Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1152: 1152: Dựa Vào Cái Gì

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Có thể hắn ta sẽ không thành công, nhưng không thể để nhà Thượng Quan thất bại.Nếu không sẽ không còn cơ hội nào cho bản thân nữa.Nhà Thượng Quan là nơi trú ẩn cuối cùng của hắn ta!  Rất nhanh ngay sau đó, Thượng Quan Bắc từ từ nhìn Vu Kiệt với ánh mắt đầy khao khát.Hắn ta nghi ngờ nhìn chằm chằm người trước mặt.Như thể người trước mặt đang ngồi tít trên cao, không thể với tới.Trong phút chốc, mọi chuyện quá khứ lại hiện lên trước mắt, khiến trong lòng hắn ta tràn ngập hoài nghi."Tại sao…mày lại may mắn như vậy, mãi vẫn không chết chứ?"  Thượng Quan Bắc thắc mắc, thái độ hỏi cực kỳ chân thành.Tựa như một đứa trẻ đầy tò mò."Là do ông trời luôn chiếu cố mày? Hay mày vốn dĩ là người được thượng đế chọn, bất kể mày có làm gì đi nữa, cũng sẽ không bị người nào g**t ch*t!"  "Mày hoàn toàn không phải là một con người, mày là yêu nghiệt! Hoặc là mày đã biết trước mọi chuyện tao sẽ làm nên luôn có thể né tránh nguy hiểm?"  Vu Kiệt yên lặng nhìn hắn, không lên tiếng.Thượng Quan Bắc không hề bị ảnh hưởng, hắn ta hơi kích động, vẫn tiếp tục hỏi."Tại sao tao luôn thất bại? Rốt cuộc là tao đã sai ở đâu? Một kế hoạch tỉ mỉ cẩn thận như vậy, một cơ hội thích hợp đến thế, ông trời cũng đang giúp tao!"  "Tao không phục! Tao không phục! Chẳng qua mày chỉ đang dựa vào chút cơ hội may mắn mà thôi, mày tưởng mày có thể vượt qua tất cả nguy hiểm?"  "Dựa vào cái gì mà mày luôn giẫm đạp lên đầu tao! Rõ ràng tao cũng đâu thua kém gì mày!"  "Tất cả mọi người trên máy bay đều đã bị hạ độc, nhưng mày vẫn có thể cứu sống! Sao mày lại có khả năng đó chứ!"  "Ở trên đại dương, không ai có thể sống sót.Tại sao mày và cả những người trên máy bay đều không chết?"  "Năm cường giả phong thánh cũng không thể g**t ch*t mày! Mày xem sao tao có thể tin chuyện này được!"  "Rốt cuộc tao đã làm sai chỗ nào! Sao từ trước đến giờ không thể đánh bại mày!"  Thượng Quan Bắc không ngừng rống lên, sự đố kị trong mắt hắn ta càng ngày càng đậm.Đúng vậy, không chỉ hắn ta, mà ngay cả rất nhiều kẻ địch của Vu Kiệt cũng đều có suy nghĩ như thế.Dựa vào cái gì?  Trong thời gian qua, có quá nhiều người muốn giết Vu Kiệt, nhưng lần nào cũng bị Vu Kiệt tiêu diệt..

Có thể hắn ta sẽ không thành công, nhưng không thể để nhà Thượng Quan thất bại.

Nếu không sẽ không còn cơ hội nào cho bản thân nữa.

Nhà Thượng Quan là nơi trú ẩn cuối cùng của hắn ta!  

Rất nhanh ngay sau đó, Thượng Quan Bắc từ từ nhìn Vu Kiệt với ánh mắt đầy khao khát.

Hắn ta nghi ngờ nhìn chằm chằm người trước mặt.

Như thể người trước mặt đang ngồi tít trên cao, không thể với tới.

Trong phút chốc, mọi chuyện quá khứ lại hiện lên trước mắt, khiến trong lòng hắn ta tràn ngập hoài nghi.

"Tại sao…mày lại may mắn như vậy, mãi vẫn không chết chứ?"  

Thượng Quan Bắc thắc mắc, thái độ hỏi cực kỳ chân thành.

Tựa như một đứa trẻ đầy tò mò.

"Là do ông trời luôn chiếu cố mày? Hay mày vốn dĩ là người được thượng đế chọn, bất kể mày có làm gì đi nữa, cũng sẽ không bị người nào g**t ch*t!"  

"Mày hoàn toàn không phải là một con người, mày là yêu nghiệt! Hoặc là mày đã biết trước mọi chuyện tao sẽ làm nên luôn có thể né tránh nguy hiểm?"  

Vu Kiệt yên lặng nhìn hắn, không lên tiếng.

Thượng Quan Bắc không hề bị ảnh hưởng, hắn ta hơi kích động, vẫn tiếp tục hỏi.

