Tác giả:

Cô nhóc Nguyên Linh đang lang thang trên phố. Hôm nay cô muốn xả hơi. - Haizzz! Đi đâu cũng có chuyện thế hả trời! Linh bực dọc nói khi thấy trước mặt là đám nhà báo đang chạy về phía cô. Chán nản, quay đầu định chạy thì cô va phải một thân hình vạm vỡ và - Á!!!! Linh hét lên khi thấy mình nằm trên người của tên trước mặt. Tên nằm dưới thì nằm nhăn mặt, tay xoa xoa đầu. Cô định đứng lên thì... - A cô Linh đây rồi! Ủa? Thiếu gia Minh Huy! Một tên phóng viên rú lên khi thấy hai người nằm trên nhau. Cô hét toáng lên: - Hay gì mà nhìn! Cút hết cho tôi! Còn không đêm nay nhà các người sáng nhất thế giới đó!!!! Hoảng sợ, cánh nhà báo bỏ chạy. bọn họ biết Nguyên Linh tiểu thư đã nố gì thì chắc chắn sẽ làm. Không thể đùa với cô nhóc này được. Chờ đã yên bình hẳn, Linh bật dậy, kéo theo người nằm dưới lên. Anh ta trông cũng được chứ? ( bó tay chị này hot boy đó má!). Linh ngắm nghía người mà nhà báo gọi là Minh Huy đó. Thấy cô gái ngước lên nhìn mình đầy tò mò ( chộ ôi chị ấy phải ngước lên…

Chương 47: Bá chủ trở lại

Ngốc Quá Vợ ÀTác giả: HienPhan2805Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCô nhóc Nguyên Linh đang lang thang trên phố. Hôm nay cô muốn xả hơi. - Haizzz! Đi đâu cũng có chuyện thế hả trời! Linh bực dọc nói khi thấy trước mặt là đám nhà báo đang chạy về phía cô. Chán nản, quay đầu định chạy thì cô va phải một thân hình vạm vỡ và - Á!!!! Linh hét lên khi thấy mình nằm trên người của tên trước mặt. Tên nằm dưới thì nằm nhăn mặt, tay xoa xoa đầu. Cô định đứng lên thì... - A cô Linh đây rồi! Ủa? Thiếu gia Minh Huy! Một tên phóng viên rú lên khi thấy hai người nằm trên nhau. Cô hét toáng lên: - Hay gì mà nhìn! Cút hết cho tôi! Còn không đêm nay nhà các người sáng nhất thế giới đó!!!! Hoảng sợ, cánh nhà báo bỏ chạy. bọn họ biết Nguyên Linh tiểu thư đã nố gì thì chắc chắn sẽ làm. Không thể đùa với cô nhóc này được. Chờ đã yên bình hẳn, Linh bật dậy, kéo theo người nằm dưới lên. Anh ta trông cũng được chứ? ( bó tay chị này hot boy đó má!). Linh ngắm nghía người mà nhà báo gọi là Minh Huy đó. Thấy cô gái ngước lên nhìn mình đầy tò mò ( chộ ôi chị ấy phải ngước lên… Âm thanh khô khốc vang lên.Là... ba vừa tát cô?Uhm,...Một giọt lệ trong veo chảy dài trên gò má. Bước chân cứ đều đều, chậm rãi rời khỏi căn biệt thự đồ sộ "từng" rất đầm ấm.Nơi duy nhất cô nghĩ đến bây giờ.Nhà Minh Huy.Bấm một dãy số quen thuộc, tiếng "tút tút" cứ kéo dài. Linh nấc lên, chờ...Cứ chờ..."Tách tách"Mưa. Người con bé run lên. Tiếng tút tút cứ kéo dài.- Hoàng Minh Huy, hic, anh nghe đi..."Pip"Nghe máy, nghe máy rồi!- Alo? Linh?- Minh... Minh Huy... Huhuhu- Linh! Chuyện gì thế?- Minh Huy... Đến đi...- Linh, bình tĩnh, em đang ở đâu?!- Nhà...- Chờ anh chút! Anh đến ngay!- Ừm...Linh nhìn màn hình điện thoại. Còn Minh Huy mà, đừng lo. Vẫn còn Minh Huy bảo vệ mày.15 phút sau..."Kettt"Tiếng xe phanh gấp. Một chiếc Ferrari đỏ đỗ ngay trước mặt cô.Người con trai quen thuộc ấy bước ra, ôm lấy Linh.- Chuyện gì thế? Sao em không vào nhà?!- Huy... Em không còn là người nhà họ Nguyên nữa...Huy siết chặt lấy con bé. Chỉ nghe qua cũng đủ để hiểu Linh đang gặp chuyện gì.Anh dìu cô vào xe, lái về căn hộ.Biệt thự đã bị MS tịch thu, phải sống ở căn hộ.Cô nắm bàn tay ấm áp của Huy đi vào trong. Căn hộ trông khá đơn giản, salon, bếp, tường hay giường ngủ chung một tông màu kem hoặc đen.Cô phải mặc tạm cái áo phông của Huy, dài lê thê y như cái váy.Dựa đầu vào vai Huy, Linh kể lại mọi chuyện.- Anh hiểu... Đúng là anh không xứng với em.- Đừng nói vậy! Em sẽ làm mọi cách để đưa tập đoàn Hoàng Hoàng về vị trí cũ, trả lại danh dự cho anh!- Vô ích thôi em. MS của Minh Hiền sẽ rút hết cổ phần và tài sản của anh thôi!- Em chắc chắn sẽ làm được!Linh kiên quyết. Đã là bá chủ thì mãi mãi là bá chủ, không bao giờ lu mờ.Và ngày mai, một Nguyên Linh thông minh, lanh lợi và độc đoán sẽ trở lại thống trị!Siết nhẹ bàn tay Minh Huy,Tất cả những ai đã làm tổn thương đến Minh Huy, đừng trách tôi ác.Hà Mai Áng, Phạm Minh Hiền!Tôi sẽ không tha thứ cho những gì hai người làm với Minh Huy đâu!...

