Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1074: 1074: Xuất Quân Chinh Chiến!

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Hắn nhanh chóng hạ thấp mình xuống, thở dài một hơi ra vẻ trấn tĩnh.“Đi nào, ông đưa cháu đi làm quen nhân vật lớn ở nơi này”.Khoảnh khắc này, Thượng Quan Phiệt cũng không còn là mình thường ngày nữa.Ông ta đã đợi phút giây này năm mươi năm rồi!  Giây phút này, mặt mày ông ta rạng rỡ, trông trẻ ra ít nhất mười tuổi.Không khác nào vác súng ra trận, đều thôi thúc nhiệt huyết của tuổi trẻ.Giống như ngày xưa vậy.Thượng Quan Bắc cũng gật dật đầu, theo lời giới thiệu của nhân viên phục vụ, hắn lấy hai ly rượu, đưa cho Thượng Quan Phiệt một ly.“Ông nội à, ông yên tâm, lần này cháu nhất định làm cho ông nở mày nở mặt!”  Hắn nở nụ cười tự tin ngạo mạn, gieo vào lòng Thượng Quan Phiệt một niềm tin vô cùng chắc chắn.Vì thế, ông ta dẫn hắn theo, xuất quân chinh chiến!  Âm nhạc du dương vang lên, nhưng lại chẳng khác nào tiếng trống trận k*ch th*ch tinh thần tướng sĩ, khiến họ nhiệt huyết dâng trào.Cũng như cầm gươm ra trận, đều phải đi từ trận nhỏ, đi dần từng bước, bước dần đến những trận đại chiến.Thượng Quan Phiệt dẫn theo Thượng Quan Bắc làm quen một số nhân vật lớn, tất cả đều là những gia chủ hào môn thực lực không kém cạnh bọn họ.Những người đó khi nhìn thấy hai ông cháu, đều bước lên kính rượu.Ai nấy đều khen ngợi, đều chỉ tiếc hai ông cháu này không phải người nhà mình.Sau đó, cũng tới màn chính..Truyện SủngThượng Quan Phiệt đưa mắt nhìn đầy hàm ý, ý bảo Thượng Quan Bắc, đây mới là nhân vật lớn thật sự.“Giả như thời gian quay ngược, ắt hẳn sẽ sánh ngang với chúng ta, cùng nhau xây dựng một thế hệ thiên chi kiêu tử chứ đùa!”  “Quả nhiên không tầm tường, phải được bồi dưỡng trọng điểm mới được chứ!”  ….

Hắn nhanh chóng hạ thấp mình xuống, thở dài một hơi ra vẻ trấn tĩnh.

“Đi nào, ông đưa cháu đi làm quen nhân vật lớn ở nơi này”.

Khoảnh khắc này, Thượng Quan Phiệt cũng không còn là mình thường ngày nữa.

Ông ta đã đợi phút giây này năm mươi năm rồi!  

Giây phút này, mặt mày ông ta rạng rỡ, trông trẻ ra ít nhất mười tuổi.

Không khác nào vác súng ra trận, đều thôi thúc nhiệt huyết của tuổi trẻ.

Giống như ngày xưa vậy.

Thượng Quan Bắc cũng gật dật đầu, theo lời giới thiệu của nhân viên phục vụ, hắn lấy hai ly rượu, đưa cho Thượng Quan Phiệt một ly.

“Ông nội à, ông yên tâm, lần này cháu nhất định làm cho ông nở mày nở mặt!”  

Hắn nở nụ cười tự tin ngạo mạn, gieo vào lòng Thượng Quan Phiệt một niềm tin vô cùng chắc chắn.

Vì thế, ông ta dẫn hắn theo, xuất quân chinh chiến!  

Âm nhạc du dương vang lên, nhưng lại chẳng khác nào tiếng trống trận k*ch th*ch tinh thần tướng sĩ, khiến họ nhiệt huyết dâng trào.

Cũng như cầm gươm ra trận, đều phải đi từ trận nhỏ, đi dần từng bước, bước dần đến những trận đại chiến.

Thượng Quan Phiệt dẫn theo Thượng Quan Bắc làm quen một số nhân vật lớn, tất cả đều là những gia chủ hào môn thực lực không kém cạnh bọn họ.

Những người đó khi nhìn thấy hai ông cháu, đều bước lên kính rượu.

Ai nấy đều khen ngợi, đều chỉ tiếc hai ông cháu này không phải người nhà mình.

Sau đó, cũng tới màn chính.

.

Truyện Sủng

Thượng Quan Phiệt đưa mắt nhìn đầy hàm ý, ý bảo Thượng Quan Bắc, đây mới là nhân vật lớn thật sự.

“Giả như thời gian quay ngược, ắt hẳn sẽ sánh ngang với chúng ta, cùng nhau xây dựng một thế hệ thiên chi kiêu tử chứ đùa!”  

“Quả nhiên không tầm tường, phải được bồi dưỡng trọng điểm mới được chứ!”  

….

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Hắn nhanh chóng hạ thấp mình xuống, thở dài một hơi ra vẻ trấn tĩnh.“Đi nào, ông đưa cháu đi làm quen nhân vật lớn ở nơi này”.Khoảnh khắc này, Thượng Quan Phiệt cũng không còn là mình thường ngày nữa.Ông ta đã đợi phút giây này năm mươi năm rồi!  Giây phút này, mặt mày ông ta rạng rỡ, trông trẻ ra ít nhất mười tuổi.Không khác nào vác súng ra trận, đều thôi thúc nhiệt huyết của tuổi trẻ.Giống như ngày xưa vậy.Thượng Quan Bắc cũng gật dật đầu, theo lời giới thiệu của nhân viên phục vụ, hắn lấy hai ly rượu, đưa cho Thượng Quan Phiệt một ly.“Ông nội à, ông yên tâm, lần này cháu nhất định làm cho ông nở mày nở mặt!”  Hắn nở nụ cười tự tin ngạo mạn, gieo vào lòng Thượng Quan Phiệt một niềm tin vô cùng chắc chắn.Vì thế, ông ta dẫn hắn theo, xuất quân chinh chiến!  Âm nhạc du dương vang lên, nhưng lại chẳng khác nào tiếng trống trận k*ch th*ch tinh thần tướng sĩ, khiến họ nhiệt huyết dâng trào.Cũng như cầm gươm ra trận, đều phải đi từ trận nhỏ, đi dần từng bước, bước dần đến những trận đại chiến.Thượng Quan Phiệt dẫn theo Thượng Quan Bắc làm quen một số nhân vật lớn, tất cả đều là những gia chủ hào môn thực lực không kém cạnh bọn họ.Những người đó khi nhìn thấy hai ông cháu, đều bước lên kính rượu.Ai nấy đều khen ngợi, đều chỉ tiếc hai ông cháu này không phải người nhà mình.Sau đó, cũng tới màn chính..Truyện SủngThượng Quan Phiệt đưa mắt nhìn đầy hàm ý, ý bảo Thượng Quan Bắc, đây mới là nhân vật lớn thật sự.“Giả như thời gian quay ngược, ắt hẳn sẽ sánh ngang với chúng ta, cùng nhau xây dựng một thế hệ thiên chi kiêu tử chứ đùa!”  “Quả nhiên không tầm tường, phải được bồi dưỡng trọng điểm mới được chứ!”  ….

Chương 1074: 1074: Xuất Quân Chinh Chiến!