Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1192: Chương 1192

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Một loạt tiếng “lục cục” vang vọng trong hành lang, lập tức hấp dẫn ánh mắt mọi người.Đoản kiếm trong tay ông ta không ngừng nhỏ máu, nhuộm đỏ cả mặt đất.Ông ta đứng ở cổng tựa như một vị chiến thấn, khiến mọi người phải ngước nhìn.Lúc ở Luân Thành, nhờ vào một viên đan dược của Mặc Bạch giúp bảo vệ tâm mạch, nên Phong Thanh Dương mới không chết.Cũng từ lần dục hỏa trùng sinh đó mà tu vi của ông ta thành công đột phá từ Hóa Kình lên đến cảnh giới phong Thánh.“Mày là ai?”  “Dám đến Huyết Cương Bắc Băng, không sợ chết à?”  Tiên Hạc và Long Ẩn thận trọng hỏi.“Tao ư?”  Phong Thanh Dương nở nụ cười, cười một cách ngông cuồng và đắc ý.“Tao chính là ông nội của bọn mày, tìm tới đây là để tính sổ!”  Lời của ông ta khiến cả đám nổi giận, từng ánh mắt sắc bén nhìn chòng chọc vào Phong Thanh Dương.“Là mày đã giết Lưu Hỏa?”  Tiên Hạc cắn răng, phẫn nộ nói.Phong Thanh Dương liếc nhìn cái đầu lâu kia, lạnh lùng nhếch miệng.Sau đó, ông ta bước lên một bước, từ trên cao nhìn xuống tất cả những người trong sảnh.Sau đó hô to: “Hắn à, không phải tao giết, tuy nhiên cái đầu này là do tao cắt!”  “Cái gì?”  Long Ẩn nổi giận, ông ta tức đến mức máu huyết trong cơ thể sôi trào: “Mày nói gì hả?”  Tiên Hạc đứng bên cạnh khoát tay ngăn lại, hỏi: “Mày vừa nói đến tính sổ chứ không phải mang đầu Lưu Hỏa về, muốn đến tranh công à?”  Phong Thanh Dương lắc đầu, thành thật nói: “Mày nghĩ nhiều rồi!”  Sắc mặt Tiên Hạc thoáng cái trở nên khó coi, có cảm giác như bị chơi xỏ vậy, ông ta nói: “Vậy mày muốn tính sổ gì?”  Phong Thanh Dương nói một cách chân thành: “Thứ nhất, tao đến tìm bọn mày tính sổ là vì thằng nhóc Vu Kiệt kia!”  “Huyết Cương Bắc Băng nhiều lần ra tay với Vu Kiệt, khiến thằng bé bị thương, cho nên tao đến tính sổ với bọn mày!”  “Vu Kiệt!”  Những lời này khiến tất cả mọi người giật mình kinh ngạc, tay lăm lăm vũ khí..

Một loạt tiếng “lục cục” vang vọng trong hành lang, lập tức hấp dẫn ánh mắt mọi người.

Đoản kiếm trong tay ông ta không ngừng nhỏ máu, nhuộm đỏ cả mặt đất.

Ông ta đứng ở cổng tựa như một vị chiến thấn, khiến mọi người phải ngước nhìn.

Lúc ở Luân Thành, nhờ vào một viên đan dược của Mặc Bạch giúp bảo vệ tâm mạch, nên Phong Thanh Dương mới không chết.

Cũng từ lần dục hỏa trùng sinh đó mà tu vi của ông ta thành công đột phá từ Hóa Kình lên đến cảnh giới phong Thánh.

“Mày là ai?”  

“Dám đến Huyết Cương Bắc Băng, không sợ chết à?”  

Tiên Hạc và Long Ẩn thận trọng hỏi.

“Tao ư?”  

Phong Thanh Dương nở nụ cười, cười một cách ngông cuồng và đắc ý.

“Tao chính là ông nội của bọn mày, tìm tới đây là để tính sổ!”  

Lời của ông ta khiến cả đám nổi giận, từng ánh mắt sắc bén nhìn chòng chọc vào Phong Thanh Dương.

“Là mày đã giết Lưu Hỏa?”  

Tiên Hạc cắn răng, phẫn nộ nói.

Phong Thanh Dương liếc nhìn cái đầu lâu kia, lạnh lùng nhếch miệng.

