Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1168: 1168: “đây Chính Là Mộ Của Mẹ Anh”

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Ông cụ Lý nhìn chằm chằm Lý Tiên, nói.Mỗi một người trong gia đình, ông cụ đều sẽ không bỏ lại phía sau.Nghe vậy, Lý Tiên cười, đáp: "Chuyện này cũng không thể trách đồng nghiệp con, chẳng qua là cách làm của các vị lãnh đạo kia quá cực đoan, nên mới khiến cô ấy cũng thay đổi theo".Lúc trước Vu Kiệt cũng đã nghe Lão Ưng nói đến chuyện này, may là bây giờ tất cả đều ổn."Công lý là nguyên tắc duy nhất để hành sự, có lý thì đi đến đâu cũng không sợ, thanh giả tự thanh"."Tổ tiên nhà họ Lý chúng ta, ai ai cũng đều đề cao nguyên tắc này, hiển nhiên sẽ không bị người khác nắm thóp".Ông cụ Lý hài lòng nói.Tất cả những người ngồi ở đây đều khiến ông cụ rất hài lòng.Mục Tiểu Vũ khẽ bĩu môi, vội vàng nói: "Đúng vậy ạ, ông ngoại nói đúng, sau này cháu nhất định cũng phải giữ vững sơ tâm, học tập chăm chỉ mới là vương đạo!"Trông dáng vẻ cô bé giống như ông cụ non, đổ nước ngọt đầy ly, nói: "Cháu uống cạn đây, mọi người tùy ý ạ!"Mọi người không khỏi bật cười, không khí vô cùng vui vẻ.Vu Kiệt và Dương Cẩm Tú ngồi cạnh nhau, trò chuyện với mọi người.Đôi tay dưới gầm bàn đã nắm chặt từ lâu.Bữa cơm này trôi qua rất chậm, mọi người đều ăn uống thoải mái, trò chuyện ấm cúng.Sau khi kết thúc, Vu Kiệt nắm tay Dương Cẩm Tú đi đến nghĩa trang nhà họ Lý.Toàn bộ nghĩa trang yên tĩnh lạ thường.Ngay cả tiếng hót của một số loài chim cũng dừng lại.Vu Kiệt dẫn cô đến trước một bia mộ.Trên tấm bia mộ đó khắc tên: Lưu Ngọc.“Đây chính là mộ của mẹ anh”.Vu Kiệt nói.Anh từ từ bước tới, quỳ xuống một tấm nệm.Dương Cẩm Tú cũng vội vàng quỳ theo.“Mẹ ơi, con trai đưa con dâu đến gặp mẹ đây”.Khóe miệng Vu Kiệt khẽ nhếch lên, nói với người mẹ chưa từng gặp mặt.Dương Cẩm Tú ngoan ngoãn làm theo Vu Kiệt, cúi đầu lạy.Ánh mắt Vu Kiệt nặng nề, nhìn chằm chằm vào bia mộ, trong lòng đột nhiên có rất nhiều điều muốn nói..

Ông cụ Lý nhìn chằm chằm Lý Tiên, nói.

Mỗi một người trong gia đình, ông cụ đều sẽ không bỏ lại phía sau.

Nghe vậy, Lý Tiên cười, đáp: "Chuyện này cũng không thể trách đồng nghiệp con, chẳng qua là cách làm của các vị lãnh đạo kia quá cực đoan, nên mới khiến cô ấy cũng thay đổi theo".

Lúc trước Vu Kiệt cũng đã nghe Lão Ưng nói đến chuyện này, may là bây giờ tất cả đều ổn.

"Công lý là nguyên tắc duy nhất để hành sự, có lý thì đi đến đâu cũng không sợ, thanh giả tự thanh".

"Tổ tiên nhà họ Lý chúng ta, ai ai cũng đều đề cao nguyên tắc này, hiển nhiên sẽ không bị người khác nắm thóp".

Ông cụ Lý hài lòng nói.

Tất cả những người ngồi ở đây đều khiến ông cụ rất hài lòng.

Mục Tiểu Vũ khẽ bĩu môi, vội vàng nói: "Đúng vậy ạ, ông ngoại nói đúng, sau này cháu nhất định cũng phải giữ vững sơ tâm, học tập chăm chỉ mới là vương đạo!"

Trông dáng vẻ cô bé giống như ông cụ non, đổ nước ngọt đầy ly, nói: "Cháu uống cạn đây, mọi người tùy ý ạ!"