"Tại sao tao luôn thất bại? Rốt cuộc là tao đã sai ở đâu? Một kế hoạch tỉ mỉ cẩn thận như vậy, một cơ hội thích hợp đến thế, ông trời cũng đang giúp tao!"  

"Tao không phục! Tao không phục! Chẳng qua mày chỉ đang dựa vào chút cơ hội may mắn mà thôi, mày tưởng mày có thể vượt qua tất cả nguy hiểm?"  

"Dựa vào cái gì mà mày luôn giẫm đạp lên đầu tao! Rõ ràng tao cũng đâu thua kém gì mày!"  

"Tất cả mọi người trên máy bay đều đã bị hạ độc, nhưng mày vẫn có thể cứu sống! Sao mày lại có khả năng đó chứ!"  

"Ở trên đại dương, không ai có thể sống sót.

Tại sao mày và cả những người trên máy bay đều không chết?"  

"Năm cường giả phong thánh cũng không thể g**t ch*t mày! Mày xem sao tao có thể tin chuyện này được!"  

"Rốt cuộc tao đã làm sai chỗ nào! Sao từ trước đến giờ không thể đánh bại mày!"  

Thượng Quan Bắc không ngừng rống lên, sự đố kị trong mắt hắn ta càng ngày càng đậm.

Đúng vậy, không chỉ hắn ta, mà ngay cả rất nhiều kẻ địch của Vu Kiệt cũng đều có suy nghĩ như thế.

Dựa vào cái gì?  

Trong thời gian qua, có quá nhiều người muốn giết Vu Kiệt, nhưng lần nào cũng bị Vu Kiệt tiêu diệt.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Có thể hắn ta sẽ không thành công, nhưng không thể để nhà Thượng Quan thất bại.Nếu không sẽ không còn cơ hội nào cho bản thân nữa.Nhà Thượng Quan là nơi trú ẩn cuối cùng của hắn ta!  Rất nhanh ngay sau đó, Thượng Quan Bắc từ từ nhìn Vu Kiệt với ánh mắt đầy khao khát.Hắn ta nghi ngờ nhìn chằm chằm người trước mặt.Như thể người trước mặt đang ngồi tít trên cao, không thể với tới.Trong phút chốc, mọi chuyện quá khứ lại hiện lên trước mắt, khiến trong lòng hắn ta tràn ngập hoài nghi."Tại sao…mày lại may mắn như vậy, mãi vẫn không chết chứ?"  Thượng Quan Bắc thắc mắc, thái độ hỏi cực kỳ chân thành.Tựa như một đứa trẻ đầy tò mò."Là do ông trời luôn chiếu cố mày? Hay mày vốn dĩ là người được thượng đế chọn, bất kể mày có làm gì đi nữa, cũng sẽ không bị người nào g**t ch*t!"  "Mày hoàn toàn không phải là một con người, mày là yêu nghiệt! Hoặc là mày đã biết trước mọi chuyện tao sẽ làm nên luôn có thể né tránh nguy hiểm?"  Vu Kiệt yên lặng nhìn hắn, không lên tiếng.Thượng Quan Bắc không hề bị ảnh hưởng, hắn ta hơi kích động, vẫn tiếp tục hỏi."Tại sao tao luôn thất bại? Rốt cuộc là tao đã sai ở đâu? Một kế hoạch tỉ mỉ cẩn thận như vậy, một cơ hội thích hợp đến thế, ông trời cũng đang giúp tao!"  "Tao không phục! Tao không phục! Chẳng qua mày chỉ đang dựa vào chút cơ hội may mắn mà thôi, mày tưởng mày có thể vượt qua tất cả nguy hiểm?"  "Dựa vào cái gì mà mày luôn giẫm đạp lên đầu tao! Rõ ràng tao cũng đâu thua kém gì mày!"  "Tất cả mọi người trên máy bay đều đã bị hạ độc, nhưng mày vẫn có thể cứu sống! Sao mày lại có khả năng đó chứ!"  "Ở trên đại dương, không ai có thể sống sót.Tại sao mày và cả những người trên máy bay đều không chết?"  "Năm cường giả phong thánh cũng không thể g**t ch*t mày! Mày xem sao tao có thể tin chuyện này được!"  "Rốt cuộc tao đã làm sai chỗ nào! Sao từ trước đến giờ không thể đánh bại mày!"  Thượng Quan Bắc không ngừng rống lên, sự đố kị trong mắt hắn ta càng ngày càng đậm.Đúng vậy, không chỉ hắn ta, mà ngay cả rất nhiều kẻ địch của Vu Kiệt cũng đều có suy nghĩ như thế.Dựa vào cái gì?  Trong thời gian qua, có quá nhiều người muốn giết Vu Kiệt, nhưng lần nào cũng bị Vu Kiệt tiêu diệt..

Chương 1152: 1152: Dựa Vào Cái Gì