Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1251: 1251: Tinh Thần Võ Học Gì Chứ

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Điều bọn họ mong muốn thấy nhất chính là… việc này.Có thể thấy máu là tốt nhất.Nhạc Thiên Phúc có hơi kinh ngạc.Trong nước cũng có chuyện lập giấy sinh tử, nhưng đó đều là những trận đấu không chính thống.Đây là lần đầu tiên thấy có người đòi lập giấy sinh tử trong trận đấu công khai như vậy.Anh ta biết rõ sự hung hiểm trong đó, nếu chết thì đó là đáng chết.Ngay khi anh ta còn đang do dự, đám người của tổ chức Yamaguchi càng tỏ vẻ đắc ý.Bọn họ lại bắt đầu trào phúng.“Sao hả? Không dám à?”  “Tôi đã nói từ trước rồi mà, mấy tên này chỉ được cái múa may đẹp mắt mà thôi, làm gì có gan đấu chứ!”  “Tinh thần võ học gì chứ? Chẳng lẽ tinh thần võ học của Hoa Hạ dạy các người làm rùa đen rụt đầu à?”  “Buồn cười, đám người này đến nước Tịch của chúng ta để dạy làm cách nào mất mặt à?”  Âm thanh mỉa mai không ngừng vang lên khiến cho hội trường trở nên ồn ào.Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt háo hức chờ xem việc vui.Lúc này, sắc mặt của người Thượng Võ đường hết sức khó coi, cảm giác uất ức như một đốm lửa đang bùng lên trong lòng.Nhạc thiên Phúc đâu thể chịu được sự trào phúng như vậy, anh ta tức đến mức đỏ mặt, lập tức bước lên trước, hô to: “Lập thì lập!”  Matsumoto Ichiro lộ vẻ ranh mãnh, hắn ta phất phất tay, chẳng mấy chốc đã có người cầm giấy sinh tử qua.Sau khi hắn ta ký tên lên, Nhạc Thiên Phúc cũng không chút do dự ký tên mình.“Tốt lắm!”  Ngay lập tức, tất cả người của Thượng Võ đường cùng thở hắt ra một hơi, cao giọng hô.Bọn họ đều mong chờ có thể đánh bại đối phương, làm rạng danh đất nước.Bầu không khí xung quanh cũng bắt đầu nóng lên.Điều mà bọn họ muốn nhìn thấy nhất chính là dùng mạng để cược.Ngày thường bọn họ hay xem các trận đấu ngầm, thậm chí còn trắng trợn đánh cược để tìm niềm vui..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Điều bọn họ mong muốn thấy nhất chính là… việc này.

Có thể thấy máu là tốt nhất.

Nhạc Thiên Phúc có hơi kinh ngạc.

Trong nước cũng có chuyện lập giấy sinh tử, nhưng đó đều là những trận đấu không chính thống.

Đây là lần đầu tiên thấy có người đòi lập giấy sinh tử trong trận đấu công khai như vậy.

Anh ta biết rõ sự hung hiểm trong đó, nếu chết thì đó là đáng chết.

Ngay khi anh ta còn đang do dự, đám người của tổ chức Yamaguchi càng tỏ vẻ đắc ý.

Bọn họ lại bắt đầu trào phúng.

“Sao hả? Không dám à?”  

“Tôi đã nói từ trước rồi mà, mấy tên này chỉ được cái múa may đẹp mắt mà thôi, làm gì có gan đấu chứ!”  

“Tinh thần võ học gì chứ? Chẳng lẽ tinh thần võ học của Hoa Hạ dạy các người làm rùa đen rụt đầu à?”  

“Buồn cười, đám người này đến nước Tịch của chúng ta để dạy làm cách nào mất mặt à?”  

Âm thanh mỉa mai không ngừng vang lên khiến cho hội trường trở nên ồn ào.

Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt háo hức chờ xem việc vui.

Lúc này, sắc mặt của người Thượng Võ đường hết sức khó coi, cảm giác uất ức như một đốm lửa đang bùng lên trong lòng.

Nhạc thiên Phúc đâu thể chịu được sự trào phúng như vậy, anh ta tức đến mức đỏ mặt, lập tức bước lên trước, hô to: “Lập thì lập!”  

Matsumoto Ichiro lộ vẻ ranh mãnh, hắn ta phất phất tay, chẳng mấy chốc đã có người cầm giấy sinh tử qua.

Sau khi hắn ta ký tên lên, Nhạc Thiên Phúc cũng không chút do dự ký tên mình.

“Tốt lắm!”  

Ngay lập tức, tất cả người của Thượng Võ đường cùng thở hắt ra một hơi, cao giọng hô.

Bọn họ đều mong chờ có thể đánh bại đối phương, làm rạng danh đất nước.

Bầu không khí xung quanh cũng bắt đầu nóng lên.

Điều mà bọn họ muốn nhìn thấy nhất chính là dùng mạng để cược.

Ngày thường bọn họ hay xem các trận đấu ngầm, thậm chí còn trắng trợn đánh cược để tìm niềm vui.

Image removed.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Điều bọn họ mong muốn thấy nhất chính là… việc này.Có thể thấy máu là tốt nhất.Nhạc Thiên Phúc có hơi kinh ngạc.Trong nước cũng có chuyện lập giấy sinh tử, nhưng đó đều là những trận đấu không chính thống.Đây là lần đầu tiên thấy có người đòi lập giấy sinh tử trong trận đấu công khai như vậy.Anh ta biết rõ sự hung hiểm trong đó, nếu chết thì đó là đáng chết.Ngay khi anh ta còn đang do dự, đám người của tổ chức Yamaguchi càng tỏ vẻ đắc ý.Bọn họ lại bắt đầu trào phúng.“Sao hả? Không dám à?”  “Tôi đã nói từ trước rồi mà, mấy tên này chỉ được cái múa may đẹp mắt mà thôi, làm gì có gan đấu chứ!”  “Tinh thần võ học gì chứ? Chẳng lẽ tinh thần võ học của Hoa Hạ dạy các người làm rùa đen rụt đầu à?”  “Buồn cười, đám người này đến nước Tịch của chúng ta để dạy làm cách nào mất mặt à?”  Âm thanh mỉa mai không ngừng vang lên khiến cho hội trường trở nên ồn ào.Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt háo hức chờ xem việc vui.Lúc này, sắc mặt của người Thượng Võ đường hết sức khó coi, cảm giác uất ức như một đốm lửa đang bùng lên trong lòng.Nhạc thiên Phúc đâu thể chịu được sự trào phúng như vậy, anh ta tức đến mức đỏ mặt, lập tức bước lên trước, hô to: “Lập thì lập!”  Matsumoto Ichiro lộ vẻ ranh mãnh, hắn ta phất phất tay, chẳng mấy chốc đã có người cầm giấy sinh tử qua.Sau khi hắn ta ký tên lên, Nhạc Thiên Phúc cũng không chút do dự ký tên mình.“Tốt lắm!”  Ngay lập tức, tất cả người của Thượng Võ đường cùng thở hắt ra một hơi, cao giọng hô.Bọn họ đều mong chờ có thể đánh bại đối phương, làm rạng danh đất nước.Bầu không khí xung quanh cũng bắt đầu nóng lên.Điều mà bọn họ muốn nhìn thấy nhất chính là dùng mạng để cược.Ngày thường bọn họ hay xem các trận đấu ngầm, thậm chí còn trắng trợn đánh cược để tìm niềm vui..

Chương 1251: 1251: Tinh Thần Võ Học Gì Chứ