Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1110: 1110: Xuất Phát Từ Lòng Ghen Ghét Đố Kỵ
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Bọn họ đều rất mong chờ lần này Vu Kiệt có thể làm được chuyện gì lớn.Ai ai cũng nghĩ rằng tương lai của thủ đô sẽ là thế giới của một mình Vu Kiệt.Nhưng không ngờ, sự trở lại lần này của Vu Kiệt mới là sự khởi đầu thực sự cho những trận gió tanh mưa máu! … Giang Hồ Truyền Thừa sớm đã hỗn loạn như ong vỡ tổ.Sau khi Mộ Doãn Thiện tung ra tin tức Vu Kiệt đã nhập ma, cùng với những bức ảnh đính kèm đăng lên diễn đàn của võ giới, khiến cả võ giới đều chấn động.Tất cả mọi người không dám nói năng bậy bạ, vội vàng đi đến tông môn và gia tộc của mình để tiến hành bàn bạc.Thiên Sơn Kiếm Phái.Trần Mạc Như đã gia nhập Thiên Sơn Kiếm Phái tròn mười ba năm.Tuy nhiên, một người có tư chất tầm thường, suốt bao năm qua vẫn không có gì tiến triển như hắn ta, tu vi vẫn luôn ở cấp tiểu kình.Cho nên hắn ta cũng chỉ có thể làm một đệ tử, ngay cả sư huynh còn không đủ tư cách..truyện kiếm hiệp hayHắn ta nhận được mệnh lệnh từ một vị sư thúc, đem tin tức và những bức ảnh có liên quan phát tán rộng ra phía sau núi.Hắn ta rất không vui, phải biết rằng phía sau núi chính là cấm địa.Nhưng mệnh lệnh của sư thúc sao có thể không tuân theo.Hắn ta nhìn người trong bức ảnh với ánh mắt cực kỳ chán ghét."Lại là tên khốn này, sao cứ tung tin của hắn miết vậy! Dựa vào cái gì mà hắn lại ưu tú như thế!" Trần Mạc Như nghiến răng, nhổ nước bọt xuống đất, không dám nhổ lên bức ảnh, vì bức ảnh này còn phải để cho vị lão tổ kia xem nữa.Tuy nhiên, sự tức giận của hắn ta đối với Vu Kiệt lại ngày càng dữ dội hơn.Đây đều là xuất phát từ lòng ghen ghét đố kỵ.Rất nhanh ngay sau đó, hắn ta đã đến trước cổng khu cấm địa phía sau núi.Trần Mạc Như mặc một chiếc áo lông dày, trên đầu còn đội một chiếc mũ lông thú.Hắn ta mở cửa, phía trước là một cánh đồng tuyết trắng xóa dài vô tận.“Vù…” Gió lạnh đến thấu xương khiến hắn ta có cảm giác khuôn mặt gần như sắp đông cứng lại..
Bọn họ đều rất mong chờ lần này Vu Kiệt có thể làm được chuyện gì lớn.
Ai ai cũng nghĩ rằng tương lai của thủ đô sẽ là thế giới của một mình Vu Kiệt.
Nhưng không ngờ, sự trở lại lần này của Vu Kiệt mới là sự khởi đầu thực sự cho những trận gió tanh mưa máu!
…
Giang Hồ Truyền Thừa sớm đã hỗn loạn như ong vỡ tổ.
Sau khi Mộ Doãn Thiện tung ra tin tức Vu Kiệt đã nhập ma, cùng với những bức ảnh đính kèm đăng lên diễn đàn của võ giới, khiến cả võ giới đều chấn động.
Tất cả mọi người không dám nói năng bậy bạ, vội vàng đi đến tông môn và gia tộc của mình để tiến hành bàn bạc.
Thiên Sơn Kiếm Phái.
Trần Mạc Như đã gia nhập Thiên Sơn Kiếm Phái tròn mười ba năm.
Tuy nhiên, một người có tư chất tầm thường, suốt bao năm qua vẫn không có gì tiến triển như hắn ta, tu vi vẫn luôn ở cấp tiểu kình.
Cho nên hắn ta cũng chỉ có thể làm một đệ tử, ngay cả sư huynh còn không đủ tư cách.
