Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1094: Chương 1094
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Vu Kiệt lắc đầu: “Trời đất vô tình, xem vạn vật không bằng heo chó!” “Nếu như trời muốn giết người con che chở, con nhất quyết không đồng ý!” “Vì thế, con chỉ có thể đồ thiên!” Ngay lập tức, một luồng gió lạnh thổi qua.Mây trên trời cũng trở nên nặng nề hơn, dường như càng khiến mọi thứ âm u.Vài con quạ đen nháo nhác bay về phía nam.Màu đen càng thêm đặc quánh.Bầu trời u ám, mưa rả rích không ngừng, vô số giọt mưa lạnh lẽo tạt vào người.Diệp Lâm, Mặc Bạch cùng bốn cường giả phong Thánh đều nhìn theo bóng lưng Vu Kiệt.Vẻ mặt bọn họ có hơi kinh ngạc.Đồ thiên! Những lời như thế này không thể nói bừa được.Ai biết được cảnh tượng ở chùa Hàn Sơn có tái diễn hay không.Thế nhưng Vu Kiệt cũng đã nói rồi.Anh sẽ không hối hận.Vu Kiệt nhìn đoạn đường mà mấy người Ngô Lãnh đang đi, ký ức lại ùa về trong đầu anh.Đó là lần đầu tiên anh đến đây, thấy được cảnh tượng vô cùng náo nhiệt trên con đường này.Chen chúc, ồn ào, tràn đầy hơi thở cuộc sống.“Hơn hai trăm sinh mệnh cứ thế bị ông trời an bài cho cái chết?” “Thế đạo này không nên như thế!” “Người dân ở đây đã làm sai điều gì chứ? Sao họ phải gánh chịu kiếp nạn này?” Vu Kiệt lại lần nữa lên tiếng.Không ai đáp lại anh, bởi vì không ai biết.Thế nhưng, Vu Kiệt muốn biết.Trong đầu anh đã hiện lên từng đoạn ký ức.Bắt đầu từ việc máy bay gặp sự cố ở Luân Thành, ý trời muốn anh phải chết..
Vu Kiệt lắc đầu: “Trời đất vô tình, xem vạn vật không bằng heo chó!”
“Nếu như trời muốn giết người con che chở, con nhất quyết không đồng ý!”
“Vì thế, con chỉ có thể đồ thiên!”
Ngay lập tức, một luồng gió lạnh thổi qua.
Mây trên trời cũng trở nên nặng nề hơn, dường như càng khiến mọi thứ âm u.
Vài con quạ đen nháo nhác bay về phía nam.
Màu đen càng thêm đặc quánh.
Bầu trời u ám, mưa rả rích không ngừng, vô số giọt mưa lạnh lẽo tạt vào người.
Diệp Lâm, Mặc Bạch cùng bốn cường giả phong Thánh đều nhìn theo bóng lưng Vu Kiệt.
Vẻ mặt bọn họ có hơi kinh ngạc.
Đồ thiên!
Những lời như thế này không thể nói bừa được.
Ai biết được cảnh tượng ở chùa Hàn Sơn có tái diễn hay không.
Thế nhưng Vu Kiệt cũng đã nói rồi.
Anh sẽ không hối hận.
Vu Kiệt nhìn đoạn đường mà mấy người Ngô Lãnh đang đi, ký ức lại ùa về trong đầu anh.
Đó là lần đầu tiên anh đến đây, thấy được cảnh tượng vô cùng náo nhiệt trên con đường này.
Chen chúc, ồn ào, tràn đầy hơi thở cuộc sống.
“Hơn hai trăm sinh mệnh cứ thế bị ông trời an bài cho cái chết?”
“Thế đạo này không nên như thế!”
“Người dân ở đây đã làm sai điều gì chứ? Sao họ phải gánh chịu kiếp nạn này?”
Vu Kiệt lại lần nữa lên tiếng.
Không ai đáp lại anh, bởi vì không ai biết.
Thế nhưng, Vu Kiệt muốn biết.
Trong đầu anh đã hiện lên từng đoạn ký ức.
Bắt đầu từ việc máy bay gặp sự cố ở Luân Thành, ý trời muốn anh phải chết.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Vu Kiệt lắc đầu: “Trời đất vô tình, xem vạn vật không bằng heo chó!” “Nếu như trời muốn giết người con che chở, con nhất quyết không đồng ý!” “Vì thế, con chỉ có thể đồ thiên!” Ngay lập tức, một luồng gió lạnh thổi qua.Mây trên trời cũng trở nên nặng nề hơn, dường như càng khiến mọi thứ âm u.Vài con quạ đen nháo nhác bay về phía nam.Màu đen càng thêm đặc quánh.Bầu trời u ám, mưa rả rích không ngừng, vô số giọt mưa lạnh lẽo tạt vào người.Diệp Lâm, Mặc Bạch cùng bốn cường giả phong Thánh đều nhìn theo bóng lưng Vu Kiệt.Vẻ mặt bọn họ có hơi kinh ngạc.Đồ thiên! Những lời như thế này không thể nói bừa được.Ai biết được cảnh tượng ở chùa Hàn Sơn có tái diễn hay không.Thế nhưng Vu Kiệt cũng đã nói rồi.Anh sẽ không hối hận.Vu Kiệt nhìn đoạn đường mà mấy người Ngô Lãnh đang đi, ký ức lại ùa về trong đầu anh.Đó là lần đầu tiên anh đến đây, thấy được cảnh tượng vô cùng náo nhiệt trên con đường này.Chen chúc, ồn ào, tràn đầy hơi thở cuộc sống.“Hơn hai trăm sinh mệnh cứ thế bị ông trời an bài cho cái chết?” “Thế đạo này không nên như thế!” “Người dân ở đây đã làm sai điều gì chứ? Sao họ phải gánh chịu kiếp nạn này?” Vu Kiệt lại lần nữa lên tiếng.Không ai đáp lại anh, bởi vì không ai biết.Thế nhưng, Vu Kiệt muốn biết.Trong đầu anh đã hiện lên từng đoạn ký ức.Bắt đầu từ việc máy bay gặp sự cố ở Luân Thành, ý trời muốn anh phải chết..