Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1141: 1141: Giữ Cái Miệng Sạch Sẽ Một Chút!”

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Cả đám lần lượt gật đầu, tỏ vẻ đồng ý với quan điểm này.Lúc này, người đẹp vừa “phân tích” bỗng nhiên cười rộ lên và nói: “Hèn gì, đuổi đến tận đây cơ đấy! Đơn giản chỉ vì muốn cậu Thượng Quan cho anh cơ hội thôi chứ gì? Ngại quá, bây giờ cậu ấy không có thời gian, anh đi được rồi đấy!”  Những người đẹp còn lại cũng tranh nhau nói, chỉ tay về phía Vu Kiệt, đuổi anh ra ngoài.Có điều, Vu Kiệt vốn không để tâm đến bọn họ.Trái lại…  “Thượng Quan Bắc, tao thật không ngờ, đến nước này rồi mà mày còn hứng thú chạy đến đây chơi gái đấy!”, Vu Kiệt chế giễu.“To gan!”  Ngay lập tức, mấy người đẹp tức giận đứng bật dậy.Có một số việc quả thực bọn họ có làm, nhưng không thể để người khác nói được.Đó chẳng khác nào xúc phạm đến danh dự của bọn họ.“Thằng khốn, mày từ đâu chui ra hả? Dám ở đây đắc tội với cậu Thượng Quan, mày chán sống rồi hả?”  “Mày nên xin lỗi vì những lời vừa nãy đi! Đó là sỉ nhục bọn tao đấy! Chơi gái gì hả? Giữ cái miệng sạch sẽ một chút!”  “Đúng là thất học, loại người như vậy mà cũng chạy vào đây được à? Mau đuổi hắn ra ngoài!”  Đám người đẹp vô cùng tức giận, liên tục chỉ trích.Vu Kiệt lẳng lặng nhìn bọn họ, khóe môi không khỏi nhếch lên thành một nụ cười trào phúng.Anh chỉ vừa nói một câu thôi mà đã khiến đám đàn bà này nhảy nhổm lên như vậy, cứ như bị chọt trúng chỗ nào vậy!  Lúc này, anh chợt nhớ đến một câu: Ả đào không biết hận mất nước, bên sông còn hát Hậu Đình Hoa.Khi Vu Kiệt lao ra tiền tuyến vì quốc gia, đám phụ nữ này đang làm gì?  Vu Kiệt rất muốn biết khi anh và các đồng đội đổ máu hi sinh, bọn họ đang làm gì?  Đất nước mà các anh đã vất vả bảo vệ là như thế này sao?  Các anh phải bảo vệ những kẻ như vậy à?  Không!  Không phải như vậy!  “Mày có nghe không hả? Mau xin lỗi cho tao! Nhìn dáng vẻ của mày, chắc cả đời chưa từng thấy tiền đúng không?”.

Cả đám lần lượt gật đầu, tỏ vẻ đồng ý với quan điểm này.

Lúc này, người đẹp vừa “phân tích” bỗng nhiên cười rộ lên và nói: “Hèn gì, đuổi đến tận đây cơ đấy! Đơn giản chỉ vì muốn cậu Thượng Quan cho anh cơ hội thôi chứ gì? Ngại quá, bây giờ cậu ấy không có thời gian, anh đi được rồi đấy!”  

Những người đẹp còn lại cũng tranh nhau nói, chỉ tay về phía Vu Kiệt, đuổi anh ra ngoài.

Có điều, Vu Kiệt vốn không để tâm đến bọn họ.

Trái lại…  

“Thượng Quan Bắc, tao thật không ngờ, đến nước này rồi mà mày còn hứng thú chạy đến đây chơi gái đấy!”, Vu Kiệt chế giễu.

“To gan!”  

Ngay lập tức, mấy người đẹp tức giận đứng bật dậy.

Có một số việc quả thực bọn họ có làm, nhưng không thể để người khác nói được.

Đó chẳng khác nào xúc phạm đến danh dự của bọn họ.

“Thằng khốn, mày từ đâu chui ra hả? Dám ở đây đắc tội với cậu Thượng Quan, mày chán sống rồi hả?”  

