Tác giả:

Cô nhóc Nguyên Linh đang lang thang trên phố. Hôm nay cô muốn xả hơi. - Haizzz! Đi đâu cũng có chuyện thế hả trời! Linh bực dọc nói khi thấy trước mặt là đám nhà báo đang chạy về phía cô. Chán nản, quay đầu định chạy thì cô va phải một thân hình vạm vỡ và - Á!!!! Linh hét lên khi thấy mình nằm trên người của tên trước mặt. Tên nằm dưới thì nằm nhăn mặt, tay xoa xoa đầu. Cô định đứng lên thì... - A cô Linh đây rồi! Ủa? Thiếu gia Minh Huy! Một tên phóng viên rú lên khi thấy hai người nằm trên nhau. Cô hét toáng lên: - Hay gì mà nhìn! Cút hết cho tôi! Còn không đêm nay nhà các người sáng nhất thế giới đó!!!! Hoảng sợ, cánh nhà báo bỏ chạy. bọn họ biết Nguyên Linh tiểu thư đã nố gì thì chắc chắn sẽ làm. Không thể đùa với cô nhóc này được. Chờ đã yên bình hẳn, Linh bật dậy, kéo theo người nằm dưới lên. Anh ta trông cũng được chứ? ( bó tay chị này hot boy đó má!). Linh ngắm nghía người mà nhà báo gọi là Minh Huy đó. Thấy cô gái ngước lên nhìn mình đầy tò mò ( chộ ôi chị ấy phải ngước lên…

