Tác giả:

Cô nhóc Nguyên Linh đang lang thang trên phố. Hôm nay cô muốn xả hơi. - Haizzz! Đi đâu cũng có chuyện thế hả trời! Linh bực dọc nói khi thấy trước mặt là đám nhà báo đang chạy về phía cô. Chán nản, quay đầu định chạy thì cô va phải một thân hình vạm vỡ và - Á!!!! Linh hét lên khi thấy mình nằm trên người của tên trước mặt. Tên nằm dưới thì nằm nhăn mặt, tay xoa xoa đầu. Cô định đứng lên thì... - A cô Linh đây rồi! Ủa? Thiếu gia Minh Huy! Một tên phóng viên rú lên khi thấy hai người nằm trên nhau. Cô hét toáng lên: - Hay gì mà nhìn! Cút hết cho tôi! Còn không đêm nay nhà các người sáng nhất thế giới đó!!!! Hoảng sợ, cánh nhà báo bỏ chạy. bọn họ biết Nguyên Linh tiểu thư đã nố gì thì chắc chắn sẽ làm. Không thể đùa với cô nhóc này được. Chờ đã yên bình hẳn, Linh bật dậy, kéo theo người nằm dưới lên. Anh ta trông cũng được chứ? ( bó tay chị này hot boy đó má!). Linh ngắm nghía người mà nhà báo gọi là Minh Huy đó. Thấy cô gái ngước lên nhìn mình đầy tò mò ( chộ ôi chị ấy phải ngước lên…

Chương 9

Ngốc Quá Vợ ÀTác giả: HienPhan2805Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCô nhóc Nguyên Linh đang lang thang trên phố. Hôm nay cô muốn xả hơi. - Haizzz! Đi đâu cũng có chuyện thế hả trời! Linh bực dọc nói khi thấy trước mặt là đám nhà báo đang chạy về phía cô. Chán nản, quay đầu định chạy thì cô va phải một thân hình vạm vỡ và - Á!!!! Linh hét lên khi thấy mình nằm trên người của tên trước mặt. Tên nằm dưới thì nằm nhăn mặt, tay xoa xoa đầu. Cô định đứng lên thì... - A cô Linh đây rồi! Ủa? Thiếu gia Minh Huy! Một tên phóng viên rú lên khi thấy hai người nằm trên nhau. Cô hét toáng lên: - Hay gì mà nhìn! Cút hết cho tôi! Còn không đêm nay nhà các người sáng nhất thế giới đó!!!! Hoảng sợ, cánh nhà báo bỏ chạy. bọn họ biết Nguyên Linh tiểu thư đã nố gì thì chắc chắn sẽ làm. Không thể đùa với cô nhóc này được. Chờ đã yên bình hẳn, Linh bật dậy, kéo theo người nằm dưới lên. Anh ta trông cũng được chứ? ( bó tay chị này hot boy đó má!). Linh ngắm nghía người mà nhà báo gọi là Minh Huy đó. Thấy cô gái ngước lên nhìn mình đầy tò mò ( chộ ôi chị ấy phải ngước lên… Thân người bé nhỏ của Linh ngã xuống, mặt cô tái nhợt, máu chảy càng nhiều.Huy vội vã bế Linh dậy, đưa cô đến bệnh viện Hoàng Vương, nơi cũng thuộc quyền sở hữu của anh...Đèn phòng cấp cứu sáng lên một màu đỏ tươi như máu. Đúng vậy, máu. Linh đang chảy máu, Huy cũng chảy máu. Máu từ tim anh rỉ ra rất nhiều, nhiều đến mức khuôn mặt vốn luôn ngập tràn hạnh phúc của anh giờ thấm đẫm nước mắt...“Anh tìm nỗi nhớ,Anh tìm quá khứNhớ lắm kí ức anh và em..,Trả lại anh yêu thuơng ấy, xin người hãy về nơi đây!Bàn tay yếu ớt cố níu em ở lại...Những giọt nước mắt, lăn dài trên mi.Cứ thế anh biết phải làm sao?Tình yêu trong em đã mấtPhai dần đi theo gió bayCòn lại chi nơi đây cô đơn riêng anh...Em đi xa quá! Em đi xa anh quá!Có biết không nơi đây anh vãn đứng đợi một giấc mơ.Anh chờ đợi môt cơn mưa, sẽ xoá sạch giọt nước mắt.Ngồi trong đêm bơ vơ anh thấy đau em có biết không?Em ơi anh nhớ! Em ơi anh rất nhớ!Từng câu nói ánh mắt của em giờ này ở nơi đâu!Chắc ai đó sẽ sớm quay lại thôi...Chắc ai đó sẽ sớm quay về thôi...Cầm bông hoa trên tay nước mắt rơi...ANH NHỚ EM...”

Thân người bé nhỏ của Linh ngã xuống, mặt cô tái nhợt, máu chảy càng nhiều.

