Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1091: Chương 1091

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Ví dụ như…  Có rất nhiều, rất nhiều lời an ủi thích hợp để dùng vào lúc này, nhưng không ai nói nên lời.Vì đây không phải chuyện của một cá nhân, hay một gia đình.Đây là người của cả một làng bị giết, nói những… lời này thì có được gì đâu?  Bọn họ đến nơi này để đưa tang cho dân làng, với mong muốn mọi người có thể yên nghỉ.Lý Nam thở dài và nói: “Mọi người phải luôn nhớ kỹ, nhớ thật kỹ giờ phút này!”  “Nếu như không mạnh mẽ thì không thể bảo vệ những người bên cạnh mình, không thể bảo vệ tất cả những người vô tội!”  “Chỉ có mạnh mẽ mới có bản lĩnh để bảo vệ những điều đó!”  Toàn bộ người nhà họ Lý đồng loạt gật đầu, vẻ mặt càng thêm kiên định.Bọn họ đều là người có địa vị cao, chưa từng thấu hiểu nổi khổ của người ở những nơi nhỏ bé như thế này.Cảnh tượng trước mắt đủ để bọn họ rút ra một bài học.Người không thể quên mất cội nguồn.Bọn họ có được những thứ hiện tại hoàn toàn nhờ vào những người dân chất phác, hiền lành và hiếu khách này.Và, muốn đạt được điều đó, không thể chối bỏ, mà càng phải bảo vệ bọn họ tốt hơn.Người của tổ chức Đệ Nhất và tổ Báo lộ vẻ kiên định, chăm chú nhìn về phía trước.Bọn họ sẽ nhớ kỹ ngày hôm nay!  Diệp Lâm cùng Mặc Bạch liếc nhìn nhau, trong mắt tràn đầy cảm xúc đau thương.Bọn họ đã chứng kiến quá nhiều cảnh sinh tử, đã từng trải qua nỗi buồn chia ly, nhưng mỗi khi đối mặt với giờ phút này vẫn không ngăn được cảm giác sầu não.“Còn nhớ A Tam chuyên ủ rượu không?”  “Ừm!”  “Hơn mười năm rồi không uống rượu của ông ta, lúc đó ông đã cứu ông ta một lần, sống thêm ba năm nữa, cuối cùng vẫn cưỡi hạc về trời!”  “Ừm!”  “Có đôi khi cuộc sống vốn không như mong muốn, việc ông muốn làm cứ mãi gặp thử thách, còn việc ông không muốn là cứ hết lần này đến lần khác phải đối mặt!”  “Ừm!”  “Cho nên… ông nói gì đó được không?”  “Ừm!”  “…”  Diệp Lâm có rất nhiều cảm xúc muốn bày tỏ, nhưng Mặc Bạch lại chẳng chịu phối hợp..

Ví dụ như…  

Có rất nhiều, rất nhiều lời an ủi thích hợp để dùng vào lúc này, nhưng không ai nói nên lời.

Vì đây không phải chuyện của một cá nhân, hay một gia đình.

Đây là người của cả một làng bị giết, nói những… lời này thì có được gì đâu?  

Bọn họ đến nơi này để đưa tang cho dân làng, với mong muốn mọi người có thể yên nghỉ.

Lý Nam thở dài và nói: “Mọi người phải luôn nhớ kỹ, nhớ thật kỹ giờ phút này!”  

“Nếu như không mạnh mẽ thì không thể bảo vệ những người bên cạnh mình, không thể bảo vệ tất cả những người vô tội!”  

“Chỉ có mạnh mẽ mới có bản lĩnh để bảo vệ những điều đó!”  

Toàn bộ người nhà họ Lý đồng loạt gật đầu, vẻ mặt càng thêm kiên định.

Bọn họ đều là người có địa vị cao, chưa từng thấu hiểu nổi khổ của người ở những nơi nhỏ bé như thế này.

Cảnh tượng trước mắt đủ để bọn họ rút ra một bài học.

Người không thể quên mất cội nguồn.

Bọn họ có được những thứ hiện tại hoàn toàn nhờ vào những người dân chất phác, hiền lành và hiếu khách này.

Và, muốn đạt được điều đó, không thể chối bỏ, mà càng phải bảo vệ bọn họ tốt hơn.