Chương 54: Người ấy

Ngốc Quá Vợ ÀTác giả: HienPhan2805Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCô nhóc Nguyên Linh đang lang thang trên phố. Hôm nay cô muốn xả hơi. - Haizzz! Đi đâu cũng có chuyện thế hả trời! Linh bực dọc nói khi thấy trước mặt là đám nhà báo đang chạy về phía cô. Chán nản, quay đầu định chạy thì cô va phải một thân hình vạm vỡ và - Á!!!! Linh hét lên khi thấy mình nằm trên người của tên trước mặt. Tên nằm dưới thì nằm nhăn mặt, tay xoa xoa đầu. Cô định đứng lên thì... - A cô Linh đây rồi! Ủa? Thiếu gia Minh Huy! Một tên phóng viên rú lên khi thấy hai người nằm trên nhau. Cô hét toáng lên: - Hay gì mà nhìn! Cút hết cho tôi! Còn không đêm nay nhà các người sáng nhất thế giới đó!!!! Hoảng sợ, cánh nhà báo bỏ chạy. bọn họ biết Nguyên Linh tiểu thư đã nố gì thì chắc chắn sẽ làm. Không thể đùa với cô nhóc này được. Chờ đã yên bình hẳn, Linh bật dậy, kéo theo người nằm dưới lên. Anh ta trông cũng được chứ? ( bó tay chị này hot boy đó má!). Linh ngắm nghía người mà nhà báo gọi là Minh Huy đó. Thấy cô gái ngước lên nhìn mình đầy tò mò ( chộ ôi chị ấy phải ngước lên… Minh Huy khó xử.Đứng trong tình thế này, quả thật anh không biết phải làm gì thật.Anh đều đã từng có tình cảm với cả Hiền và Linh, giờ bảo anh chọn một, anh phải làm gì?Linh quay đầu về phía anh, cười buồn, gật đầu.Huy nhìn cô sững sờ. Cô để anh đi dễ dàng sao?Linh hiểu anh ở bên Hiền đã 3 năm, hẳn tình cảm sẽ lớn hơn đối với cô-một con bé quen Minh Huy chưa được một năm.Huy hít một hơi, ánh mắt vô hồn nhìn vào một khoảng không vô định.Cánh nhà báo, tất cả mọi người im lặng, chờ đợi một cái kết cho câu chuyện này. Ai cũng hi vọng, chỉ là hi vọng thôi, rằng anh sẽ chọn Nguyên Linh. Đơn giản, vì cô luôn giúp đỡ tất cả các tập đoàn, còn Minh Hiền, cô ấy chỉ có mục đích giữ vị trí số 1 cho mình. Huy trùng mắt, nói:- Xin lỗi em, Nguyên Linh.Linh không nói gì.- Anh chọn Hiền. Em hiểu cho anh, Linh nhé.- Được.Anh bước xuống khỏi sân khấu, kéo tay Hiền, bước chậm rãi ra khỏi căn biệt thự. Linh dõi ánh mắt buồn theo hai người họ. Cô thua rồi...Linh quay người bước vào trong. Không quên để lại một câu.- Xin lỗi mọi người.Ai cũng nhìn theo bóng dáng người con gái bé nhỏ. Con bé, có sắc đẹp, có tiền tài, địa vị, có lòng nhân hậu, chỉ là không có tình yêu thực sự. hết tin lục đục trong nội bộ gia đình, giờ con bé lại chịu cảnh mất người yêu, khổ thân.Mọi người tản ra. Về nhà....Bên trong phòng ngủ của Linh....Cô bước ra khỏi phòng tắm. Người và tóc còn vương hơi ẩm của nước nóng.Linh mặc chiếc váy ngủ màu tím nhạt hai dây ngắn tới đầu gối.Mái tóc xanh đen hơi xoăn ở đuôi để xoã, che gần hết tấm lưng của con bé. Cô thở dài. Đã đoán trước được kết quả, nhưng sao lòng cô vẫn đau, vẫn rất đau.Con bé thở dài thườn thượt. Cô vỗ tay hai cái, đèn chính tắt, còn lại khoảng không của bóng tối. Đêm nay con bé thức ngắm trăng. Ánh trăng sáng rọi qua khung cửa sổ, rọi sáng khuôn mặt cô gái bên ô cửa sổ. Ánh mắt tím buồn mang mác.Dưới phòng Tuệ.Jack, Bones và TĐQL đã về phòng mình, còn lại cô đang ngồi thẩn thơ suy nghĩ. Chuyện gia đình còn chưa giải quyết xong, giờ lại còn thêm cú sock này, sao nó chịu nổi!Tuệ thầm trách bố mẹ. Con bé yêu ai, muốn cưới ai là quyền của con bé, chẳng ai có quyền quyết định cả."Mai này con lớn lênMang ngàn lời ca cất lênĐem một tình yêu thiết tha giúp cha dang đôi tay ôm lấy vai mẹMai.."Tuệ bắt máy.- Alo?- Tuệ, là Kris đây.- K....Kris?!Tuệ lắp bắp- Ừm. Tao về rồi.- Mày, sao mày về sớm thế!- Tao muốn về thì về.- Ư... Hic...Tuệ khóc.- Ê sao thế?- Tao, tao vui quá!- Haha, thôi ra sân bay đón tao.- Sân bay Nội Bài hửm?- Ờm.- Chờ tao 30 phút, tao mua cả popcorn cho mày. Cổng nào?- Cổng nào chả được.- Ờ, tao chờ ở cổng A.- Bai bai~Tuệ dập máy, vội vã chạy đi lấy xe ô tô. Ghé vào quán mua popcorn rồi hướng sân bay Nội Bài thẳng tiến....

Minh Huy khó xử.

Đứng trong tình thế này, quả thật anh không biết phải làm gì thật.

Anh đều đã từng có tình cảm với cả Hiền và Linh, giờ bảo anh chọn một, anh phải làm gì?

Linh quay đầu về phía anh, cười buồn, gật đầu.

Huy nhìn cô sững sờ. Cô để anh đi dễ dàng sao?

Linh hiểu anh ở bên Hiền đã 3 năm, hẳn tình cảm sẽ lớn hơn đối với cô-một con bé quen Minh Huy chưa được một năm.

Huy hít một hơi, ánh mắt vô hồn nhìn vào một khoảng không vô định.

Cánh nhà báo, tất cả mọi người im lặng, chờ đợi một cái kết cho câu chuyện này. Ai cũng hi vọng, chỉ là hi vọng thôi, rằng anh sẽ chọn Nguyên Linh. Đơn giản, vì cô luôn giúp đỡ tất cả các tập đoàn, còn Minh Hiền, cô ấy chỉ có mục đích giữ vị trí số 1 cho mình. Huy trùng mắt, nói:

- Xin lỗi em, Nguyên Linh.

Linh không nói gì.

- Anh chọn Hiền. Em hiểu cho anh, Linh nhé.

- Được.

Anh bước xuống khỏi sân khấu, kéo tay Hiền, bước chậm rãi ra khỏi căn biệt thự. Linh dõi ánh mắt buồn theo hai người họ. Cô thua rồi...