Mọi người không khỏi bật cười, không khí vô cùng vui vẻ.

Vu Kiệt và Dương Cẩm Tú ngồi cạnh nhau, trò chuyện với mọi người.

Đôi tay dưới gầm bàn đã nắm chặt từ lâu.

Bữa cơm này trôi qua rất chậm, mọi người đều ăn uống thoải mái, trò chuyện ấm cúng.

Sau khi kết thúc, Vu Kiệt nắm tay Dương Cẩm Tú đi đến nghĩa trang nhà họ Lý.

Toàn bộ nghĩa trang yên tĩnh lạ thường.

Ngay cả tiếng hót của một số loài chim cũng dừng lại.

Vu Kiệt dẫn cô đến trước một bia mộ.

Trên tấm bia mộ đó khắc tên: Lưu Ngọc.

“Đây chính là mộ của mẹ anh”.

Vu Kiệt nói.

Anh từ từ bước tới, quỳ xuống một tấm nệm.

Dương Cẩm Tú cũng vội vàng quỳ theo.

“Mẹ ơi, con trai đưa con dâu đến gặp mẹ đây”.

Khóe miệng Vu Kiệt khẽ nhếch lên, nói với người mẹ chưa từng gặp mặt.

Dương Cẩm Tú ngoan ngoãn làm theo Vu Kiệt, cúi đầu lạy.

Ánh mắt Vu Kiệt nặng nề, nhìn chằm chằm vào bia mộ, trong lòng đột nhiên có rất nhiều điều muốn nói..

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Ông cụ Lý nhìn chằm chằm Lý Tiên, nói.Mỗi một người trong gia đình, ông cụ đều sẽ không bỏ lại phía sau.Nghe vậy, Lý Tiên cười, đáp: "Chuyện này cũng không thể trách đồng nghiệp con, chẳng qua là cách làm của các vị lãnh đạo kia quá cực đoan, nên mới khiến cô ấy cũng thay đổi theo".Lúc trước Vu Kiệt cũng đã nghe Lão Ưng nói đến chuyện này, may là bây giờ tất cả đều ổn."Công lý là nguyên tắc duy nhất để hành sự, có lý thì đi đến đâu cũng không sợ, thanh giả tự thanh"."Tổ tiên nhà họ Lý chúng ta, ai ai cũng đều đề cao nguyên tắc này, hiển nhiên sẽ không bị người khác nắm thóp".Ông cụ Lý hài lòng nói.Tất cả những người ngồi ở đây đều khiến ông cụ rất hài lòng.Mục Tiểu Vũ khẽ bĩu môi, vội vàng nói: "Đúng vậy ạ, ông ngoại nói đúng, sau này cháu nhất định cũng phải giữ vững sơ tâm, học tập chăm chỉ mới là vương đạo!"Trông dáng vẻ cô bé giống như ông cụ non, đổ nước ngọt đầy ly, nói: "Cháu uống cạn đây, mọi người tùy ý ạ!"Mọi người không khỏi bật cười, không khí vô cùng vui vẻ.Vu Kiệt và Dương Cẩm Tú ngồi cạnh nhau, trò chuyện với mọi người.Đôi tay dưới gầm bàn đã nắm chặt từ lâu.Bữa cơm này trôi qua rất chậm, mọi người đều ăn uống thoải mái, trò chuyện ấm cúng.Sau khi kết thúc, Vu Kiệt nắm tay Dương Cẩm Tú đi đến nghĩa trang nhà họ Lý.Toàn bộ nghĩa trang yên tĩnh lạ thường.Ngay cả tiếng hót của một số loài chim cũng dừng lại.Vu Kiệt dẫn cô đến trước một bia mộ.Trên tấm bia mộ đó khắc tên: Lưu Ngọc.“Đây chính là mộ của mẹ anh”.Vu Kiệt nói.Anh từ từ bước tới, quỳ xuống một tấm nệm.Dương Cẩm Tú cũng vội vàng quỳ theo.“Mẹ ơi, con trai đưa con dâu đến gặp mẹ đây”.Khóe miệng Vu Kiệt khẽ nhếch lên, nói với người mẹ chưa từng gặp mặt.Dương Cẩm Tú ngoan ngoãn làm theo Vu Kiệt, cúi đầu lạy.Ánh mắt Vu Kiệt nặng nề, nhìn chằm chằm vào bia mộ, trong lòng đột nhiên có rất nhiều điều muốn nói..

Chương 1168: 1168: “đây Chính Là Mộ Của Mẹ Anh”