Người của tổ chức Đệ Nhất và tổ Báo lộ vẻ kiên định, chăm chú nhìn về phía trước.

Bọn họ sẽ nhớ kỹ ngày hôm nay!  

Diệp Lâm cùng Mặc Bạch liếc nhìn nhau, trong mắt tràn đầy cảm xúc đau thương.

Bọn họ đã chứng kiến quá nhiều cảnh sinh tử, đã từng trải qua nỗi buồn chia ly, nhưng mỗi khi đối mặt với giờ phút này vẫn không ngăn được cảm giác sầu não.

“Còn nhớ A Tam chuyên ủ rượu không?”  

“Ừm!”  

“Hơn mười năm rồi không uống rượu của ông ta, lúc đó ông đã cứu ông ta một lần, sống thêm ba năm nữa, cuối cùng vẫn cưỡi hạc về trời!”  

“Ừm!”  

“Có đôi khi cuộc sống vốn không như mong muốn, việc ông muốn làm cứ mãi gặp thử thách, còn việc ông không muốn là cứ hết lần này đến lần khác phải đối mặt!”  

“Ừm!”  

“Cho nên… ông nói gì đó được không?”  

“Ừm!”  

“…”  

Diệp Lâm có rất nhiều cảm xúc muốn bày tỏ, nhưng Mặc Bạch lại chẳng chịu phối hợp.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Ví dụ như…  Có rất nhiều, rất nhiều lời an ủi thích hợp để dùng vào lúc này, nhưng không ai nói nên lời.Vì đây không phải chuyện của một cá nhân, hay một gia đình.Đây là người của cả một làng bị giết, nói những… lời này thì có được gì đâu?  Bọn họ đến nơi này để đưa tang cho dân làng, với mong muốn mọi người có thể yên nghỉ.Lý Nam thở dài và nói: “Mọi người phải luôn nhớ kỹ, nhớ thật kỹ giờ phút này!”  “Nếu như không mạnh mẽ thì không thể bảo vệ những người bên cạnh mình, không thể bảo vệ tất cả những người vô tội!”  “Chỉ có mạnh mẽ mới có bản lĩnh để bảo vệ những điều đó!”  Toàn bộ người nhà họ Lý đồng loạt gật đầu, vẻ mặt càng thêm kiên định.Bọn họ đều là người có địa vị cao, chưa từng thấu hiểu nổi khổ của người ở những nơi nhỏ bé như thế này.Cảnh tượng trước mắt đủ để bọn họ rút ra một bài học.Người không thể quên mất cội nguồn.Bọn họ có được những thứ hiện tại hoàn toàn nhờ vào những người dân chất phác, hiền lành và hiếu khách này.Và, muốn đạt được điều đó, không thể chối bỏ, mà càng phải bảo vệ bọn họ tốt hơn.Người của tổ chức Đệ Nhất và tổ Báo lộ vẻ kiên định, chăm chú nhìn về phía trước.Bọn họ sẽ nhớ kỹ ngày hôm nay!  Diệp Lâm cùng Mặc Bạch liếc nhìn nhau, trong mắt tràn đầy cảm xúc đau thương.Bọn họ đã chứng kiến quá nhiều cảnh sinh tử, đã từng trải qua nỗi buồn chia ly, nhưng mỗi khi đối mặt với giờ phút này vẫn không ngăn được cảm giác sầu não.“Còn nhớ A Tam chuyên ủ rượu không?”  “Ừm!”  “Hơn mười năm rồi không uống rượu của ông ta, lúc đó ông đã cứu ông ta một lần, sống thêm ba năm nữa, cuối cùng vẫn cưỡi hạc về trời!”  “Ừm!”  “Có đôi khi cuộc sống vốn không như mong muốn, việc ông muốn làm cứ mãi gặp thử thách, còn việc ông không muốn là cứ hết lần này đến lần khác phải đối mặt!”  “Ừm!”  “Cho nên… ông nói gì đó được không?”  “Ừm!”  “…”  Diệp Lâm có rất nhiều cảm xúc muốn bày tỏ, nhưng Mặc Bạch lại chẳng chịu phối hợp..

Chương 1091: Chương 1091