Linh quay người bước vào trong. Không quên để lại một câu.

- Xin lỗi mọi người.

Ai cũng nhìn theo bóng dáng người con gái bé nhỏ. Con bé, có sắc đẹp, có tiền tài, địa vị, có lòng nhân hậu, chỉ là không có tình yêu thực sự. hết tin lục đục trong nội bộ gia đình, giờ con bé lại chịu cảnh mất người yêu, khổ thân.

Mọi người tản ra. Về nhà.

...

Bên trong phòng ngủ của Linh.

...

Cô bước ra khỏi phòng tắm. Người và tóc còn vương hơi ẩm của nước nóng.

Linh mặc chiếc váy ngủ màu tím nhạt hai dây ngắn tới đầu gối.

Mái tóc xanh đen hơi xoăn ở đuôi để xoã, che gần hết tấm lưng của con bé. Cô thở dài. Đã đoán trước được kết quả, nhưng sao lòng cô vẫn đau, vẫn rất đau.

Con bé thở dài thườn thượt. Cô vỗ tay hai cái, đèn chính tắt, còn lại khoảng không của bóng tối. Đêm nay con bé thức ngắm trăng. Ánh trăng sáng rọi qua khung cửa sổ, rọi sáng khuôn mặt cô gái bên ô cửa sổ. Ánh mắt tím buồn mang mác.

Dưới phòng Tuệ.

Jack, Bones và TĐQL đã về phòng mình, còn lại cô đang ngồi thẩn thơ suy nghĩ. Chuyện gia đình còn chưa giải quyết xong, giờ lại còn thêm cú sock này, sao nó chịu nổi!

Tuệ thầm trách bố mẹ. Con bé yêu ai, muốn cưới ai là quyền của con bé, chẳng ai có quyền quyết định cả.

"Mai này con lớn lên

Mang ngàn lời ca cất lên

Đem một tình yêu thiết tha giúp cha dang đôi tay ôm lấy vai mẹ

Mai.."

Tuệ bắt máy.

- Alo?

- Tuệ, là Kris đây.

- K....Kris?!

Tuệ lắp bắp

- Ừm. Tao về rồi.

- Mày, sao mày về sớm thế!

- Tao muốn về thì về.

- Ư... Hic...

Tuệ khóc.

- Ê sao thế?

- Tao, tao vui quá!

- Haha, thôi ra sân bay đón tao.

- Sân bay Nội Bài hửm?

- Ờm.

- Chờ tao 30 phút, tao mua cả popcorn cho mày. Cổng nào?

- Cổng nào chả được.

- Ờ, tao chờ ở cổng A.

- Bai bai

~Tuệ dập máy, vội vã chạy đi lấy xe ô tô. Ghé vào quán mua popcorn rồi hướng sân bay Nội Bài thẳng tiến.

...

