Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1181: Chương 1181

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Hô hấp của Thượng Quan Phiệt trở nên gấp gáp, nhất thời không kịp thở.Tóc của ông ta vốn vẫn còn vài khoảng đen.Ấy vậy nhưng ngay lúc này, mắt thường cũng có thể nhìn thấy chúng bạc trắng.Còn vẻ mặt lại trở nên mờ mịt, hoang mang.Chỉ trong nháy mắt, ông ta già hẳn đi hơn mười tuổi.Ông ta uể oải nhúc nhích chân, cố gắng chống đỡ thân thể già nua, mệt nhọc gượng đứng lên.Ông ta không dám nhìn vào vầng dương chói mắt trên cao nữa.Sau lưng, người quản gia già vẫn không rời mắt khỏi ông ta, nếu như ông ta xảy ra chuyện gì, quản gia phải bước qua cấp cứu ngay trước đã.Ít nhất cũng không thể chết tại nhà họ Lý được..ngôn tình hayQuản gia cũng rất hiểu suy nghĩ của gia chủ nhà họ Thượng Quan.Có nói trắng ra cũng chỉ có thể nói là, tự làm tự chịu.Thượng Quan Phiệt chậm chạp nhấc chân, bước về phía trước.Giờ phút này ông ta thèm được dừng bước nghỉ ngơi biết bao nhiêu.Thế nhưng hiện thực lại nói với ông ta rằng, nếu nhà Thượng Quan không có ông ta, vậy thì sẽ thật sự mất tất cả!  Con hư tại mẹ, người lớn phải gánh trách nhiệm lớn nhất!  Bỗng nhiên Thượng Quan Phiệt dừng bước, nhìn đường đi ra ngoài, ông ta nghiến chặtrăng.Cuối cùng, ông ta cũng hạ một quyết tâm, xuất phát từ lợi ích gia tộc.“Đã làm phiền rồi”.Giọng nói của Thượng Quan Phiệt trầm khàn yếu ớt.Sau cùng, ông ta rời khỏi đó.Lúc này, Dương Cẩm Tú đã thức dậy từ lâu, rửa mặt thay quần áo, ăn sáng cùng Vu Kiệt.Trịnh Long đã được Vu Kiệt phái ra ngoài, giải quyết chuyện mấy nữ tiếp viên hàng không.Chuyện này không đáng kể, Vu Kiệt cũng thoải mái nhắc tới lúc trò chuyện với Dương Cẩm Tú trên bàn ăn.Dương Cẩm Tú cũng ủng hộ cách làm của Vu Kiệt, nhưng hiện tại cô cũng manh nha chút bài xích đối với chuyện đi máy bay.Ngay lúc này ông cụ Lý thủng thẳng bước vào đại sảnh.Sau khi nói chuyện xong với Thượng Quan Phiệt, ông cụ đi thẳng đến đây.Dương Cẩm Tú chợt chú ý ông cụ Lý xuất hiện, lập tức đứng dậy.“Thưa ông nội!”.

Hô hấp của Thượng Quan Phiệt trở nên gấp gáp, nhất thời không kịp thở.

Tóc của ông ta vốn vẫn còn vài khoảng đen.

Ấy vậy nhưng ngay lúc này, mắt thường cũng có thể nhìn thấy chúng bạc trắng.

Còn vẻ mặt lại trở nên mờ mịt, hoang mang.

Chỉ trong nháy mắt, ông ta già hẳn đi hơn mười tuổi.

Ông ta uể oải nhúc nhích chân, cố gắng chống đỡ thân thể già nua, mệt nhọc gượng đứng lên.

Ông ta không dám nhìn vào vầng dương chói mắt trên cao nữa.

Sau lưng, người quản gia già vẫn không rời mắt khỏi ông ta, nếu như ông ta xảy ra chuyện gì, quản gia phải bước qua cấp cứu ngay trước đã.

Ít nhất cũng không thể chết tại nhà họ Lý được.

.

ngôn tình hay

Quản gia cũng rất hiểu suy nghĩ của gia chủ nhà họ Thượng Quan.

Có nói trắng ra cũng chỉ có thể nói là, tự làm tự chịu.

Thượng Quan Phiệt chậm chạp nhấc chân, bước về phía trước.

Giờ phút này ông ta thèm được dừng bước nghỉ ngơi biết bao nhiêu.

Thế nhưng hiện thực lại nói với ông ta rằng, nếu nhà Thượng Quan không có ông ta, vậy thì sẽ thật sự mất tất cả!  