Âm thanh khô khốc vang lên.

Là... ba vừa tát cô?

Uhm,...

Một giọt lệ trong veo chảy dài trên gò má. Bước chân cứ đều đều, chậm rãi rời khỏi căn biệt thự đồ sộ "từng" rất đầm ấm.

Nơi duy nhất cô nghĩ đến bây giờ.

Nhà Minh Huy.

Bấm một dãy số quen thuộc, tiếng "tút tút" cứ kéo dài. Linh nấc lên, chờ...

Cứ chờ...

"Tách tách"

Mưa. Người con bé run lên. Tiếng tút tút cứ kéo dài.

- Hoàng Minh Huy, hic, anh nghe đi...

"Pip"

Nghe máy, nghe máy rồi!

- Alo? Linh?

- Minh... Minh Huy... Huhuhu

- Linh! Chuyện gì thế?

- Minh Huy... Đến đi...

- Linh, bình tĩnh, em đang ở đâu?!

- Nhà...

- Chờ anh chút! Anh đến ngay!

- Ừm...

Linh nhìn màn hình điện thoại. Còn Minh Huy mà, đừng lo. Vẫn còn Minh Huy bảo vệ mày.

15 phút sau...

"Kettt"

Tiếng xe phanh gấp. Một chiếc Ferrari đỏ đỗ ngay trước mặt cô.

Người con trai quen thuộc ấy bước ra, ôm lấy Linh.

- Chuyện gì thế? Sao em không vào nhà?!

- Huy... Em không còn là người nhà họ Nguyên nữa...

Huy siết chặt lấy con bé. Chỉ nghe qua cũng đủ để hiểu Linh đang gặp chuyện gì.

Anh dìu cô vào xe, lái về căn hộ.

Biệt thự đã bị MS tịch thu, phải sống ở căn hộ.

Cô nắm bàn tay ấm áp của Huy đi vào trong. Căn hộ trông khá đơn giản, salon, bếp, tường hay giường ngủ chung một tông màu kem hoặc đen.

Cô phải mặc tạm cái áo phông của Huy, dài lê thê y như cái váy.

Dựa đầu vào vai Huy, Linh kể lại mọi chuyện.

- Anh hiểu... Đúng là anh không xứng với em.

- Đừng nói vậy! Em sẽ làm mọi cách để đưa tập đoàn Hoàng Hoàng về vị trí cũ, trả lại danh dự cho anh!

- Vô ích thôi em. MS của Minh Hiền sẽ rút hết cổ phần và tài sản của anh thôi!

- Em chắc chắn sẽ làm được!

Linh kiên quyết. Đã là bá chủ thì mãi mãi là bá chủ, không bao giờ lu mờ.

Và ngày mai, một Nguyên Linh thông minh, lanh lợi và độc đoán sẽ trở lại thống trị!

Siết nhẹ bàn tay Minh Huy,

Tất cả những ai đã làm tổn thương đến Minh Huy, đừng trách tôi ác.

Hà Mai Áng, Phạm Minh Hiền!

Tôi sẽ không tha thứ cho những gì hai người làm với Minh Huy đâu!

