ nói đâu!”  Trông dáng vẻ của Lưu Bát giống như sắp lâm trận chịu chết vậy.Hắn ta hung hăng nhìn hai người Vu Kiệt, nói: “Đem tất cả những cực hình của tổ chức Đệ Nhất ra đây! Đừng ra lệnh gì mà không cho tao ngủ, nhảm nhí quá!”  “Mày thật sự không sợ chết nhỉ”.Mạc Vãn Phong đã từng gặp quá nhiều kẻ kín mồm kín miệng, không chịu khai báo, nên không hề xem Lưu Bát ra gì.“Bắt đầu đi, nếu như hắn muốn chịu phạt vậy thì giúp hắn toại nguyện!”   Ông ta vừa phất tay, lập tức có người đưa vô số dụng cụ tra tấn đến.Lưu Bát nuốt nước bọt một cách khó khăn, chuẩn bị chịu đựng cực hình.Trong lòng hắn ta cũng rất hận bản thân mình, tại sao lúc đó không đẩy tên thần kinh Yến Thái kia qua một bên, cướp dao găm đâm Vu Kiệt một nhát!  Nếu như nhiệm vụ hoàn thành thì bây giờ đâu đến nông nỗi này!  Lúc này trong lòng Lưu Bát bỗng dấy lên một tia hy vọng.Hai mắt hắn ta sáng bừng, vui mừng nói: “Haha, cuối cùng mày cũng nghĩ thông rồi, chỉ cần mày hứa sẽ thả tao ra ngoài an toàn, tao nhất định sẽ khai báo tất cả những chuyện mà mày muốn biết”.Vu Kiệt nhìn chằm chằm Lưu Bát giống như đang nhìn một tên ngốc.Anh nghiêm túc lắc đầu, nói: “Mày là tội phạm, không có quyền mặc cả điều kiện thả mày ra ngoài đâu”..

Toàn bộ phòng giam lập tức bị bao trùm bởi một bầu không khí vô cùng u uất.

Khoảnh khắc hiện tại giống như bị đóng băng.

Mỗi hơi thở của Lưu Bát đều có cảm giác vô cùng đau nhói.

Cơ thể hắn ta khẽ run lên.

Sống không bằng chết.

Đây là một từ rất trừu tượng nhưng lọt vào tai Lưu Bát lại cực kỳ hình tượng.

Hắn ta không biết tổ chức Đệ Nhất, đây là một tổ chức luôn ẩn mình trong bóng tối, vô cùng đáng sợ.

Có lẽ các loại hình tra tấn khác nhau sẽ khiến thân thể con người chịu phải những đau đớn cực kỳ tàn khốc.

Nhưng hắn ta nhất định phải chịu đựng.

Nếu không sẽ không có sức lực để mặc cả điều kiện với bọn họ.

“Tụi bay bỏ cuộc đi, tao không bao giờ nói đâu!”  

Trông dáng vẻ của Lưu Bát giống như sắp lâm trận chịu chết vậy.

Hắn ta hung hăng nhìn hai người Vu Kiệt, nói: “Đem tất cả những cực hình của tổ chức Đệ Nhất ra đây! Đừng ra lệnh gì mà không cho tao ngủ, nhảm nhí quá!”  

“Mày thật sự không sợ chết nhỉ”.

Mạc Vãn Phong đã từng gặp quá nhiều kẻ kín mồm kín miệng, không chịu khai báo, nên không hề xem Lưu Bát ra gì.

“Bắt đầu đi, nếu như hắn muốn chịu phạt vậy thì giúp hắn toại nguyện!”   

Ông ta vừa phất tay, lập tức có người đưa vô số dụng cụ tra tấn đến.

Lưu Bát nuốt nước bọt một cách khó khăn, chuẩn bị chịu đựng cực hình.

Trong lòng hắn ta cũng rất hận bản thân mình, tại sao lúc đó không đẩy tên thần kinh Yến Thái kia qua một bên, cướp dao găm đâm Vu Kiệt một nhát!  

Nếu như nhiệm vụ hoàn thành thì bây giờ đâu đến nông nỗi này!  

Lúc này trong lòng Lưu Bát bỗng dấy lên một tia hy vọng.

Hai mắt hắn ta sáng bừng, vui mừng nói: “Haha, cuối cùng mày cũng nghĩ thông rồi, chỉ cần mày hứa sẽ thả tao ra ngoài an toàn, tao nhất định sẽ khai báo tất cả những chuyện mà mày muốn biết”.

Vu Kiệt nhìn chằm chằm Lưu Bát giống như đang nhìn một tên ngốc.

Anh nghiêm túc lắc đầu, nói: “Mày là tội phạm, không có quyền mặc cả điều kiện thả mày ra ngoài đâu”.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Toàn bộ phòng giam lập tức bị bao trùm bởi một bầu không khí vô cùng u uất.Khoảnh khắc hiện tại giống như bị đóng băng.Mỗi hơi thở của Lưu Bát đều có cảm giác vô cùng đau nhói.Cơ thể hắn ta khẽ run lên.Sống không bằng chết.Đây là một từ rất trừu tượng nhưng lọt vào tai Lưu Bát lại cực kỳ hình tượng.Hắn ta không biết tổ chức Đệ Nhất, đây là một tổ chức luôn ẩn mình trong bóng tối, vô cùng đáng sợ.Có lẽ các loại hình tra tấn khác nhau sẽ khiến thân thể con người chịu phải những đau đớn cực kỳ tàn khốc.Nhưng hắn ta nhất định phải chịu đựng.Nếu không sẽ không có sức lực để mặc cả điều kiện với bọn họ.“Tụi bay bỏ cuộc đi, tao không bao giờ nói đâu!”  Trông dáng vẻ của Lưu Bát giống như sắp lâm trận chịu chết vậy.Hắn ta hung hăng nhìn hai người Vu Kiệt, nói: “Đem tất cả những cực hình của tổ chức Đệ Nhất ra đây! Đừng ra lệnh gì mà không cho tao ngủ, nhảm nhí quá!”  “Mày thật sự không sợ chết nhỉ”.Mạc Vãn Phong đã từng gặp quá nhiều kẻ kín mồm kín miệng, không chịu khai báo, nên không hề xem Lưu Bát ra gì.“Bắt đầu đi, nếu như hắn muốn chịu phạt vậy thì giúp hắn toại nguyện!”   Ông ta vừa phất tay, lập tức có người đưa vô số dụng cụ tra tấn đến.Lưu Bát nuốt nước bọt một cách khó khăn, chuẩn bị chịu đựng cực hình.Trong lòng hắn ta cũng rất hận bản thân mình, tại sao lúc đó không đẩy tên thần kinh Yến Thái kia qua một bên, cướp dao găm đâm Vu Kiệt một nhát!  Nếu như nhiệm vụ hoàn thành thì bây giờ đâu đến nông nỗi này!  Lúc này trong lòng Lưu Bát bỗng dấy lên một tia hy vọng.Hai mắt hắn ta sáng bừng, vui mừng nói: “Haha, cuối cùng mày cũng nghĩ thông rồi, chỉ cần mày hứa sẽ thả tao ra ngoài an toàn, tao nhất định sẽ khai báo tất cả những chuyện mà mày muốn biết”.Vu Kiệt nhìn chằm chằm Lưu Bát giống như đang nhìn một tên ngốc.Anh nghiêm túc lắc đầu, nói: “Mày là tội phạm, không có quyền mặc cả điều kiện thả mày ra ngoài đâu”..

Chương 1055: Chương 1055