.
truyện kiếm hiệp hay
Hắn ta nhận được mệnh lệnh từ một vị sư thúc, đem tin tức và những bức ảnh có liên quan phát tán rộng ra phía sau núi.
Hắn ta rất không vui, phải biết rằng phía sau núi chính là cấm địa.
Nhưng mệnh lệnh của sư thúc sao có thể không tuân theo.
Hắn ta nhìn người trong bức ảnh với ánh mắt cực kỳ chán ghét.
"Lại là tên khốn này, sao cứ tung tin của hắn miết vậy! Dựa vào cái gì mà hắn lại ưu tú như thế!"
Trần Mạc Như nghiến răng, nhổ nước bọt xuống đất, không dám nhổ lên bức ảnh, vì bức ảnh này còn phải để cho vị lão tổ kia xem nữa.
Tuy nhiên, sự tức giận của hắn ta đối với Vu Kiệt lại ngày càng dữ dội hơn.
Đây đều là xuất phát từ lòng ghen ghét đố kỵ.
Rất nhanh ngay sau đó, hắn ta đã đến trước cổng khu cấm địa phía sau núi.
Trần Mạc Như mặc một chiếc áo lông dày, trên đầu còn đội một chiếc mũ lông thú.
Hắn ta mở cửa, phía trước là một cánh đồng tuyết trắng xóa dài vô tận.
“Vù…”
Gió lạnh đến thấu xương khiến hắn ta có cảm giác khuôn mặt gần như sắp đông cứng lại.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Bọn họ đều rất mong chờ lần này Vu Kiệt có thể làm được chuyện gì lớn.Ai ai cũng nghĩ rằng tương lai của thủ đô sẽ là thế giới của một mình Vu Kiệt.Nhưng không ngờ, sự trở lại lần này của Vu Kiệt mới là sự khởi đầu thực sự cho những trận gió tanh mưa máu! … Giang Hồ Truyền Thừa sớm đã hỗn loạn như ong vỡ tổ.Sau khi Mộ Doãn Thiện tung ra tin tức Vu Kiệt đã nhập ma, cùng với những bức ảnh đính kèm đăng lên diễn đàn của võ giới, khiến cả võ giới đều chấn động.Tất cả mọi người không dám nói năng bậy bạ, vội vàng đi đến tông môn và gia tộc của mình để tiến hành bàn bạc.Thiên Sơn Kiếm Phái.Trần Mạc Như đã gia nhập Thiên Sơn Kiếm Phái tròn mười ba năm.Tuy nhiên, một người có tư chất tầm thường, suốt bao năm qua vẫn không có gì tiến triển như hắn ta, tu vi vẫn luôn ở cấp tiểu kình.Cho nên hắn ta cũng chỉ có thể làm một đệ tử, ngay cả sư huynh còn không đủ tư cách..truyện kiếm hiệp hayHắn ta nhận được mệnh lệnh từ một vị sư thúc, đem tin tức và những bức ảnh có liên quan phát tán rộng ra phía sau núi.Hắn ta rất không vui, phải biết rằng phía sau núi chính là cấm địa.Nhưng mệnh lệnh của sư thúc sao có thể không tuân theo.Hắn ta nhìn người trong bức ảnh với ánh mắt cực kỳ chán ghét."Lại là tên khốn này, sao cứ tung tin của hắn miết vậy! Dựa vào cái gì mà hắn lại ưu tú như thế!" Trần Mạc Như nghiến răng, nhổ nước bọt xuống đất, không dám nhổ lên bức ảnh, vì bức ảnh này còn phải để cho vị lão tổ kia xem nữa.Tuy nhiên, sự tức giận của hắn ta đối với Vu Kiệt lại ngày càng dữ dội hơn.Đây đều là xuất phát từ lòng ghen ghét đố kỵ.Rất nhanh ngay sau đó, hắn ta đã đến trước cổng khu cấm địa phía sau núi.Trần Mạc Như mặc một chiếc áo lông dày, trên đầu còn đội một chiếc mũ lông thú.Hắn ta mở cửa, phía trước là một cánh đồng tuyết trắng xóa dài vô tận.“Vù…” Gió lạnh đến thấu xương khiến hắn ta có cảm giác khuôn mặt gần như sắp đông cứng lại..