Cô nhóc Nguyên Linh đang lang thang trên phố. Hôm nay cô muốn xả hơi. - Haizzz! Đi đâu cũng có chuyện thế hả trời! Linh bực dọc nói khi thấy trước mặt là đám nhà báo đang chạy về phía cô. Chán nản, quay đầu định chạy thì cô va phải một thân hình vạm vỡ và - Á!!!! Linh hét lên khi thấy mình nằm trên người của tên trước mặt. Tên nằm dưới thì nằm nhăn mặt, tay xoa xoa đầu. Cô định đứng lên thì... - A cô Linh đây rồi! Ủa? Thiếu gia Minh Huy! Một tên phóng viên rú lên khi thấy hai người nằm trên nhau. Cô hét toáng lên: - Hay gì mà nhìn! Cút hết cho tôi! Còn không đêm nay nhà các người sáng nhất thế giới đó!!!! Hoảng sợ, cánh nhà báo bỏ chạy. bọn họ biết Nguyên Linh tiểu thư đã nố gì thì chắc chắn sẽ làm. Không thể đùa với cô nhóc này được. Chờ đã yên bình hẳn, Linh bật dậy, kéo theo người nằm dưới lên. Anh ta trông cũng được chứ? ( bó tay chị này hot boy đó má!). Linh ngắm nghía người mà nhà báo gọi là Minh Huy đó. Thấy cô gái ngước lên nhìn mình đầy tò mò ( chộ ôi chị ấy phải ngước lên…
Chương 14
Ngốc Quá Vợ ÀTác giả: HienPhan2805Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCô nhóc Nguyên Linh đang lang thang trên phố. Hôm nay cô muốn xả hơi. - Haizzz! Đi đâu cũng có chuyện thế hả trời! Linh bực dọc nói khi thấy trước mặt là đám nhà báo đang chạy về phía cô. Chán nản, quay đầu định chạy thì cô va phải một thân hình vạm vỡ và - Á!!!! Linh hét lên khi thấy mình nằm trên người của tên trước mặt. Tên nằm dưới thì nằm nhăn mặt, tay xoa xoa đầu. Cô định đứng lên thì... - A cô Linh đây rồi! Ủa? Thiếu gia Minh Huy! Một tên phóng viên rú lên khi thấy hai người nằm trên nhau. Cô hét toáng lên: - Hay gì mà nhìn! Cút hết cho tôi! Còn không đêm nay nhà các người sáng nhất thế giới đó!!!! Hoảng sợ, cánh nhà báo bỏ chạy. bọn họ biết Nguyên Linh tiểu thư đã nố gì thì chắc chắn sẽ làm. Không thể đùa với cô nhóc này được. Chờ đã yên bình hẳn, Linh bật dậy, kéo theo người nằm dưới lên. Anh ta trông cũng được chứ? ( bó tay chị này hot boy đó má!). Linh ngắm nghía người mà nhà báo gọi là Minh Huy đó. Thấy cô gái ngước lên nhìn mình đầy tò mò ( chộ ôi chị ấy phải ngước lên… Linh ngồi dậy. Cô nói:- Biết rồi đấy!- ỪBốn đứa kia đáp.Bọn họ biết Linh muốn trở lại làm dân anh chị đi giết người không ghê tay làm trò chơi.Tuy nhiên, ba cô phản đối:- Linh. Con còn yếu lắm! Nghỉ một tuần đi đã!- Không!- 4 ngày?- Không!- Vậy 1 ngày được không con?Mẹ Linh biết cô rât khoẻ, khoẻ hơn người thường.- Ok!Nói rồi cô bước xuống giường, xỏ đôi dép bông đi trong nhà và xuống nhà.- A!Linh hơi loạng choạng. Vết thương ở bụng hơi đau, mất khá nhiều máu nên đầu hơi choáng.Aishh, sao chưa có người đưa máu đến truyền chứ! Đó là suy nghĩ của 6 người trong phòng.Linh bước xuống nhà, nằm xuống sofa.Haa... Linh thở dài.Bao nhiêu kỉ niệm nhỏ nhoi của hai người đang hiện dần lại tron cái não “nhỏ bé” của Linh.Ư... Linh buồn, nhưng không khóc nữa. Giờ là Linh Lạnh Lùng mà!Hừ! Hẳn là ghét cô lắm đây! Giờ chắc chắn là đang mải mê chăm sóc cho Hiền đây mà! Cô không cần! Thích cho đi luôn! Không có chuyện người ta không thích mà cứ níu cứ giữ. Linh rất thẳng thắn. Có gì nói luôn. Đã nói là nói thẳng, không bóng gió.Thôi...Suy nghĩ làm gì. Dù sao chưa cưới, chưa đính hôn, chưa là vợ chồng, sao phải xoắnnn!Linh cười vang.6 người kia đang nói chuyện nghe cô cười thì giật mình vội vã chạy xuống, Thấy Linh cười như một con điên( vô duyên dám bảo người ta điên) thì choáng luôn, đứng im như tượng.Lát sau thấy cô chợt im lặng thì lại lo.Mãi chưa thấy Linh cử động, họ mới dám lại gần.