Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1166: 1166: Anh Không Thích Uống Khi Ở Ngoài
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Cứ chầm chậm như vậy mà chạy đến cổng nhà họ Lý rồi dừng lại.Sau khi Vu Kiệt xuống xe, anh vội chạy đến mở cửa xe cho ông cụ Lý, dìu cụ ra ngoài.Dương Cẩm Tú cũng nhanh nhẹn chạy đến đỡ một bên tay kia của ông cụ Lý, vui vẻ đi cùng nhau.Ông cụ Lý rất hài lòng khi thấy cảnh này, đây chính là cảm giác người một nhà! Nhà họ Lý lúc này sôi động hẳn lên, ai nấy cũng đều bận rộn.Trong đại sảnh, đã có sẵn một chiếc bàn tròn lớn đang chờ mở tiệc.Khi ông cụ Lý đi đến cổng, ngước mắt nhìn đã thấy mọi người đứng chờ sẵn.Con trai, con gái, con rể và cháu gái của ông cụ, tất cả đều tươi cười chào đón bọn họ.“Bố!” “Bố!” “Ông ngoại!” Từng tiếng gọi vang lên, ông cụ Lý hít một hơi thật sâu rồi mỉm cười vui vẻ.“Đã lâu rồi không được đông đủ như thế này”.Dưới sự dìu đỡ của Vu Kiệt và Dương Cẩm Tú, ông cụ bước vào…nhà!.Ngôn Tình SủngMột lúc sau, tại bàn ăn trong đại sảnh, mọi người tập trung lại, tiếng cười nói không ngớt.“Tiểu Kiệt, nào!” Lý Nam ra hiệu, mỉm cười nói."Lần này, vì con mà các cô các chú đã rất hao tâm tổn sức, con phải cảm ơn bọn họ rất nhiều đấy".Vu Kiệt đứng dậy, cầm ly rượu lên.Anh không thích uống khi ở ngoài.Có điều, đây là đang ở nhà.“Lần này, con sai”.“Khiến mọi người lo lắng rồi ạ, thân là hậu bối, con xin tự phạt một ly vì biểu hiện bất hiếu!” Vu Kiệt nói xong liền một hơi uống cạn, sau đó lại rót đầy ly."Lần này, vì con mà các vị trưởng bối phải điều động tất cả lực lượng đi biển tìm con, đến Lạc Thành tìm con, lòng con hổ thẹn, con xin phạt một ly".Vu Kiệt lại uống thêm một ly nữa, một hơi uống cạn.“Tiểu Kiệt, đều là người một nhà, cháu nói vậy thì xa cách quá”.Lý Hòa phất tay, nói..
Cứ chầm chậm như vậy mà chạy đến cổng nhà họ Lý rồi dừng lại.
Sau khi Vu Kiệt xuống xe, anh vội chạy đến mở cửa xe cho ông cụ Lý, dìu cụ ra ngoài.
Dương Cẩm Tú cũng nhanh nhẹn chạy đến đỡ một bên tay kia của ông cụ Lý, vui vẻ đi cùng nhau.
Ông cụ Lý rất hài lòng khi thấy cảnh này, đây chính là cảm giác người một nhà!
Nhà họ Lý lúc này sôi động hẳn lên, ai nấy cũng đều bận rộn.
Trong đại sảnh, đã có sẵn một chiếc bàn tròn lớn đang chờ mở tiệc.
Khi ông cụ Lý đi đến cổng, ngước mắt nhìn đã thấy mọi người đứng chờ sẵn.
Con trai, con gái, con rể và cháu gái của ông cụ, tất cả đều tươi cười chào đón bọn họ.
“Bố!”
“Bố!”
“Ông ngoại!”
Từng tiếng gọi vang lên, ông cụ Lý hít một hơi thật sâu rồi mỉm cười vui vẻ.
“Đã lâu rồi không được đông đủ như thế này”.
