Tác giả:

“Huệ Bân, tớ chẳng phải đã nói không uống nổi thì đừng uống nhiều sao! Cậu nhìn mình đi, say bí tỉ, đi dứng siêu vẹo. Hôm nay cậu làm sao thế? Sao uống nhiều vậy. Cậu đừng trách tớ độc miệng. Nếu cậu cứ lắc tới lắc lui thế này, tớ đập cậu một cái bây giờ. Nếu cậu bị đụng, bị thương, tớ mặc kệ.” “Tú Nhi, đồ nhẫn tâm! Còn nói là bạn bè?” “Nếu không phải là bạn bè, tớ đã vứt cậu bên đường và về nhà từ lâu rồi…Này!Tớ đã bảo cậu đi thẳng rồi mà?” Vì Tú Nhi cứ nói mãi bên tai tôi, nên tôi rất bực mình. “Trên miệng cậu có đậu con ong à? Tại sao cậu lải nhải mãi thế?” Tôi xem lời nói của Tú Nhi như gió thoảng bên tai và cố gắng không đi thành hình chữ”S”… “Tớ chẳng phải bảo cậu đi thẳng rồi à?” Nó cứ lải nhải, nước bọt b*n r* làm tôi cứ tưởng là trời đang mưa râm. “Tớ quả thực đang đi thẳng mà!” “Cậu mà đi thẳng?!” “Sao hả! Thế này chả phải rất thẳng sao!” “Này, này! Nhìn về phía trước kìa!” Tú Nhi đứng cách tôi mấy bước, lúc nó la lên thì đã muộn. Tôi rõ ràng là đang mở to mắt bước đi mà!…

Chương 22

Người Săn Ác QuỷTác giả: Lý Thảo NhãTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Huệ Bân, tớ chẳng phải đã nói không uống nổi thì đừng uống nhiều sao! Cậu nhìn mình đi, say bí tỉ, đi dứng siêu vẹo. Hôm nay cậu làm sao thế? Sao uống nhiều vậy. Cậu đừng trách tớ độc miệng. Nếu cậu cứ lắc tới lắc lui thế này, tớ đập cậu một cái bây giờ. Nếu cậu bị đụng, bị thương, tớ mặc kệ.” “Tú Nhi, đồ nhẫn tâm! Còn nói là bạn bè?” “Nếu không phải là bạn bè, tớ đã vứt cậu bên đường và về nhà từ lâu rồi…Này!Tớ đã bảo cậu đi thẳng rồi mà?” Vì Tú Nhi cứ nói mãi bên tai tôi, nên tôi rất bực mình. “Trên miệng cậu có đậu con ong à? Tại sao cậu lải nhải mãi thế?” Tôi xem lời nói của Tú Nhi như gió thoảng bên tai và cố gắng không đi thành hình chữ”S”… “Tớ chẳng phải bảo cậu đi thẳng rồi à?” Nó cứ lải nhải, nước bọt b*n r* làm tôi cứ tưởng là trời đang mưa râm. “Tớ quả thực đang đi thẳng mà!” “Cậu mà đi thẳng?!” “Sao hả! Thế này chả phải rất thẳng sao!” “Này, này! Nhìn về phía trước kìa!” Tú Nhi đứng cách tôi mấy bước, lúc nó la lên thì đã muộn. Tôi rõ ràng là đang mở to mắt bước đi mà!… Ai nhìn thấy cũng cứ tưởng họ người quen. Lớp phó à, xin cậu đừng như thế, lẽ nào đây cũng là một mánh khóe? Bình thường, nhờ chuyện gì, cậu ấy cũng không muốn động một ngón tay, bây giờ lại đích thân bưng dĩa cơm của Ngân Hách ra ngoài. Ôi, huyết áp của tôi hình như đang lên.Tôi nói vậy với Ngân Hách: “Này, ăn xong rồi thì đi đi.”“Đến căn tin đi.”“Tôi đi làm gì? Đi chơi với bạn cậu đi!”Tôi đã hủy trận đá banh rồi, mua cho tôi lon nước đi.”“Này, tại sao tôi phải mua?”Đối với hắn mà nói, sự phản kháng của tôi chỉ là rác rưởi. Cuối cùng, tôi cũng phải mua cho hắn một lon coca cola. Bước ra khỏi căn tin, tôi va phải một người.“A!”Ngẩng lên nhìn, là một tên lớp 12, mặt đầy mụn cám, lại thêm vóc người rất đồ sộ. Hắn giống như cá voi. Thấy tôi ngã xuống đất, hắn vẫn đứng lề mề ở đó.“Không sao chứ?” Ngân Hách đưa tay lôi tôi đứng dậy. Đợi đến khi tôi đã đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, cá voi mặt đầy mụn đó mới gật đầu với tôi: “Xin.. xin lỗi.”“Không có gì.” Tôi khoát tay, vội vã kéo Ngân Hách đi khỏi chỗ đó, tìm một bóng mát ngồi xuống.“Giờ nghỉ trưa thú vị như thế, tôi tại sao lại ngồi uống nước với cậu nhỉ?” Tự nhiên tôi cáu gắt.“Phải đó, ngay cả đá banh cũng không đi.” Ngân Hách cũng đá thêm.“Bắt đầu từ ngày mai, cậu không cần bảo vệ tôi nữa. Loại người như hắn không cần quan tâm, tôi đổi số điện thoại mới là được rồi.”“Không biết đặc điểm của kẻ quấy nhiễu à?”“Được rồi. Tôi là một nữ sinh tầm thường à? Tôi tự bảo vệ mình, không cần cậu lo. Ba ngày qua, cảm ơn cậu đã bảo vệ tôi, vất vả cho cậu quá.”Từ nãy giờ, tôi cố chịu đựng, nhưng điện thoại cứ rung mãi. Tôi mở lên xem, trong 30 phút có đến 20 tin nhắn. Tôi xem các tin nhắn, toàn là tin nhắn kỳ lạ, như: Đừng ở cạnh Ngân Hách; Em là của tôi; Tôi yêu em, v v ….Sắc mặt tôi thay đổi, chắc là khó coi. Ngân Hách giật điện thoại, xem hết các tin nhắn, lập tức, biểu hiện của hắn cũng giống tôi.“Thật phiền chết được.”“Hôm nay là tin nhắn thứ mấy?”“Nếu tính từ sáng hôm nay thì có 60 tin nhắn. Nếu tính từ 3 ngày trước, một ngày khoảng 150 tin nhắn thì … cộng lại là 100 tin nhắn.”Ngân hách ra vẻ thận trọng, một hồi lâu mới nói: “Xem ra, hắn xài thuê bao trả trước.”-