“Mày nên xin lỗi vì những lời vừa nãy đi! Đó là sỉ nhục bọn tao đấy! Chơi gái gì hả? Giữ cái miệng sạch sẽ một chút!”  

“Đúng là thất học, loại người như vậy mà cũng chạy vào đây được à? Mau đuổi hắn ra ngoài!”  

Đám người đẹp vô cùng tức giận, liên tục chỉ trích.

Vu Kiệt lẳng lặng nhìn bọn họ, khóe môi không khỏi nhếch lên thành một nụ cười trào phúng.

Anh chỉ vừa nói một câu thôi mà đã khiến đám đàn bà này nhảy nhổm lên như vậy, cứ như bị chọt trúng chỗ nào vậy!  

Lúc này, anh chợt nhớ đến một câu: Ả đào không biết hận mất nước, bên sông còn hát Hậu Đình Hoa.

Khi Vu Kiệt lao ra tiền tuyến vì quốc gia, đám phụ nữ này đang làm gì?  

Vu Kiệt rất muốn biết khi anh và các đồng đội đổ máu hi sinh, bọn họ đang làm gì?  

Đất nước mà các anh đã vất vả bảo vệ là như thế này sao?  

Các anh phải bảo vệ những kẻ như vậy à?  

Không!  

Không phải như vậy!  

“Mày có nghe không hả? Mau xin lỗi cho tao! Nhìn dáng vẻ của mày, chắc cả đời chưa từng thấy tiền đúng không?”.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Cả đám lần lượt gật đầu, tỏ vẻ đồng ý với quan điểm này.Lúc này, người đẹp vừa “phân tích” bỗng nhiên cười rộ lên và nói: “Hèn gì, đuổi đến tận đây cơ đấy! Đơn giản chỉ vì muốn cậu Thượng Quan cho anh cơ hội thôi chứ gì? Ngại quá, bây giờ cậu ấy không có thời gian, anh đi được rồi đấy!”  Những người đẹp còn lại cũng tranh nhau nói, chỉ tay về phía Vu Kiệt, đuổi anh ra ngoài.Có điều, Vu Kiệt vốn không để tâm đến bọn họ.Trái lại…  “Thượng Quan Bắc, tao thật không ngờ, đến nước này rồi mà mày còn hứng thú chạy đến đây chơi gái đấy!”, Vu Kiệt chế giễu.“To gan!”  Ngay lập tức, mấy người đẹp tức giận đứng bật dậy.Có một số việc quả thực bọn họ có làm, nhưng không thể để người khác nói được.Đó chẳng khác nào xúc phạm đến danh dự của bọn họ.“Thằng khốn, mày từ đâu chui ra hả? Dám ở đây đắc tội với cậu Thượng Quan, mày chán sống rồi hả?”  “Mày nên xin lỗi vì những lời vừa nãy đi! Đó là sỉ nhục bọn tao đấy! Chơi gái gì hả? Giữ cái miệng sạch sẽ một chút!”  “Đúng là thất học, loại người như vậy mà cũng chạy vào đây được à? Mau đuổi hắn ra ngoài!”  Đám người đẹp vô cùng tức giận, liên tục chỉ trích.Vu Kiệt lẳng lặng nhìn bọn họ, khóe môi không khỏi nhếch lên thành một nụ cười trào phúng.Anh chỉ vừa nói một câu thôi mà đã khiến đám đàn bà này nhảy nhổm lên như vậy, cứ như bị chọt trúng chỗ nào vậy!  Lúc này, anh chợt nhớ đến một câu: Ả đào không biết hận mất nước, bên sông còn hát Hậu Đình Hoa.Khi Vu Kiệt lao ra tiền tuyến vì quốc gia, đám phụ nữ này đang làm gì?  Vu Kiệt rất muốn biết khi anh và các đồng đội đổ máu hi sinh, bọn họ đang làm gì?  Đất nước mà các anh đã vất vả bảo vệ là như thế này sao?  Các anh phải bảo vệ những kẻ như vậy à?  Không!  Không phải như vậy!  “Mày có nghe không hả? Mau xin lỗi cho tao! Nhìn dáng vẻ của mày, chắc cả đời chưa từng thấy tiền đúng không?”.

Chương 1141: 1141: Giữ Cái Miệng Sạch Sẽ Một Chút!”