Tác giả:

Chương 1: Phi Long, khỉ rơi xuống ao Chương 1: Phi Long, khỉ rơi xuống ao Trong trường học lớn, Dicos. Một nữ sinh xinh đẹp tóc dài đang vừa ăn khoai tây vừa lướt điện thoại di động, đồng thời lắc lư cặp đùi trắng nõn. Trước mặt chất đống cánh gà nướng, Hamburger và nước cam. Bàn bên cạnh, một nam sinh đang tập trung đọc sách, thỉnh thoảng chân mày nhíu chặt, giống như đang tự suy tư khắc sâu tri thức. Đây là khung cảnh sân trường đại học điển hình, nữ sinh nhàn nhã và nam sinh khắc khổ. Một lát sau, nữ sinh duỗi lưng một cái, nhìn đống đồ ăn trước mặt, vểnh miệng lên, đứng dậy rời đi. Ánh mắt của nam sinh bên cạnh lập tức tập trung trên đống đồ ăn còn thừa lại một nửa của nữ sinh. Mắt thấy bốn phía không người, thân thể của anh ta khẽ động, nhanh chóng di chuyển đến nữ sinh vị trí bên trên. Động tác hết sức quen thuộc, vừa nhìn đã biết rất có kinh nghiệm. “Mẹ nó, thật có tiền, thừa nhiều đồ như vậy thật quá lãng phí, lãng phí là tội ác, anh đây tới giải thoát tội ác giúp cô nhé.” –…

Chương 25

Tỷ Phú Trời ChoTác giả: Nguyên NguyênTruyện Ngôn TìnhChương 1: Phi Long, khỉ rơi xuống ao Chương 1: Phi Long, khỉ rơi xuống ao Trong trường học lớn, Dicos. Một nữ sinh xinh đẹp tóc dài đang vừa ăn khoai tây vừa lướt điện thoại di động, đồng thời lắc lư cặp đùi trắng nõn. Trước mặt chất đống cánh gà nướng, Hamburger và nước cam. Bàn bên cạnh, một nam sinh đang tập trung đọc sách, thỉnh thoảng chân mày nhíu chặt, giống như đang tự suy tư khắc sâu tri thức. Đây là khung cảnh sân trường đại học điển hình, nữ sinh nhàn nhã và nam sinh khắc khổ. Một lát sau, nữ sinh duỗi lưng một cái, nhìn đống đồ ăn trước mặt, vểnh miệng lên, đứng dậy rời đi. Ánh mắt của nam sinh bên cạnh lập tức tập trung trên đống đồ ăn còn thừa lại một nửa của nữ sinh. Mắt thấy bốn phía không người, thân thể của anh ta khẽ động, nhanh chóng di chuyển đến nữ sinh vị trí bên trên. Động tác hết sức quen thuộc, vừa nhìn đã biết rất có kinh nghiệm. “Mẹ nó, thật có tiền, thừa nhiều đồ như vậy thật quá lãng phí, lãng phí là tội ác, anh đây tới giải thoát tội ác giúp cô nhé.” –… Chương 25. Để em dẫn anh đi ăn tối.“Trước kia loại nghèo đói nhà mày không phải rất quật cường, rất có chí khí sao, không phải từ trước tới này chưa từng một lần van xin hay sao?”“Đúng vậy đấy, kỳ lạ thật, tao còn tưởng mày vẫn còn giữ được cốt khí như vậy cơ, bây giờ lại như một con chó cái mở lời cầu xin bọn tao tha cho mày?”Ba người Ngải Kính thật sự cảm thấy vô cùng kỳ lạ.Trước đây khi bọn họ bắt nạt Chu Doãn, cho dù bọn họ có sỉ nhục thế nào, có đánh đập thế nào Chu Doãn vẫn mang một vẻ lạnh lùng, quật cường, mím miệng thật chặt, nhãn nhịn để mặc cho bọn họ bắt nạt.Vậy mà hôm nay đồ nghèo này lại mở miệng cầu xin?Nhưng nhìn Chu Doãn cầu xin như vậy, bọn họ lại càng cảm thấy k*ch th*ch.Đúng vậy, trước kia khi con bé nghèo đói này bị bắt nạt có làm thế nào cùng không la không hét, chẳng có gì thú vị cả, bây giờ lại mở miệng cầu xin, chuyện này rất có cảm giác.“Buông tha cho mày? Tại sao tao lại phải buông tha?”Nói xong, Ngả Kính tát mạnh vào vét thương của Chu Doãn, vết thương vừa được xử lý xong, mũi khâu vẫn còn mới, một bạt tai này khiến cho Chu Doãn đau đến phát khóc.“Cái loại nghèo kiết xác như mày lấy tư cách gì để ngồi đây ăn cơm?”Ngả Kính lại tát thêm một cái, trong ánh mắt tràn đầy sự oán độc, phẫn hận: “Mày nói đi con nghèo hèn này, mày ăn gì mà lại xinh đẹp như vậy hả?”Tóc của Chu Doãn bị giật rơi vương vãi khắp trên sàn, nhưng cô không quan tâm đau đớn truyền từ vết thương trên khuôn mặt mình, đảo mắt tìm kiếm, nhìn thấy Lục Nguyên vẫn còn đang ở cửa hàng tráng miệng, không chú ý tới bên này, cô thoáng an tâm.Chu Doãn vùng đứng dậy, đi thẳng ra ngoài.Lúc này trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ duy nhất, đó chính là rời khỏi nơi này, không thể để cho Lục Nguyên nhìn thấy những chuyện này được.“Cái gì? Còn muốn chạy cơ à?”“Con nghèo hèn này hôm nay đúng là kỳ lạ thật, trước nay có đánh thế nào nó cũng không chạy, vậy mà hôm nay lại vừa cầu xin vừa bỏ trốn, được đấy, thú vị rồi đây.Ba người Ngả Kính bình tĩnh đuổi theo sau.Chu Doãn không quan tâm ba người kia đang nói cái gì, cúi đầu chạy thẳng ra ngoài, cô phải mau chóng rời khỏi nơi này mới được.Nhưng đúng lúc này, cô đột nhiên đụng trúng một người.