Ai nhìn thấy cũng cứ tưởng họ người quen. Lớp phó à, xin cậu đừng như thế, lẽ nào đây cũng là một mánh khóe? Bình thường, nhờ chuyện gì, cậu ấy cũng không muốn động một ngón tay, bây giờ lại đích thân bưng dĩa cơm của Ngân Hách ra ngoài. Ôi, huyết áp của tôi hình như đang lên.

Tôi nói vậy với Ngân Hách: “Này, ăn xong rồi thì đi đi.”

“Đến căn tin đi.”

“Tôi đi làm gì? Đi chơi với bạn cậu đi!”

Tôi đã hủy trận đá banh rồi, mua cho tôi lon nước đi.”

“Này, tại sao tôi phải mua?”

Đối với hắn mà nói, sự phản kháng của tôi chỉ là rác rưởi. Cuối cùng, tôi cũng phải mua cho hắn một lon coca cola. Bước ra khỏi căn tin, tôi va phải một người.

“A!”

Ngẩng lên nhìn, là một tên lớp 12, mặt đầy mụn cám, lại thêm vóc người rất đồ sộ. Hắn giống như cá voi. Thấy tôi ngã xuống đất, hắn vẫn đứng lề mề ở đó.

“Không sao chứ?” Ngân Hách đưa tay lôi tôi đứng dậy. Đợi đến khi tôi đã đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, cá voi mặt đầy mụn đó mới gật đầu với tôi: “Xin.. xin lỗi.”

“Không có gì.” Tôi khoát tay, vội vã kéo Ngân Hách đi khỏi chỗ đó, tìm một bóng mát ngồi xuống.

“Giờ nghỉ trưa thú vị như thế, tôi tại sao lại ngồi uống nước với cậu nhỉ?” Tự nhiên tôi cáu gắt.

“Phải đó, ngay cả đá banh cũng không đi.” Ngân Hách cũng đá thêm.

“Bắt đầu từ ngày mai, cậu không cần bảo vệ tôi nữa. Loại người như hắn không cần quan tâm, tôi đổi số điện thoại mới là được rồi.”

“Không biết đặc điểm của kẻ quấy nhiễu à?”

“Được rồi. Tôi là một nữ sinh tầm thường à? Tôi tự bảo vệ mình, không cần cậu lo. Ba ngày qua, cảm ơn cậu đã bảo vệ tôi, vất vả cho cậu quá.”

Từ nãy giờ, tôi cố chịu đựng, nhưng điện thoại cứ rung mãi. Tôi mở lên xem, trong 30 phút có đến 20 tin nhắn. Tôi xem các tin nhắn, toàn là tin nhắn kỳ lạ, như: Đừng ở cạnh Ngân Hách; Em là của tôi; Tôi yêu em, v v ….

Sắc mặt tôi thay đổi, chắc là khó coi. Ngân Hách giật điện thoại, xem hết các tin nhắn, lập tức, biểu hiện của hắn cũng giống tôi.

“Thật phiền chết được.”

“Hôm nay là tin nhắn thứ mấy?”

“Nếu tính từ sáng hôm nay thì có 60 tin nhắn. Nếu tính từ 3 ngày trước, một ngày khoảng 150 tin nhắn thì … cộng lại là 100 tin nhắn.”

Ngân hách ra vẻ thận trọng, một hồi lâu mới nói: “Xem ra, hắn xài thuê bao trả trước.”

