Cô nhóc Nguyên Linh đang lang thang trên phố. Hôm nay cô muốn xả hơi. - Haizzz! Đi đâu cũng có chuyện thế hả trời! Linh bực dọc nói khi thấy trước mặt là đám nhà báo đang chạy về phía cô. Chán nản, quay đầu định chạy thì cô va phải một thân hình vạm vỡ và - Á!!!! Linh hét lên khi thấy mình nằm trên người của tên trước mặt. Tên nằm dưới thì nằm nhăn mặt, tay xoa xoa đầu. Cô định đứng lên thì... - A cô Linh đây rồi! Ủa? Thiếu gia Minh Huy! Một tên phóng viên rú lên khi thấy hai người nằm trên nhau. Cô hét toáng lên: - Hay gì mà nhìn! Cút hết cho tôi! Còn không đêm nay nhà các người sáng nhất thế giới đó!!!! Hoảng sợ, cánh nhà báo bỏ chạy. bọn họ biết Nguyên Linh tiểu thư đã nố gì thì chắc chắn sẽ làm. Không thể đùa với cô nhóc này được. Chờ đã yên bình hẳn, Linh bật dậy, kéo theo người nằm dưới lên. Anh ta trông cũng được chứ? ( bó tay chị này hot boy đó má!). Linh ngắm nghía người mà nhà báo gọi là Minh Huy đó. Thấy cô gái ngước lên nhìn mình đầy tò mò ( chộ ôi chị ấy phải ngước lên…
Chương 21
Ngốc Quá Vợ ÀTác giả: HienPhan2805Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCô nhóc Nguyên Linh đang lang thang trên phố. Hôm nay cô muốn xả hơi. - Haizzz! Đi đâu cũng có chuyện thế hả trời! Linh bực dọc nói khi thấy trước mặt là đám nhà báo đang chạy về phía cô. Chán nản, quay đầu định chạy thì cô va phải một thân hình vạm vỡ và - Á!!!! Linh hét lên khi thấy mình nằm trên người của tên trước mặt. Tên nằm dưới thì nằm nhăn mặt, tay xoa xoa đầu. Cô định đứng lên thì... - A cô Linh đây rồi! Ủa? Thiếu gia Minh Huy! Một tên phóng viên rú lên khi thấy hai người nằm trên nhau. Cô hét toáng lên: - Hay gì mà nhìn! Cút hết cho tôi! Còn không đêm nay nhà các người sáng nhất thế giới đó!!!! Hoảng sợ, cánh nhà báo bỏ chạy. bọn họ biết Nguyên Linh tiểu thư đã nố gì thì chắc chắn sẽ làm. Không thể đùa với cô nhóc này được. Chờ đã yên bình hẳn, Linh bật dậy, kéo theo người nằm dưới lên. Anh ta trông cũng được chứ? ( bó tay chị này hot boy đó má!). Linh ngắm nghía người mà nhà báo gọi là Minh Huy đó. Thấy cô gái ngước lên nhìn mình đầy tò mò ( chộ ôi chị ấy phải ngước lên… Ông Quang vuốt lưng vợ. Khốn khổ cho đôi vợ chồng đã có tuổi! Có một đứa con gái rượu thì lại luôn gặp hiểm nguy. Giờ thì thế này đây! Người nó yêu, nó thương, nó một mực chung thuỷ lại không thể bảo vệ nó, chính xác hơn, là đã khiến-cho-con-gái-bà-bị-thương!Ba người, chung một tâm trạng. Tất cả đều mong người con gái trong phòng cấp cứu kia sẽ tỉnh dậy, lại nở nụ cười hồn nhiên với họ, nói những lời ngây thơ với họ, hay đơn giản hơn, chỉ cần cô ấy mở mắt nhìn họ là tốt rồi.Cứ thế trôi qua từng phút giây. Nước mắt giờ ngự trị ở trên cả ba khuôn mặt.Các y tá cứ thế chạy ra chạy vào phòng. Thi thoảng liếc nhìn họ đầy lo lắmg.Các bác sĩ vẫn kiên trì cấp cứu cho cô chủ nhỏ, dù hơi thở của cô ngày một yếu.Còn cô gái với thân mình nhỏ bé ấy. Cô nằm trong đó.Cô mang theo tình cảm của một chàng trai khờ khạo dâng cả trái tim cho côCô mang theo sự âu lo của những con người ngồi ngoài kiaCô mang theo tình bạn chân thành của lũ quỷ sứ 5 ngườiCô mang mọi thứ. Nắng mưa mây gió. Cây cỏ hoa lá. Mọi thứ...Nếu cô ra đi ngay lúc này. Chẳng phảiCuộc đời Hoàng Minh Huy sẽ tan nát?Chẳng phảiLũ quỷ sứ sẽ buồn rầu?Chẳng phải bố mẹ sẽ buồn?Nhưng cô mệt lắm!...Sau ba tiếng đợi chờ, vị bác sĩ chính bước ra, nét mặt không giấu nổi sự lo lắng, buồn bã, mang theo những tiếc nuối... Ông nhìn ba khuôn mặt đẫm nước rồi cúi gằm mặt và nói:
Ông Quang vuốt lưng vợ. Khốn khổ cho đôi vợ chồng đã có tuổi! Có một đứa con gái rượu thì lại luôn gặp hiểm nguy. Giờ thì thế này đây! Người nó yêu, nó thương, nó một mực chung thuỷ lại không thể bảo vệ nó, chính xác hơn, là đã khiến-cho-con-gái-bà-bị-thương!