- Á!!!!Chi hét lên. Máu từ vết thương của Linh bỗng nhiên túa ra rất nhiều.Khang vội bế cô lên. My rủa:- Chết tiệtVết thương nhanh chóng đuọc xử lí và Linh được truyền máu được bệnh viện chuyển về.Ba ngày. Linh chưa tỉnh, vẫn mê man không biết gì...Ba ngày. Huy vẫn mải mê chăm sóc Hiền, chẳng màng đếnnguowfi tên là Nguyên Linh...Ba ngày. Ba mẹ Linh đã đi công tác...Chỉ còn Linh và bốn người bạn tận tâm chăm sóc tận tuỵ cho cô.Ba ngày. Bốn người bạn không ăn, không ngủ, luôn túc trực bên giường bệnh đứa bạn thân.My, Khang, Minh và cả Chi đã gầy đi nhiêu nhưng vẫn kiên trì bên giường bạn. Bọn họ không hiểu. Vì cái lí do khỉ gió nào mà Huy có thể bỏ mặc Linh cơ chứ! Ngay cả khi cô đang bị thương nặng thế này! Mà cô bị thương là vì cái đám cưới quái quỷ ấy, cũng như là vì anh mà thôi!Lí do lớn nhất mà cả bốn người cùng nghĩ đến là “Huy đã hết yêu Linh. Anh ta vẫn yêu Hiền! “
Linh ngồi dậy. Cô nói:
- Biết rồi đấy!
- Ừ
Bốn đứa kia đáp.
Bọn họ biết Linh muốn trở lại làm dân anh chị đi giết người không ghê tay làm trò chơi.
Tuy nhiên, ba cô phản đối:
- Linh. Con còn yếu lắm! Nghỉ một tuần đi đã!
- Không!
- 4 ngày?
- Không!
- Vậy 1 ngày được không con?
Mẹ Linh biết cô rât khoẻ, khoẻ hơn người thường.
- Ok!
Nói rồi cô bước xuống giường, xỏ đôi dép bông đi trong nhà và xuống nhà.
- A!
Linh hơi loạng choạng. Vết thương ở bụng hơi đau, mất khá nhiều máu nên đầu hơi choáng.
Aishh, sao chưa có người đưa máu đến truyền chứ! Đó là suy nghĩ của 6 người trong phòng.
Linh bước xuống nhà, nằm xuống sofa.
Haa... Linh thở dài.
Bao nhiêu kỉ niệm nhỏ nhoi của hai người đang hiện dần lại tron cái não “nhỏ bé” của Linh.
Ư... Linh buồn, nhưng không khóc nữa. Giờ là Linh Lạnh Lùng mà!
Hừ! Hẳn là ghét cô lắm đây! Giờ chắc chắn là đang mải mê chăm sóc cho Hiền đây mà! Cô không cần! Thích cho đi luôn! Không có chuyện người ta không thích mà cứ níu cứ giữ. Linh rất thẳng thắn. Có gì nói luôn. Đã nói là nói thẳng, không bóng gió.
Thôi...
Suy nghĩ làm gì. Dù sao chưa cưới, chưa đính hôn, chưa là vợ chồng, sao phải xoắnnn!
Linh cười vang.
6 người kia đang nói chuyện nghe cô cười thì giật mình vội vã chạy xuống, Thấy Linh cười như một con điên( vô duyên dám bảo người ta điên) thì choáng luôn, đứng im như tượng.
Lát sau thấy cô chợt im lặng thì lại lo.
Mãi chưa thấy Linh cử động, họ mới dám lại gần.
- Á!!!!
Chi hét lên. Máu từ vết thương của Linh bỗng nhiên túa ra rất nhiều.
Khang vội bế cô lên. My rủa:
- Chết tiệt
Vết thương nhanh chóng đuọc xử lí và Linh được truyền máu được bệnh viện chuyển về.
Ba ngày. Linh chưa tỉnh, vẫn mê man không biết gì...
Ba ngày. Huy vẫn mải mê chăm sóc Hiền, chẳng màng đếnnguowfi tên là Nguyên Linh...
Ba ngày. Ba mẹ Linh đã đi công tác...
Chỉ còn Linh và bốn người bạn tận tâm chăm sóc tận tuỵ cho cô.
Ba ngày. Bốn người bạn không ăn, không ngủ, luôn túc trực bên giường bệnh đứa bạn thân.
My, Khang, Minh và cả Chi đã gầy đi nhiêu nhưng vẫn kiên trì bên giường bạn. Bọn họ không hiểu. Vì cái lí do khỉ gió nào mà Huy có thể bỏ mặc Linh cơ chứ! Ngay cả khi cô đang bị thương nặng thế này! Mà cô bị thương là vì cái đám cưới quái quỷ ấy, cũng như là vì anh mà thôi!
