Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1063: 1063: Đám Hung Thủ Chết Bầm!
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Lúc ấy chắc chắn ông đã bỏ mạng ở nơi ấy.Bỗng nhiên Vu Kiệt cúi đầu, sắc mặt trở nên đau thương.“Ông Ngô, chính bởi vì tôi mà khiến toàn bộ người trong thôn hầu như không còn ai sống sót”.“Cái chết của mọi người tôi không thể bù đắp được, tôi xin lỗi!” Giọng nói của Vu Kiệt rất trầm, đối với những chuyện mình đã gây ra, anh chưa bao giờ trốn tránh trách nhiệm.“Bời vì cậu?” Ngô Lãnh nhất thời ngẩn ra, khó hiểu hỏi: “Cậu đã làm gì? Chẳng lẽ không phải là vì tôi sao?” “Tôi còn nhớ tôi chỉ mới liếc nhìn mấy người đó một cái thì đã bị đâm rồi, sau đó hẳn là bọn họ đến để tìm tôi đúng chứ?” Bây giờ ông vẫn cứ đinh ninh chuyện này đầu đuôi đều tại mình, cho nên mới khiến mọi người trong thôn gặp phải kiếp nạn.“Vâng!” Vu Kiệt gật đầu thật mạnh, thanh khẩn nói: “Chính vì tôi để lộ tin tức ở Lạc Thành nên rất nhiều người mới đến đây truy tìm tôi”.“Trong đó có một số người vô cùng cực đoan, họ đã giết toàn bộ người trong thôn, nam nữ già trẻ đều không tha một ai, chỉ để tìm tôi cho bằng được!” “Ông Ngô, đây đều là lỗi của tôi, đây là nghiệp tôi gây ra, cũng là quả báo tôi phải gánh chịu”.Vu Kiệt chờ đợi, chờ đợi ông lão phản ứng với thông tin vừa rồi.Một lúc lâu sau, Ngô Lãnh lặng lẽ nằm lại xuống giường, trong lòng ngổn ngang trăm mối.Rốt cuộc… vẫn là tại mình sao? Sở dĩ Vu Kiệt đến thôn Trường Mao, chính là do mình cứu cậu ta ở bờ biển! Đây không phải là điều lão thần tiên muốn mình làm ư? Vì sao chứ, vì sao mọi người trong thôn đều trở thành vật tế thần? Sau một phút, lúc này Ngô Lãnh mới tựa vào đầu giường, sắc mặt vẫn xám xịt.“Đám hung thủ chết bầm! Cầu xin ông trời mau mau khiến chúng chết hết đi!” Ngô Lãnh siết chặt nắm tay, trong lòng đau khổ không để đâu cho hết, ông hiểu rất rõ, từ nay về sau sẽ không còn cái tên thôn Trường Mao tồn tại nữa.Trong lòng Vu Kiệt cũng đau đớn không kém, anh gật đầu dứt khoát, vô cùng nghiêm túc nói: “Nhất định ạ!”.
Lúc ấy chắc chắn ông đã bỏ mạng ở nơi ấy.
Bỗng nhiên Vu Kiệt cúi đầu, sắc mặt trở nên đau thương.
“Ông Ngô, chính bởi vì tôi mà khiến toàn bộ người trong thôn hầu như không còn ai sống sót”.
“Cái chết của mọi người tôi không thể bù đắp được, tôi xin lỗi!”
Giọng nói của Vu Kiệt rất trầm, đối với những chuyện mình đã gây ra, anh chưa bao giờ trốn tránh trách nhiệm.
“Bời vì cậu?”
Ngô Lãnh nhất thời ngẩn ra, khó hiểu hỏi: “Cậu đã làm gì? Chẳng lẽ không phải là vì tôi sao?”
“Tôi còn nhớ tôi chỉ mới liếc nhìn mấy người đó một cái thì đã bị đâm rồi, sau đó hẳn là bọn họ đến để tìm tôi đúng chứ?”
Bây giờ ông vẫn cứ đinh ninh chuyện này đầu đuôi đều tại mình, cho nên mới khiến mọi người trong thôn gặp phải kiếp nạn.
“Vâng!”
Vu Kiệt gật đầu thật mạnh, thanh khẩn nói: “Chính vì tôi để lộ tin tức ở Lạc Thành nên rất nhiều người mới đến đây truy tìm tôi”.