Con hư tại mẹ, người lớn phải gánh trách nhiệm lớn nhất!  

Bỗng nhiên Thượng Quan Phiệt dừng bước, nhìn đường đi ra ngoài, ông ta nghiến chặtrăng.

Cuối cùng, ông ta cũng hạ một quyết tâm, xuất phát từ lợi ích gia tộc.

“Đã làm phiền rồi”.

Giọng nói của Thượng Quan Phiệt trầm khàn yếu ớt.

Sau cùng, ông ta rời khỏi đó.

Lúc này, Dương Cẩm Tú đã thức dậy từ lâu, rửa mặt thay quần áo, ăn sáng cùng Vu Kiệt.

Trịnh Long đã được Vu Kiệt phái ra ngoài, giải quyết chuyện mấy nữ tiếp viên hàng không.

Chuyện này không đáng kể, Vu Kiệt cũng thoải mái nhắc tới lúc trò chuyện với Dương Cẩm Tú trên bàn ăn.

Dương Cẩm Tú cũng ủng hộ cách làm của Vu Kiệt, nhưng hiện tại cô cũng manh nha chút bài xích đối với chuyện đi máy bay.

Ngay lúc này ông cụ Lý thủng thẳng bước vào đại sảnh.

Sau khi nói chuyện xong với Thượng Quan Phiệt, ông cụ đi thẳng đến đây.

Dương Cẩm Tú chợt chú ý ông cụ Lý xuất hiện, lập tức đứng dậy.

“Thưa ông nội!”.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Hô hấp của Thượng Quan Phiệt trở nên gấp gáp, nhất thời không kịp thở.Tóc của ông ta vốn vẫn còn vài khoảng đen.Ấy vậy nhưng ngay lúc này, mắt thường cũng có thể nhìn thấy chúng bạc trắng.Còn vẻ mặt lại trở nên mờ mịt, hoang mang.Chỉ trong nháy mắt, ông ta già hẳn đi hơn mười tuổi.Ông ta uể oải nhúc nhích chân, cố gắng chống đỡ thân thể già nua, mệt nhọc gượng đứng lên.Ông ta không dám nhìn vào vầng dương chói mắt trên cao nữa.Sau lưng, người quản gia già vẫn không rời mắt khỏi ông ta, nếu như ông ta xảy ra chuyện gì, quản gia phải bước qua cấp cứu ngay trước đã.Ít nhất cũng không thể chết tại nhà họ Lý được..ngôn tình hayQuản gia cũng rất hiểu suy nghĩ của gia chủ nhà họ Thượng Quan.Có nói trắng ra cũng chỉ có thể nói là, tự làm tự chịu.Thượng Quan Phiệt chậm chạp nhấc chân, bước về phía trước.Giờ phút này ông ta thèm được dừng bước nghỉ ngơi biết bao nhiêu.Thế nhưng hiện thực lại nói với ông ta rằng, nếu nhà Thượng Quan không có ông ta, vậy thì sẽ thật sự mất tất cả!  Con hư tại mẹ, người lớn phải gánh trách nhiệm lớn nhất!  Bỗng nhiên Thượng Quan Phiệt dừng bước, nhìn đường đi ra ngoài, ông ta nghiến chặtrăng.Cuối cùng, ông ta cũng hạ một quyết tâm, xuất phát từ lợi ích gia tộc.“Đã làm phiền rồi”.Giọng nói của Thượng Quan Phiệt trầm khàn yếu ớt.Sau cùng, ông ta rời khỏi đó.Lúc này, Dương Cẩm Tú đã thức dậy từ lâu, rửa mặt thay quần áo, ăn sáng cùng Vu Kiệt.Trịnh Long đã được Vu Kiệt phái ra ngoài, giải quyết chuyện mấy nữ tiếp viên hàng không.Chuyện này không đáng kể, Vu Kiệt cũng thoải mái nhắc tới lúc trò chuyện với Dương Cẩm Tú trên bàn ăn.Dương Cẩm Tú cũng ủng hộ cách làm của Vu Kiệt, nhưng hiện tại cô cũng manh nha chút bài xích đối với chuyện đi máy bay.Ngay lúc này ông cụ Lý thủng thẳng bước vào đại sảnh.Sau khi nói chuyện xong với Thượng Quan Phiệt, ông cụ đi thẳng đến đây.Dương Cẩm Tú chợt chú ý ông cụ Lý xuất hiện, lập tức đứng dậy.“Thưa ông nội!”.

Chương 1181: Chương 1181