Lí do lớn nhất mà cả bốn người cùng nghĩ đến là “Huy đã hết yêu Linh. Anh ta vẫn yêu Hiền! “
Ngốc Quá Vợ ÀTác giả: HienPhan2805Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCô nhóc Nguyên Linh đang lang thang trên phố. Hôm nay cô muốn xả hơi. - Haizzz! Đi đâu cũng có chuyện thế hả trời! Linh bực dọc nói khi thấy trước mặt là đám nhà báo đang chạy về phía cô. Chán nản, quay đầu định chạy thì cô va phải một thân hình vạm vỡ và - Á!!!! Linh hét lên khi thấy mình nằm trên người của tên trước mặt. Tên nằm dưới thì nằm nhăn mặt, tay xoa xoa đầu. Cô định đứng lên thì... - A cô Linh đây rồi! Ủa? Thiếu gia Minh Huy! Một tên phóng viên rú lên khi thấy hai người nằm trên nhau. Cô hét toáng lên: - Hay gì mà nhìn! Cút hết cho tôi! Còn không đêm nay nhà các người sáng nhất thế giới đó!!!! Hoảng sợ, cánh nhà báo bỏ chạy. bọn họ biết Nguyên Linh tiểu thư đã nố gì thì chắc chắn sẽ làm. Không thể đùa với cô nhóc này được. Chờ đã yên bình hẳn, Linh bật dậy, kéo theo người nằm dưới lên. Anh ta trông cũng được chứ? ( bó tay chị này hot boy đó má!). Linh ngắm nghía người mà nhà báo gọi là Minh Huy đó. Thấy cô gái ngước lên nhìn mình đầy tò mò ( chộ ôi chị ấy phải ngước lên… Linh ngồi dậy. Cô nói:- Biết rồi đấy!- ỪBốn đứa kia đáp.Bọn họ biết Linh muốn trở lại làm dân anh chị đi giết người không ghê tay làm trò chơi.Tuy nhiên, ba cô phản đối:- Linh. Con còn yếu lắm! Nghỉ một tuần đi đã!- Không!- 4 ngày?- Không!- Vậy 1 ngày được không con?Mẹ Linh biết cô rât khoẻ, khoẻ hơn người thường.- Ok!Nói rồi cô bước xuống giường, xỏ đôi dép bông đi trong nhà và xuống nhà.- A!Linh hơi loạng choạng. Vết thương ở bụng hơi đau, mất khá nhiều máu nên đầu hơi choáng.Aishh, sao chưa có người đưa máu đến truyền chứ! Đó là suy nghĩ của 6 người trong phòng.Linh bước xuống nhà, nằm xuống sofa.Haa... Linh thở dài.Bao nhiêu kỉ niệm nhỏ nhoi của hai người đang hiện dần lại tron cái não “nhỏ bé” của Linh.Ư... Linh buồn, nhưng không khóc nữa. Giờ là Linh Lạnh Lùng mà!Hừ! Hẳn là ghét cô lắm đây! Giờ chắc chắn là đang mải mê chăm sóc cho Hiền đây mà! Cô không cần! Thích cho đi luôn! Không có chuyện người ta không thích mà cứ níu cứ giữ. Linh rất thẳng thắn. Có gì nói luôn. Đã nói là nói thẳng, không bóng gió.Thôi...Suy nghĩ làm gì. Dù sao chưa cưới, chưa đính hôn, chưa là vợ chồng, sao phải xoắnnn!Linh cười vang.6 người kia đang nói chuyện nghe cô cười thì giật mình vội vã chạy xuống, Thấy Linh cười như một con điên( vô duyên dám bảo người ta điên) thì choáng luôn, đứng im như tượng.Lát sau thấy cô chợt im lặng thì lại lo.Mãi chưa thấy Linh cử động, họ mới dám lại gần.- Á!!!!Chi hét lên. Máu từ vết thương của Linh bỗng nhiên túa ra rất nhiều.Khang vội bế cô lên. My rủa:- Chết tiệtVết thương nhanh chóng đuọc xử lí và Linh được truyền máu được bệnh viện chuyển về.Ba ngày. Linh chưa tỉnh, vẫn mê man không biết gì...Ba ngày. Huy vẫn mải mê chăm sóc Hiền, chẳng màng đếnnguowfi tên là Nguyên Linh...Ba ngày. Ba mẹ Linh đã đi công tác...Chỉ còn Linh và bốn người bạn tận tâm chăm sóc tận tuỵ cho cô.Ba ngày. Bốn người bạn không ăn, không ngủ, luôn túc trực bên giường bệnh đứa bạn thân.My, Khang, Minh và cả Chi đã gầy đi nhiêu nhưng vẫn kiên trì bên giường bạn. Bọn họ không hiểu. Vì cái lí do khỉ gió nào mà Huy có thể bỏ mặc Linh cơ chứ! Ngay cả khi cô đang bị thương nặng thế này! Mà cô bị thương là vì cái đám cưới quái quỷ ấy, cũng như là vì anh mà thôi!Lí do lớn nhất mà cả bốn người cùng nghĩ đến là “Huy đã hết yêu Linh. Anh ta vẫn yêu Hiền! “