Sau đó, ông ta bước lên một bước, từ trên cao nhìn xuống tất cả những người trong sảnh.

Sau đó hô to: “Hắn à, không phải tao giết, tuy nhiên cái đầu này là do tao cắt!”  

“Cái gì?”  

Long Ẩn nổi giận, ông ta tức đến mức máu huyết trong cơ thể sôi trào: “Mày nói gì hả?”  

Tiên Hạc đứng bên cạnh khoát tay ngăn lại, hỏi: “Mày vừa nói đến tính sổ chứ không phải mang đầu Lưu Hỏa về, muốn đến tranh công à?”  

Phong Thanh Dương lắc đầu, thành thật nói: “Mày nghĩ nhiều rồi!”  

Sắc mặt Tiên Hạc thoáng cái trở nên khó coi, có cảm giác như bị chơi xỏ vậy, ông ta nói: “Vậy mày muốn tính sổ gì?”  

Phong Thanh Dương nói một cách chân thành: “Thứ nhất, tao đến tìm bọn mày tính sổ là vì thằng nhóc Vu Kiệt kia!”  

“Huyết Cương Bắc Băng nhiều lần ra tay với Vu Kiệt, khiến thằng bé bị thương, cho nên tao đến tính sổ với bọn mày!”  

“Vu Kiệt!”  

Những lời này khiến tất cả mọi người giật mình kinh ngạc, tay lăm lăm vũ khí.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Một loạt tiếng “lục cục” vang vọng trong hành lang, lập tức hấp dẫn ánh mắt mọi người.Đoản kiếm trong tay ông ta không ngừng nhỏ máu, nhuộm đỏ cả mặt đất.Ông ta đứng ở cổng tựa như một vị chiến thấn, khiến mọi người phải ngước nhìn.Lúc ở Luân Thành, nhờ vào một viên đan dược của Mặc Bạch giúp bảo vệ tâm mạch, nên Phong Thanh Dương mới không chết.Cũng từ lần dục hỏa trùng sinh đó mà tu vi của ông ta thành công đột phá từ Hóa Kình lên đến cảnh giới phong Thánh.“Mày là ai?”  “Dám đến Huyết Cương Bắc Băng, không sợ chết à?”  Tiên Hạc và Long Ẩn thận trọng hỏi.“Tao ư?”  Phong Thanh Dương nở nụ cười, cười một cách ngông cuồng và đắc ý.“Tao chính là ông nội của bọn mày, tìm tới đây là để tính sổ!”  Lời của ông ta khiến cả đám nổi giận, từng ánh mắt sắc bén nhìn chòng chọc vào Phong Thanh Dương.“Là mày đã giết Lưu Hỏa?”  Tiên Hạc cắn răng, phẫn nộ nói.Phong Thanh Dương liếc nhìn cái đầu lâu kia, lạnh lùng nhếch miệng.Sau đó, ông ta bước lên một bước, từ trên cao nhìn xuống tất cả những người trong sảnh.Sau đó hô to: “Hắn à, không phải tao giết, tuy nhiên cái đầu này là do tao cắt!”  “Cái gì?”  Long Ẩn nổi giận, ông ta tức đến mức máu huyết trong cơ thể sôi trào: “Mày nói gì hả?”  Tiên Hạc đứng bên cạnh khoát tay ngăn lại, hỏi: “Mày vừa nói đến tính sổ chứ không phải mang đầu Lưu Hỏa về, muốn đến tranh công à?”  Phong Thanh Dương lắc đầu, thành thật nói: “Mày nghĩ nhiều rồi!”  Sắc mặt Tiên Hạc thoáng cái trở nên khó coi, có cảm giác như bị chơi xỏ vậy, ông ta nói: “Vậy mày muốn tính sổ gì?”  Phong Thanh Dương nói một cách chân thành: “Thứ nhất, tao đến tìm bọn mày tính sổ là vì thằng nhóc Vu Kiệt kia!”  “Huyết Cương Bắc Băng nhiều lần ra tay với Vu Kiệt, khiến thằng bé bị thương, cho nên tao đến tính sổ với bọn mày!”  “Vu Kiệt!”  Những lời này khiến tất cả mọi người giật mình kinh ngạc, tay lăm lăm vũ khí..

Chương 1192: Chương 1192