Dưới sự dìu đỡ của Vu Kiệt và Dương Cẩm Tú, ông cụ bước vào…nhà!.
Ngôn Tình Sủng
Một lúc sau, tại bàn ăn trong đại sảnh, mọi người tập trung lại, tiếng cười nói không ngớt.
“Tiểu Kiệt, nào!”
Lý Nam ra hiệu, mỉm cười nói.
"Lần này, vì con mà các cô các chú đã rất hao tâm tổn sức, con phải cảm ơn bọn họ rất nhiều đấy".
Vu Kiệt đứng dậy, cầm ly rượu lên.
Anh không thích uống khi ở ngoài.
Có điều, đây là đang ở nhà.
“Lần này, con sai”.
“Khiến mọi người lo lắng rồi ạ, thân là hậu bối, con xin tự phạt một ly vì biểu hiện bất hiếu!”
Vu Kiệt nói xong liền một hơi uống cạn, sau đó lại rót đầy ly.
"Lần này, vì con mà các vị trưởng bối phải điều động tất cả lực lượng đi biển tìm con, đến Lạc Thành tìm con, lòng con hổ thẹn, con xin phạt một ly".
Vu Kiệt lại uống thêm một ly nữa, một hơi uống cạn.
“Tiểu Kiệt, đều là người một nhà, cháu nói vậy thì xa cách quá”.
Lý Hòa phất tay, nói.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Cứ chầm chậm như vậy mà chạy đến cổng nhà họ Lý rồi dừng lại.Sau khi Vu Kiệt xuống xe, anh vội chạy đến mở cửa xe cho ông cụ Lý, dìu cụ ra ngoài.Dương Cẩm Tú cũng nhanh nhẹn chạy đến đỡ một bên tay kia của ông cụ Lý, vui vẻ đi cùng nhau.Ông cụ Lý rất hài lòng khi thấy cảnh này, đây chính là cảm giác người một nhà! Nhà họ Lý lúc này sôi động hẳn lên, ai nấy cũng đều bận rộn.Trong đại sảnh, đã có sẵn một chiếc bàn tròn lớn đang chờ mở tiệc.Khi ông cụ Lý đi đến cổng, ngước mắt nhìn đã thấy mọi người đứng chờ sẵn.Con trai, con gái, con rể và cháu gái của ông cụ, tất cả đều tươi cười chào đón bọn họ.“Bố!” “Bố!” “Ông ngoại!” Từng tiếng gọi vang lên, ông cụ Lý hít một hơi thật sâu rồi mỉm cười vui vẻ.“Đã lâu rồi không được đông đủ như thế này”.Dưới sự dìu đỡ của Vu Kiệt và Dương Cẩm Tú, ông cụ bước vào…nhà!.Ngôn Tình SủngMột lúc sau, tại bàn ăn trong đại sảnh, mọi người tập trung lại, tiếng cười nói không ngớt.“Tiểu Kiệt, nào!” Lý Nam ra hiệu, mỉm cười nói."Lần này, vì con mà các cô các chú đã rất hao tâm tổn sức, con phải cảm ơn bọn họ rất nhiều đấy".Vu Kiệt đứng dậy, cầm ly rượu lên.Anh không thích uống khi ở ngoài.Có điều, đây là đang ở nhà.“Lần này, con sai”.“Khiến mọi người lo lắng rồi ạ, thân là hậu bối, con xin tự phạt một ly vì biểu hiện bất hiếu!” Vu Kiệt nói xong liền một hơi uống cạn, sau đó lại rót đầy ly."Lần này, vì con mà các vị trưởng bối phải điều động tất cả lực lượng đi biển tìm con, đến Lạc Thành tìm con, lòng con hổ thẹn, con xin phạt một ly".Vu Kiệt lại uống thêm một ly nữa, một hơi uống cạn.“Tiểu Kiệt, đều là người một nhà, cháu nói vậy thì xa cách quá”.Lý Hòa phất tay, nói..