...

Ngốc Quá Vợ ÀTác giả: HienPhan2805Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCô nhóc Nguyên Linh đang lang thang trên phố. Hôm nay cô muốn xả hơi. - Haizzz! Đi đâu cũng có chuyện thế hả trời! Linh bực dọc nói khi thấy trước mặt là đám nhà báo đang chạy về phía cô. Chán nản, quay đầu định chạy thì cô va phải một thân hình vạm vỡ và - Á!!!! Linh hét lên khi thấy mình nằm trên người của tên trước mặt. Tên nằm dưới thì nằm nhăn mặt, tay xoa xoa đầu. Cô định đứng lên thì... - A cô Linh đây rồi! Ủa? Thiếu gia Minh Huy! Một tên phóng viên rú lên khi thấy hai người nằm trên nhau. Cô hét toáng lên: - Hay gì mà nhìn! Cút hết cho tôi! Còn không đêm nay nhà các người sáng nhất thế giới đó!!!! Hoảng sợ, cánh nhà báo bỏ chạy. bọn họ biết Nguyên Linh tiểu thư đã nố gì thì chắc chắn sẽ làm. Không thể đùa với cô nhóc này được. Chờ đã yên bình hẳn, Linh bật dậy, kéo theo người nằm dưới lên. Anh ta trông cũng được chứ? ( bó tay chị này hot boy đó má!). Linh ngắm nghía người mà nhà báo gọi là Minh Huy đó. Thấy cô gái ngước lên nhìn mình đầy tò mò ( chộ ôi chị ấy phải ngước lên… Âm thanh khô khốc vang lên.Là... ba vừa tát cô?Uhm,...Một giọt lệ trong veo chảy dài trên gò má. Bước chân cứ đều đều, chậm rãi rời khỏi căn biệt thự đồ sộ "từng" rất đầm ấm.Nơi duy nhất cô nghĩ đến bây giờ.Nhà Minh Huy.Bấm một dãy số quen thuộc, tiếng "tút tút" cứ kéo dài. Linh nấc lên, chờ...Cứ chờ..."Tách tách"Mưa. Người con bé run lên. Tiếng tút tút cứ kéo dài.- Hoàng Minh Huy, hic, anh nghe đi..."Pip"Nghe máy, nghe máy rồi!- Alo? Linh?- Minh... Minh Huy... Huhuhu- Linh! Chuyện gì thế?- Minh Huy... Đến đi...- Linh, bình tĩnh, em đang ở đâu?!- Nhà...- Chờ anh chút! Anh đến ngay!- Ừm...Linh nhìn màn hình điện thoại. Còn Minh Huy mà, đừng lo. Vẫn còn Minh Huy bảo vệ mày.15 phút sau..."Kettt"Tiếng xe phanh gấp. Một chiếc Ferrari đỏ đỗ ngay trước mặt cô.Người con trai quen thuộc ấy bước ra, ôm lấy Linh.- Chuyện gì thế? Sao em không vào nhà?!- Huy... Em không còn là người nhà họ Nguyên nữa...Huy siết chặt lấy con bé. Chỉ nghe qua cũng đủ để hiểu Linh đang gặp chuyện gì.Anh dìu cô vào xe, lái về căn hộ.Biệt thự đã bị MS tịch thu, phải sống ở căn hộ.Cô nắm bàn tay ấm áp của Huy đi vào trong. Căn hộ trông khá đơn giản, salon, bếp, tường hay giường ngủ chung một tông màu kem hoặc đen.Cô phải mặc tạm cái áo phông của Huy, dài lê thê y như cái váy.Dựa đầu vào vai Huy, Linh kể lại mọi chuyện.- Anh hiểu... Đúng là anh không xứng với em.- Đừng nói vậy! Em sẽ làm mọi cách để đưa tập đoàn Hoàng Hoàng về vị trí cũ, trả lại danh dự cho anh!- Vô ích thôi em. MS của Minh Hiền sẽ rút hết cổ phần và tài sản của anh thôi!- Em chắc chắn sẽ làm được!Linh kiên quyết. Đã là bá chủ thì mãi mãi là bá chủ, không bao giờ lu mờ.Và ngày mai, một Nguyên Linh thông minh, lanh lợi và độc đoán sẽ trở lại thống trị!Siết nhẹ bàn tay Minh Huy,Tất cả những ai đã làm tổn thương đến Minh Huy, đừng trách tôi ác.Hà Mai Áng, Phạm Minh Hiền!Tôi sẽ không tha thứ cho những gì hai người làm với Minh Huy đâu!...

Chương 47: Bá chủ trở lại