Chương 25. Để em dẫn anh đi ăn tối.

“Trước kia loại nghèo đói nhà mày không phải rất quật cường, rất có chí khí sao, không phải từ trước tới này chưa từng một lần van xin hay sao?”

“Đúng vậy đấy, kỳ lạ thật, tao còn tưởng mày vẫn còn giữ được cốt khí như vậy cơ, bây giờ lại như một con chó cái mở lời cầu xin bọn tao tha cho mày?”

Ba người Ngải Kính thật sự cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

Trước đây khi bọn họ bắt nạt Chu Doãn, cho dù bọn họ có sỉ nhục thế nào, có đánh đập thế nào Chu Doãn vẫn mang một vẻ lạnh lùng, quật cường, mím miệng thật chặt, nhãn nhịn để mặc cho bọn họ bắt nạt.

Vậy mà hôm nay đồ nghèo này lại mở miệng cầu xin?

Nhưng nhìn Chu Doãn cầu xin như vậy, bọn họ lại càng cảm thấy k*ch th*ch.

Đúng vậy, trước kia khi con bé nghèo đói này bị bắt nạt có làm thế nào cùng không la không hét, chẳng có gì thú vị cả, bây giờ lại mở miệng cầu xin, chuyện này rất có cảm giác.

“Buông tha cho mày? Tại sao tao lại phải buông tha?”

Nói xong, Ngả Kính tát mạnh vào vét thương của Chu Doãn, vết thương vừa được xử lý xong, mũi khâu vẫn còn mới, một bạt tai này khiến cho Chu Doãn đau đến phát khóc.

“Cái loại nghèo kiết xác như mày lấy tư cách gì để ngồi đây ăn cơm?”

Ngả Kính lại tát thêm một cái, trong ánh mắt tràn đầy sự oán độc, phẫn hận: “Mày nói đi con nghèo hèn này, mày ăn gì mà lại xinh đẹp như vậy hả?”

Tóc của Chu Doãn bị giật rơi vương vãi khắp trên sàn, nhưng cô không quan tâm đau đớn truyền từ vết thương trên khuôn mặt mình, đảo mắt tìm kiếm, nhìn thấy Lục Nguyên vẫn còn đang ở cửa hàng tráng miệng, không chú ý tới bên này, cô thoáng an tâm.

Chu Doãn vùng đứng dậy, đi thẳng ra ngoài.

Lúc này trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ duy nhất, đó chính là rời khỏi nơi này, không thể để cho Lục Nguyên nhìn thấy những chuyện này được.

“Cái gì? Còn muốn chạy cơ à?”

“Con nghèo hèn này hôm nay đúng là kỳ lạ thật, trước nay có đánh thế nào nó cũng không chạy, vậy mà hôm nay lại vừa cầu xin vừa bỏ trốn, được đấy, thú vị rồi đây.

Ba người Ngả Kính bình tĩnh đuổi theo sau.

Chu Doãn không quan tâm ba người kia đang nói cái gì, cúi đầu chạy thẳng ra ngoài, cô phải mau chóng rời khỏi nơi này mới được.

Nhưng đúng lúc này, cô đột nhiên đụng trúng một người.