“Trong đó có một số người vô cùng cực đoan, họ đã giết toàn bộ người trong thôn, nam nữ già trẻ đều không tha một ai, chỉ để tìm tôi cho bằng được!”
“Ông Ngô, đây đều là lỗi của tôi, đây là nghiệp tôi gây ra, cũng là quả báo tôi phải gánh chịu”.
Vu Kiệt chờ đợi, chờ đợi ông lão phản ứng với thông tin vừa rồi.
Một lúc lâu sau, Ngô Lãnh lặng lẽ nằm lại xuống giường, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Rốt cuộc… vẫn là tại mình sao?
Sở dĩ Vu Kiệt đến thôn Trường Mao, chính là do mình cứu cậu ta ở bờ biển!
Đây không phải là điều lão thần tiên muốn mình làm ư?
Vì sao chứ, vì sao mọi người trong thôn đều trở thành vật tế thần?
Sau một phút, lúc này Ngô Lãnh mới tựa vào đầu giường, sắc mặt vẫn xám xịt.
“Đám hung thủ chết bầm! Cầu xin ông trời mau mau khiến chúng chết hết đi!”
Ngô Lãnh siết chặt nắm tay, trong lòng đau khổ không để đâu cho hết, ông hiểu rất rõ, từ nay về sau sẽ không còn cái tên thôn Trường Mao tồn tại nữa.
Trong lòng Vu Kiệt cũng đau đớn không kém, anh gật đầu dứt khoát, vô cùng nghiêm túc nói: “Nhất định ạ!”.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Lúc ấy chắc chắn ông đã bỏ mạng ở nơi ấy.Bỗng nhiên Vu Kiệt cúi đầu, sắc mặt trở nên đau thương.“Ông Ngô, chính bởi vì tôi mà khiến toàn bộ người trong thôn hầu như không còn ai sống sót”.“Cái chết của mọi người tôi không thể bù đắp được, tôi xin lỗi!” Giọng nói của Vu Kiệt rất trầm, đối với những chuyện mình đã gây ra, anh chưa bao giờ trốn tránh trách nhiệm.“Bời vì cậu?” Ngô Lãnh nhất thời ngẩn ra, khó hiểu hỏi: “Cậu đã làm gì? Chẳng lẽ không phải là vì tôi sao?” “Tôi còn nhớ tôi chỉ mới liếc nhìn mấy người đó một cái thì đã bị đâm rồi, sau đó hẳn là bọn họ đến để tìm tôi đúng chứ?” Bây giờ ông vẫn cứ đinh ninh chuyện này đầu đuôi đều tại mình, cho nên mới khiến mọi người trong thôn gặp phải kiếp nạn.“Vâng!” Vu Kiệt gật đầu thật mạnh, thanh khẩn nói: “Chính vì tôi để lộ tin tức ở Lạc Thành nên rất nhiều người mới đến đây truy tìm tôi”.“Trong đó có một số người vô cùng cực đoan, họ đã giết toàn bộ người trong thôn, nam nữ già trẻ đều không tha một ai, chỉ để tìm tôi cho bằng được!” “Ông Ngô, đây đều là lỗi của tôi, đây là nghiệp tôi gây ra, cũng là quả báo tôi phải gánh chịu”.Vu Kiệt chờ đợi, chờ đợi ông lão phản ứng với thông tin vừa rồi.Một lúc lâu sau, Ngô Lãnh lặng lẽ nằm lại xuống giường, trong lòng ngổn ngang trăm mối.Rốt cuộc… vẫn là tại mình sao? Sở dĩ Vu Kiệt đến thôn Trường Mao, chính là do mình cứu cậu ta ở bờ biển! Đây không phải là điều lão thần tiên muốn mình làm ư? Vì sao chứ, vì sao mọi người trong thôn đều trở thành vật tế thần? Sau một phút, lúc này Ngô Lãnh mới tựa vào đầu giường, sắc mặt vẫn xám xịt.“Đám hung thủ chết bầm! Cầu xin ông trời mau mau khiến chúng chết hết đi!” Ngô Lãnh siết chặt nắm tay, trong lòng đau khổ không để đâu cho hết, ông hiểu rất rõ, từ nay về sau sẽ không còn cái tên thôn Trường Mao tồn tại nữa.Trong lòng Vu Kiệt cũng đau đớn không kém, anh gật đầu dứt khoát, vô cùng nghiêm túc nói: “Nhất định ạ!”.