Huy vội vã bế Linh dậy, đưa cô đến bệnh viện Hoàng Vương, nơi cũng thuộc quyền sở hữu của anh...

Đèn phòng cấp cứu sáng lên một màu đỏ tươi như máu. Đúng vậy, máu. Linh đang chảy máu, Huy cũng chảy máu. Máu từ tim anh rỉ ra rất nhiều, nhiều đến mức khuôn mặt vốn luôn ngập tràn hạnh phúc của anh giờ thấm đẫm nước mắt...

“Anh tìm nỗi nhớ,

Anh tìm quá khứ

Nhớ lắm kí ức anh và em..,

Trả lại anh yêu thuơng ấy, xin người hãy về nơi đây!

Bàn tay yếu ớt cố níu em ở lại...

Những giọt nước mắt, lăn dài trên mi.

Cứ thế anh biết phải làm sao?

Tình yêu trong em đã mất

Phai dần đi theo gió bay

Còn lại chi nơi đây cô đơn riêng anh...

Em đi xa quá! Em đi xa anh quá!

Có biết không nơi đây anh vãn đứng đợi một giấc mơ.

Anh chờ đợi môt cơn mưa, sẽ xoá sạch giọt nước mắt.

Ngồi trong đêm bơ vơ anh thấy đau em có biết không?

Em ơi anh nhớ! Em ơi anh rất nhớ!

Từng câu nói ánh mắt của em giờ này ở nơi đâu!

Chắc ai đó sẽ sớm quay lại thôi...

Chắc ai đó sẽ sớm quay về thôi...

Cầm bông hoa trên tay nước mắt rơi...

ANH NHỚ EM...”

Ngốc Quá Vợ ÀTác giả: HienPhan2805Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCô nhóc Nguyên Linh đang lang thang trên phố. Hôm nay cô muốn xả hơi. - Haizzz! Đi đâu cũng có chuyện thế hả trời! Linh bực dọc nói khi thấy trước mặt là đám nhà báo đang chạy về phía cô. Chán nản, quay đầu định chạy thì cô va phải một thân hình vạm vỡ và - Á!!!! Linh hét lên khi thấy mình nằm trên người của tên trước mặt. Tên nằm dưới thì nằm nhăn mặt, tay xoa xoa đầu. Cô định đứng lên thì... - A cô Linh đây rồi! Ủa? Thiếu gia Minh Huy! Một tên phóng viên rú lên khi thấy hai người nằm trên nhau. Cô hét toáng lên: - Hay gì mà nhìn! Cút hết cho tôi! Còn không đêm nay nhà các người sáng nhất thế giới đó!!!! Hoảng sợ, cánh nhà báo bỏ chạy. bọn họ biết Nguyên Linh tiểu thư đã nố gì thì chắc chắn sẽ làm. Không thể đùa với cô nhóc này được. Chờ đã yên bình hẳn, Linh bật dậy, kéo theo người nằm dưới lên. Anh ta trông cũng được chứ? ( bó tay chị này hot boy đó má!). Linh ngắm nghía người mà nhà báo gọi là Minh Huy đó. Thấy cô gái ngước lên nhìn mình đầy tò mò ( chộ ôi chị ấy phải ngước lên… Thân người bé nhỏ của Linh ngã xuống, mặt cô tái nhợt, máu chảy càng nhiều.Huy vội vã bế Linh dậy, đưa cô đến bệnh viện Hoàng Vương, nơi cũng thuộc quyền sở hữu của anh...Đèn phòng cấp cứu sáng lên một màu đỏ tươi như máu. Đúng vậy, máu. Linh đang chảy máu, Huy cũng chảy máu. Máu từ tim anh rỉ ra rất nhiều, nhiều đến mức khuôn mặt vốn luôn ngập tràn hạnh phúc của anh giờ thấm đẫm nước mắt...“Anh tìm nỗi nhớ,Anh tìm quá khứNhớ lắm kí ức anh và em..,Trả lại anh yêu thuơng ấy, xin người hãy về nơi đây!Bàn tay yếu ớt cố níu em ở lại...Những giọt nước mắt, lăn dài trên mi.Cứ thế anh biết phải làm sao?Tình yêu trong em đã mấtPhai dần đi theo gió bayCòn lại chi nơi đây cô đơn riêng anh...Em đi xa quá! Em đi xa anh quá!Có biết không nơi đây anh vãn đứng đợi một giấc mơ.Anh chờ đợi môt cơn mưa, sẽ xoá sạch giọt nước mắt.Ngồi trong đêm bơ vơ anh thấy đau em có biết không?Em ơi anh nhớ! Em ơi anh rất nhớ!Từng câu nói ánh mắt của em giờ này ở nơi đâu!Chắc ai đó sẽ sớm quay lại thôi...Chắc ai đó sẽ sớm quay về thôi...Cầm bông hoa trên tay nước mắt rơi...ANH NHỚ EM...”

Chương 9