Tỷ Phú Trời ChoTác giả: Nguyên NguyênTruyện Ngôn TìnhChương 1: Phi Long, khỉ rơi xuống ao Chương 1: Phi Long, khỉ rơi xuống ao Trong trường học lớn, Dicos. Một nữ sinh xinh đẹp tóc dài đang vừa ăn khoai tây vừa lướt điện thoại di động, đồng thời lắc lư cặp đùi trắng nõn. Trước mặt chất đống cánh gà nướng, Hamburger và nước cam. Bàn bên cạnh, một nam sinh đang tập trung đọc sách, thỉnh thoảng chân mày nhíu chặt, giống như đang tự suy tư khắc sâu tri thức. Đây là khung cảnh sân trường đại học điển hình, nữ sinh nhàn nhã và nam sinh khắc khổ. Một lát sau, nữ sinh duỗi lưng một cái, nhìn đống đồ ăn trước mặt, vểnh miệng lên, đứng dậy rời đi. Ánh mắt của nam sinh bên cạnh lập tức tập trung trên đống đồ ăn còn thừa lại một nửa của nữ sinh. Mắt thấy bốn phía không người, thân thể của anh ta khẽ động, nhanh chóng di chuyển đến nữ sinh vị trí bên trên. Động tác hết sức quen thuộc, vừa nhìn đã biết rất có kinh nghiệm. “Mẹ nó, thật có tiền, thừa nhiều đồ như vậy thật quá lãng phí, lãng phí là tội ác, anh đây tới giải thoát tội ác giúp cô nhé.” –… Chương 25. Để em dẫn anh đi ăn tối.“Trước kia loại nghèo đói nhà mày không phải rất quật cường, rất có chí khí sao, không phải từ trước tới này chưa từng một lần van xin hay sao?”“Đúng vậy đấy, kỳ lạ thật, tao còn tưởng mày vẫn còn giữ được cốt khí như vậy cơ, bây giờ lại như một con chó cái mở lời cầu xin bọn tao tha cho mày?”Ba người Ngải Kính thật sự cảm thấy vô cùng kỳ lạ.Trước đây khi bọn họ bắt nạt Chu Doãn, cho dù bọn họ có sỉ nhục thế nào, có đánh đập thế nào Chu Doãn vẫn mang một vẻ lạnh lùng, quật cường, mím miệng thật chặt, nhãn nhịn để mặc cho bọn họ bắt nạt.Vậy mà hôm nay đồ nghèo này lại mở miệng cầu xin?Nhưng nhìn Chu Doãn cầu xin như vậy, bọn họ lại càng cảm thấy k*ch th*ch.Đúng vậy, trước kia khi con bé nghèo đói này bị bắt nạt có làm thế nào cùng không la không hét, chẳng có gì thú vị cả, bây giờ lại mở miệng cầu xin, chuyện này rất có cảm giác.“Buông tha cho mày? Tại sao tao lại phải buông tha?”Nói xong, Ngả Kính tát mạnh vào vét thương của Chu Doãn, vết thương vừa được xử lý xong, mũi khâu vẫn còn mới, một bạt tai này khiến cho Chu Doãn đau đến phát khóc.“Cái loại nghèo kiết xác như mày lấy tư cách gì để ngồi đây ăn cơm?”Ngả Kính lại tát thêm một cái, trong ánh mắt tràn đầy sự oán độc, phẫn hận: “Mày nói đi con nghèo hèn này, mày ăn gì mà lại xinh đẹp như vậy hả?”Tóc của Chu Doãn bị giật rơi vương vãi khắp trên sàn, nhưng cô không quan tâm đau đớn truyền từ vết thương trên khuôn mặt mình, đảo mắt tìm kiếm, nhìn thấy Lục Nguyên vẫn còn đang ở cửa hàng tráng miệng, không chú ý tới bên này, cô thoáng an tâm.Chu Doãn vùng đứng dậy, đi thẳng ra ngoài.Lúc này trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ duy nhất, đó chính là rời khỏi nơi này, không thể để cho Lục Nguyên nhìn thấy những chuyện này được.“Cái gì? Còn muốn chạy cơ à?”“Con nghèo hèn này hôm nay đúng là kỳ lạ thật, trước nay có đánh thế nào nó cũng không chạy, vậy mà hôm nay lại vừa cầu xin vừa bỏ trốn, được đấy, thú vị rồi đây.Ba người Ngả Kính bình tĩnh đuổi theo sau.Chu Doãn không quan tâm ba người kia đang nói cái gì, cúi đầu chạy thẳng ra ngoài, cô phải mau chóng rời khỏi nơi này mới được.Nhưng đúng lúc này, cô đột nhiên đụng trúng một người.

Chương 25