-

Người Săn Ác QuỷTác giả: Lý Thảo NhãTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Huệ Bân, tớ chẳng phải đã nói không uống nổi thì đừng uống nhiều sao! Cậu nhìn mình đi, say bí tỉ, đi dứng siêu vẹo. Hôm nay cậu làm sao thế? Sao uống nhiều vậy. Cậu đừng trách tớ độc miệng. Nếu cậu cứ lắc tới lắc lui thế này, tớ đập cậu một cái bây giờ. Nếu cậu bị đụng, bị thương, tớ mặc kệ.” “Tú Nhi, đồ nhẫn tâm! Còn nói là bạn bè?” “Nếu không phải là bạn bè, tớ đã vứt cậu bên đường và về nhà từ lâu rồi…Này!Tớ đã bảo cậu đi thẳng rồi mà?” Vì Tú Nhi cứ nói mãi bên tai tôi, nên tôi rất bực mình. “Trên miệng cậu có đậu con ong à? Tại sao cậu lải nhải mãi thế?” Tôi xem lời nói của Tú Nhi như gió thoảng bên tai và cố gắng không đi thành hình chữ”S”… “Tớ chẳng phải bảo cậu đi thẳng rồi à?” Nó cứ lải nhải, nước bọt b*n r* làm tôi cứ tưởng là trời đang mưa râm. “Tớ quả thực đang đi thẳng mà!” “Cậu mà đi thẳng?!” “Sao hả! Thế này chả phải rất thẳng sao!” “Này, này! Nhìn về phía trước kìa!” Tú Nhi đứng cách tôi mấy bước, lúc nó la lên thì đã muộn. Tôi rõ ràng là đang mở to mắt bước đi mà!… Ai nhìn thấy cũng cứ tưởng họ người quen. Lớp phó à, xin cậu đừng như thế, lẽ nào đây cũng là một mánh khóe? Bình thường, nhờ chuyện gì, cậu ấy cũng không muốn động một ngón tay, bây giờ lại đích thân bưng dĩa cơm của Ngân Hách ra ngoài. Ôi, huyết áp của tôi hình như đang lên.Tôi nói vậy với Ngân Hách: “Này, ăn xong rồi thì đi đi.”“Đến căn tin đi.”“Tôi đi làm gì? Đi chơi với bạn cậu đi!”Tôi đã hủy trận đá banh rồi, mua cho tôi lon nước đi.”“Này, tại sao tôi phải mua?”Đối với hắn mà nói, sự phản kháng của tôi chỉ là rác rưởi. Cuối cùng, tôi cũng phải mua cho hắn một lon coca cola. Bước ra khỏi căn tin, tôi va phải một người.“A!”Ngẩng lên nhìn, là một tên lớp 12, mặt đầy mụn cám, lại thêm vóc người rất đồ sộ. Hắn giống như cá voi. Thấy tôi ngã xuống đất, hắn vẫn đứng lề mề ở đó.“Không sao chứ?” Ngân Hách đưa tay lôi tôi đứng dậy. Đợi đến khi tôi đã đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, cá voi mặt đầy mụn đó mới gật đầu với tôi: “Xin.. xin lỗi.”“Không có gì.” Tôi khoát tay, vội vã kéo Ngân Hách đi khỏi chỗ đó, tìm một bóng mát ngồi xuống.“Giờ nghỉ trưa thú vị như thế, tôi tại sao lại ngồi uống nước với cậu nhỉ?” Tự nhiên tôi cáu gắt.“Phải đó, ngay cả đá banh cũng không đi.” Ngân Hách cũng đá thêm.“Bắt đầu từ ngày mai, cậu không cần bảo vệ tôi nữa. Loại người như hắn không cần quan tâm, tôi đổi số điện thoại mới là được rồi.”“Không biết đặc điểm của kẻ quấy nhiễu à?”“Được rồi. Tôi là một nữ sinh tầm thường à? Tôi tự bảo vệ mình, không cần cậu lo. Ba ngày qua, cảm ơn cậu đã bảo vệ tôi, vất vả cho cậu quá.”Từ nãy giờ, tôi cố chịu đựng, nhưng điện thoại cứ rung mãi. Tôi mở lên xem, trong 30 phút có đến 20 tin nhắn. Tôi xem các tin nhắn, toàn là tin nhắn kỳ lạ, như: Đừng ở cạnh Ngân Hách; Em là của tôi; Tôi yêu em, v v ….Sắc mặt tôi thay đổi, chắc là khó coi. Ngân Hách giật điện thoại, xem hết các tin nhắn, lập tức, biểu hiện của hắn cũng giống tôi.“Thật phiền chết được.”“Hôm nay là tin nhắn thứ mấy?”“Nếu tính từ sáng hôm nay thì có 60 tin nhắn. Nếu tính từ 3 ngày trước, một ngày khoảng 150 tin nhắn thì … cộng lại là 100 tin nhắn.”Ngân hách ra vẻ thận trọng, một hồi lâu mới nói: “Xem ra, hắn xài thuê bao trả trước.”-

Chương 22