Ngốc Quá Vợ ÀTác giả: HienPhan2805Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCô nhóc Nguyên Linh đang lang thang trên phố. Hôm nay cô muốn xả hơi. - Haizzz! Đi đâu cũng có chuyện thế hả trời! Linh bực dọc nói khi thấy trước mặt là đám nhà báo đang chạy về phía cô. Chán nản, quay đầu định chạy thì cô va phải một thân hình vạm vỡ và - Á!!!! Linh hét lên khi thấy mình nằm trên người của tên trước mặt. Tên nằm dưới thì nằm nhăn mặt, tay xoa xoa đầu. Cô định đứng lên thì... - A cô Linh đây rồi! Ủa? Thiếu gia Minh Huy! Một tên phóng viên rú lên khi thấy hai người nằm trên nhau. Cô hét toáng lên: - Hay gì mà nhìn! Cút hết cho tôi! Còn không đêm nay nhà các người sáng nhất thế giới đó!!!! Hoảng sợ, cánh nhà báo bỏ chạy. bọn họ biết Nguyên Linh tiểu thư đã nố gì thì chắc chắn sẽ làm. Không thể đùa với cô nhóc này được. Chờ đã yên bình hẳn, Linh bật dậy, kéo theo người nằm dưới lên. Anh ta trông cũng được chứ? ( bó tay chị này hot boy đó má!). Linh ngắm nghía người mà nhà báo gọi là Minh Huy đó. Thấy cô gái ngước lên nhìn mình đầy tò mò ( chộ ôi chị ấy phải ngước lên… Minh Huy khó xử.Đứng trong tình thế này, quả thật anh không biết phải làm gì thật.Anh đều đã từng có tình cảm với cả Hiền và Linh, giờ bảo anh chọn một, anh phải làm gì?Linh quay đầu về phía anh, cười buồn, gật đầu.Huy nhìn cô sững sờ. Cô để anh đi dễ dàng sao?Linh hiểu anh ở bên Hiền đã 3 năm, hẳn tình cảm sẽ lớn hơn đối với cô-một con bé quen Minh Huy chưa được một năm.Huy hít một hơi, ánh mắt vô hồn nhìn vào một khoảng không vô định.Cánh nhà báo, tất cả mọi người im lặng, chờ đợi một cái kết cho câu chuyện này. Ai cũng hi vọng, chỉ là hi vọng thôi, rằng anh sẽ chọn Nguyên Linh. Đơn giản, vì cô luôn giúp đỡ tất cả các tập đoàn, còn Minh Hiền, cô ấy chỉ có mục đích giữ vị trí số 1 cho mình. Huy trùng mắt, nói:- Xin lỗi em, Nguyên Linh.Linh không nói gì.- Anh chọn Hiền. Em hiểu cho anh, Linh nhé.- Được.Anh bước xuống khỏi sân khấu, kéo tay Hiền, bước chậm rãi ra khỏi căn biệt thự. Linh dõi ánh mắt buồn theo hai người họ. Cô thua rồi...Linh quay người bước vào trong. Không quên để lại một câu.- Xin lỗi mọi người.Ai cũng nhìn theo bóng dáng người con gái bé nhỏ. Con bé, có sắc đẹp, có tiền tài, địa vị, có lòng nhân hậu, chỉ là không có tình yêu thực sự. hết tin lục đục trong nội bộ gia đình, giờ con bé lại chịu cảnh mất người yêu, khổ thân.Mọi người tản ra. Về nhà....Bên trong phòng ngủ của Linh....Cô bước ra khỏi phòng tắm. Người và tóc còn vương hơi ẩm của nước nóng.Linh mặc chiếc váy ngủ màu tím nhạt hai dây ngắn tới đầu gối.Mái tóc xanh đen hơi xoăn ở đuôi để xoã, che gần hết tấm lưng của con bé. Cô thở dài. Đã đoán trước được kết quả, nhưng sao lòng cô vẫn đau, vẫn rất đau.Con bé thở dài thườn thượt. Cô vỗ tay hai cái, đèn chính tắt, còn lại khoảng không của bóng tối. Đêm nay con bé thức ngắm trăng. Ánh trăng sáng rọi qua khung cửa sổ, rọi sáng khuôn mặt cô gái bên ô cửa sổ. Ánh mắt tím buồn mang mác.Dưới phòng Tuệ.Jack, Bones và TĐQL đã về phòng mình, còn lại cô đang ngồi thẩn thơ suy nghĩ. Chuyện gia đình còn chưa giải quyết xong, giờ lại còn thêm cú sock này, sao nó chịu nổi!Tuệ thầm trách bố mẹ. Con bé yêu ai, muốn cưới ai là quyền của con bé, chẳng ai có quyền quyết định cả."Mai này con lớn lênMang ngàn lời ca cất lênĐem một tình yêu thiết tha giúp cha dang đôi tay ôm lấy vai mẹMai.."Tuệ bắt máy.- Alo?- Tuệ, là Kris đây.- K....Kris?!Tuệ lắp bắp- Ừm. Tao về rồi.- Mày, sao mày về sớm thế!- Tao muốn về thì về.- Ư... Hic...Tuệ khóc.- Ê sao thế?- Tao, tao vui quá!- Haha, thôi ra sân bay đón tao.- Sân bay Nội Bài hửm?- Ờm.- Chờ tao 30 phút, tao mua cả popcorn cho mày. Cổng nào?- Cổng nào chả được.- Ờ, tao chờ ở cổng A.- Bai bai~Tuệ dập máy, vội vã chạy đi lấy xe ô tô. Ghé vào quán mua popcorn rồi hướng sân bay Nội Bài thẳng tiến....

Chương 54: Người ấy