Ba người, chung một tâm trạng. Tất cả đều mong người con gái trong phòng cấp cứu kia sẽ tỉnh dậy, lại nở nụ cười hồn nhiên với họ, nói những lời ngây thơ với họ, hay đơn giản hơn, chỉ cần cô ấy mở mắt nhìn họ là tốt rồi.
Cứ thế trôi qua từng phút giây. Nước mắt giờ ngự trị ở trên cả ba khuôn mặt.
Các y tá cứ thế chạy ra chạy vào phòng. Thi thoảng liếc nhìn họ đầy lo lắmg.
Các bác sĩ vẫn kiên trì cấp cứu cho cô chủ nhỏ, dù hơi thở của cô ngày một yếu.
Còn cô gái với thân mình nhỏ bé ấy. Cô nằm trong đó.
Cô mang theo tình cảm của một chàng trai khờ khạo dâng cả trái tim cho cô
Cô mang theo sự âu lo của những con người ngồi ngoài kia
Cô mang theo tình bạn chân thành của lũ quỷ sứ 5 người
Cô mang mọi thứ. Nắng mưa mây gió. Cây cỏ hoa lá. Mọi thứ...
Nếu cô ra đi ngay lúc này. Chẳng phải
Cuộc đời Hoàng Minh Huy sẽ tan nát?
Chẳng phải
Lũ quỷ sứ sẽ buồn rầu?
Chẳng phải bố mẹ sẽ buồn?
Nhưng cô mệt lắm!
...
Sau ba tiếng đợi chờ, vị bác sĩ chính bước ra, nét mặt không giấu nổi sự lo lắng, buồn bã, mang theo những tiếc nuối... Ông nhìn ba khuôn mặt đẫm nước rồi cúi gằm mặt và nói:
Ngốc Quá Vợ ÀTác giả: HienPhan2805Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCô nhóc Nguyên Linh đang lang thang trên phố. Hôm nay cô muốn xả hơi. - Haizzz! Đi đâu cũng có chuyện thế hả trời! Linh bực dọc nói khi thấy trước mặt là đám nhà báo đang chạy về phía cô. Chán nản, quay đầu định chạy thì cô va phải một thân hình vạm vỡ và - Á!!!! Linh hét lên khi thấy mình nằm trên người của tên trước mặt. Tên nằm dưới thì nằm nhăn mặt, tay xoa xoa đầu. Cô định đứng lên thì... - A cô Linh đây rồi! Ủa? Thiếu gia Minh Huy! Một tên phóng viên rú lên khi thấy hai người nằm trên nhau. Cô hét toáng lên: - Hay gì mà nhìn! Cút hết cho tôi! Còn không đêm nay nhà các người sáng nhất thế giới đó!!!! Hoảng sợ, cánh nhà báo bỏ chạy. bọn họ biết Nguyên Linh tiểu thư đã nố gì thì chắc chắn sẽ làm. Không thể đùa với cô nhóc này được. Chờ đã yên bình hẳn, Linh bật dậy, kéo theo người nằm dưới lên. Anh ta trông cũng được chứ? ( bó tay chị này hot boy đó má!). Linh ngắm nghía người mà nhà báo gọi là Minh Huy đó. Thấy cô gái ngước lên nhìn mình đầy tò mò ( chộ ôi chị ấy phải ngước lên… Ông Quang vuốt lưng vợ. Khốn khổ cho đôi vợ chồng đã có tuổi! Có một đứa con gái rượu thì lại luôn gặp hiểm nguy. Giờ thì thế này đây! Người nó yêu, nó thương, nó một mực chung thuỷ lại không thể bảo vệ nó, chính xác hơn, là đã khiến-cho-con-gái-bà-bị-thương!Ba người, chung một tâm trạng. Tất cả đều mong người con gái trong phòng cấp cứu kia sẽ tỉnh dậy, lại nở nụ cười hồn nhiên với họ, nói những lời ngây thơ với họ, hay đơn giản hơn, chỉ cần cô ấy mở mắt nhìn họ là tốt rồi.Cứ thế trôi qua từng phút giây. Nước mắt giờ ngự trị ở trên cả ba khuôn mặt.Các y tá cứ thế chạy ra chạy vào phòng. Thi thoảng liếc nhìn họ đầy lo lắmg.Các bác sĩ vẫn kiên trì cấp cứu cho cô chủ nhỏ, dù hơi thở của cô ngày một yếu.Còn cô gái với thân mình nhỏ bé ấy. Cô nằm trong đó.Cô mang theo tình cảm của một chàng trai khờ khạo dâng cả trái tim cho côCô mang theo sự âu lo của những con người ngồi ngoài kiaCô mang theo tình bạn chân thành của lũ quỷ sứ 5 ngườiCô mang mọi thứ. Nắng mưa mây gió. Cây cỏ hoa lá. Mọi thứ...Nếu cô ra đi ngay lúc này. Chẳng phảiCuộc đời Hoàng Minh Huy sẽ tan nát?Chẳng phảiLũ quỷ sứ sẽ buồn rầu?Chẳng phải bố mẹ sẽ buồn?Nhưng cô mệt lắm!...Sau ba tiếng đợi chờ, vị bác sĩ chính bước ra, nét mặt không giấu nổi sự lo lắng, buồn bã, mang theo những tiếc nuối... Ông nhìn ba khuôn mặt đẫm nước rồi cúi gằm mặt và nói: