“Huệ Bân, tớ chẳng phải đã nói không uống nổi thì đừng uống nhiều sao! Cậu nhìn mình đi, say bí tỉ, đi dứng siêu vẹo. Hôm nay cậu làm sao thế? Sao uống nhiều vậy. Cậu đừng trách tớ độc miệng. Nếu cậu cứ lắc tới lắc lui thế này, tớ đập cậu một cái bây giờ. Nếu cậu bị đụng, bị thương, tớ mặc kệ.” “Tú Nhi, đồ nhẫn tâm! Còn nói là bạn bè?” “Nếu không phải là bạn bè, tớ đã vứt cậu bên đường và về nhà từ lâu rồi…Này!Tớ đã bảo cậu đi thẳng rồi mà?” Vì Tú Nhi cứ nói mãi bên tai tôi, nên tôi rất bực mình. “Trên miệng cậu có đậu con ong à? Tại sao cậu lải nhải mãi thế?” Tôi xem lời nói của Tú Nhi như gió thoảng bên tai và cố gắng không đi thành hình chữ”S”… “Tớ chẳng phải bảo cậu đi thẳng rồi à?” Nó cứ lải nhải, nước bọt b*n r* làm tôi cứ tưởng là trời đang mưa râm. “Tớ quả thực đang đi thẳng mà!” “Cậu mà đi thẳng?!” “Sao hả! Thế này chả phải rất thẳng sao!” “Này, này! Nhìn về phía trước kìa!” Tú Nhi đứng cách tôi mấy bước, lúc nó la lên thì đã muộn. Tôi rõ ràng là đang mở to mắt bước đi mà!…
Chương 51
Người Săn Ác QuỷTác giả: Lý Thảo NhãTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Huệ Bân, tớ chẳng phải đã nói không uống nổi thì đừng uống nhiều sao! Cậu nhìn mình đi, say bí tỉ, đi dứng siêu vẹo. Hôm nay cậu làm sao thế? Sao uống nhiều vậy. Cậu đừng trách tớ độc miệng. Nếu cậu cứ lắc tới lắc lui thế này, tớ đập cậu một cái bây giờ. Nếu cậu bị đụng, bị thương, tớ mặc kệ.” “Tú Nhi, đồ nhẫn tâm! Còn nói là bạn bè?” “Nếu không phải là bạn bè, tớ đã vứt cậu bên đường và về nhà từ lâu rồi…Này!Tớ đã bảo cậu đi thẳng rồi mà?” Vì Tú Nhi cứ nói mãi bên tai tôi, nên tôi rất bực mình. “Trên miệng cậu có đậu con ong à? Tại sao cậu lải nhải mãi thế?” Tôi xem lời nói của Tú Nhi như gió thoảng bên tai và cố gắng không đi thành hình chữ”S”… “Tớ chẳng phải bảo cậu đi thẳng rồi à?” Nó cứ lải nhải, nước bọt b*n r* làm tôi cứ tưởng là trời đang mưa râm. “Tớ quả thực đang đi thẳng mà!” “Cậu mà đi thẳng?!” “Sao hả! Thế này chả phải rất thẳng sao!” “Này, này! Nhìn về phía trước kìa!” Tú Nhi đứng cách tôi mấy bước, lúc nó la lên thì đã muộn. Tôi rõ ràng là đang mở to mắt bước đi mà!… “ Phiếu sử dụng vô thời hạn…Phiếu sử dụng vô thời hạn…”“Cậu đang nói gì thế? Phiếu sử dụng vô thời hạn?”“Phiếu sử dụng vô thời hạn…Phiếu sử dụng vô thời hạn…Phiếu tự do sử dụng…Phiếu tự do sử dụng…không phải, không phải cái này…”“Cậu đang lẩm nhẩm gì thế?”Lớp phó kề sát mặt trước mặt tôi, dáng vẻ đó chính là phim kh*ng b* làm bủng nổ các phòng bán vé vào năm sau. Lớp phó nheo mắt nhìn tôi, nói:“Cậu rốt cuộc bị sao thế?”“Cậu đừng làm phiền tớ, tránh qua một bên.”Bởi vì phiếu sử dụngvô thời hạn hôm qua kích động tôi quá lớn, tôi bất giác nói một mình. Lớp phó xem lời nói của tôi như gió thoảng bên tai, nói tiếp: “Này cậu biết không?”“Biết gì?”“Cậu rất hấp dẫn đấy!”“Là ý gì?”Lớp phó lại ghé sát mặt gần tôi, sau đó nói: “ Nghe nói một tên lớp 12 thích cậu. ““Hả?” Nghe lớp phó nói, tôi tròn mắt kinh ngạc, đúng là xưa nay chưa từng nghe.“Này hôm nay không phải là ngày cá tháng tư. Nếu cậu muốn lừa tớ thì thôi đi.”“Không phải, không phải như thế! Tớ nghe bạn tớ nói, hắn tự mình thừa nhận.”“Hì!”“Vốn dĩ hắn tưởng cậu và Ngân Hách yêu nhau. Nhưng vừa nghe được Ngân Hách là em họ cậu, hắn rất vui. Lúc đó, tớ cũng không tin. Nhưng thông tin hắn thích cậu, chớp mắt đã lan truyền khắp trong lớp hắn. Để bịt mỉệng bạn bè trong lớp, hắn đã mời họ đi ăn. Nhưng như thế cũng không có tác dụng, lấy đâu ra vật gì có thể bịt được miệng người chứ? “Tôi không tin những gì lớp phó nói, chuyện này tuyệt đối không thể! Nhưng tôi vẫn mừng thầm trong bụng, đây là chuyện làm người ta vui. Nhưng tôi thật sự đã cảm nhận được tai hoạ mà những mối tình qua đường mang lại. Chính những chuyện tấm hình bị chụp lén lần đó.“À, chính là người vừa mới đi qua.” Lớp phó nói. Tôi nhìn theo hướng lớp phó chỉ, một tên cũng khá đẹp trai,“Có thật là hắn? Cậu không phải là đang lừa tớ chứ?”“ Tất nhiên không phải lừa. Là hắn tự nói hắn thích cậu, nói nào là cậu rất hấp dẫn…”“Hấp dẫn? Nhiều câu ca ngợi như vậy, tại sao lại nói hấp dẫn nhỉ? Tại sao lại nói những lời như thế vói một người con gái nhã nhặn như tớ?”“Cậu điên rồi à? Có phải muốn từ cửa sổ nhảy xuống dưới?” Lớp phó giả vờ như đẩy tôi xuống.Tôi đẩy lớp phó ra, đi thẳng vào nhà vệ sinh, lớp phó đi sát ngay sau tôi.Từ nhà vệ sinh đi ra, đúng lúc tôi chạm mặt hắn. Tôi đi qua, giả vờ như không biết gì. Nhưng….“Lô Vũ Hiền! Huệ Bân, chính là hắn, chính là hắn!”Chết, thể diện của tôi bị mất sạch rồi.Người tên Vũ Hiền tài hoa, phong độ đó đứng chôn chân tại chỗ, tôi đứng sững người ra. Tuy học cùng trường, nhưng tôi cảm thấy hắn rất lạ. Tôi gật đầu chào người tên Vũ Hiền đó, rồi trở về lớp, thật không muốn tưởng tượng, Vũ Hiền được tôi chào thì hắn sẽ thế nào.Vừa về tới lớp, điện thoại tôi rung lên, 2 phút nữa thì vào học rồi.“ Alô, xin chào!”“Đang làm gì thế?”“ Hạ Ngân Hách? Tôi đang định hỏi cậu đây? Sao cậu lại gọi điện cho tớ?”“Học tiếng Anh thế nào rồi?”“Tàm tạm. Tôi không tệ đến nỗi làm cậu phải lo lắng đâu, yên tâm đi.”“Nếu quả tậht không hiểu, thì đến hỏi tớ nhé”Tên này lại xem thường tôi?“Tôi chưa ngốc đến mức đó đâu.Ah, đói quá!”“Đói hả?Mới ăn sáng không bao lâu, đã đói nhanh như thế à? Cậu đang mang bầu à?” >
“ Phiếu sử dụng vô thời hạn…Phiếu sử dụng vô thời hạn…”
“Cậu đang nói gì thế? Phiếu sử dụng vô thời hạn?”
“Phiếu sử dụng vô thời hạn…Phiếu sử dụng vô thời hạn…Phiếu tự do sử dụng…Phiếu tự do sử dụng…không phải, không phải cái này…”
“Cậu đang lẩm nhẩm gì thế?”
Lớp phó kề sát mặt trước mặt tôi, dáng vẻ đó chính là phim kh*ng b* làm bủng nổ các phòng bán vé vào năm sau. Lớp phó nheo mắt nhìn tôi, nói:
“Cậu rốt cuộc bị sao thế?”
“Cậu đừng làm phiền tớ, tránh qua một bên.”
Bởi vì phiếu sử dụngvô thời hạn hôm qua kích động tôi quá lớn, tôi bất giác nói một mình. Lớp phó xem lời nói của tôi như gió thoảng bên tai, nói tiếp: “Này cậu biết không?”
“Biết gì?”
“Cậu rất hấp dẫn đấy!”
“Là ý gì?”
Lớp phó lại ghé sát mặt gần tôi, sau đó nói: “ Nghe nói một tên lớp 12 thích cậu. “
“Hả?” Nghe lớp phó nói, tôi tròn mắt kinh ngạc, đúng là xưa nay chưa từng nghe.
“Này hôm nay không phải là ngày cá tháng tư. Nếu cậu muốn lừa tớ thì thôi đi.”
“Không phải, không phải như thế! Tớ nghe bạn tớ nói, hắn tự mình thừa nhận.”
“Hì!”
“Vốn dĩ hắn tưởng cậu và Ngân Hách yêu nhau. Nhưng vừa nghe được Ngân Hách là em họ cậu, hắn rất vui. Lúc đó, tớ cũng không tin. Nhưng thông tin hắn thích cậu, chớp mắt đã lan truyền khắp trong lớp hắn. Để bịt mỉệng bạn bè trong lớp, hắn đã mời họ đi ăn. Nhưng như thế cũng không có tác dụng, lấy đâu ra vật gì có thể bịt được miệng người chứ? “
Tôi không tin những gì lớp phó nói, chuyện này tuyệt đối không thể! Nhưng tôi vẫn mừng thầm trong bụng, đây là chuyện làm người ta vui. Nhưng tôi thật sự đã cảm nhận được tai hoạ mà những mối tình qua đường mang lại. Chính những chuyện tấm hình bị chụp lén lần đó.
“À, chính là người vừa mới đi qua.” Lớp phó nói. Tôi nhìn theo hướng lớp phó chỉ, một tên cũng khá đẹp trai,
“Có thật là hắn? Cậu không phải là đang lừa tớ chứ?”
“ Tất nhiên không phải lừa. Là hắn tự nói hắn thích cậu, nói nào là cậu rất hấp dẫn…”
“Hấp dẫn? Nhiều câu ca ngợi như vậy, tại sao lại nói hấp dẫn nhỉ? Tại sao lại nói những lời như thế vói một người con gái nhã nhặn như tớ?”
“Cậu điên rồi à? Có phải muốn từ cửa sổ nhảy xuống dưới?” Lớp phó giả vờ như đẩy tôi xuống.
Tôi đẩy lớp phó ra, đi thẳng vào nhà vệ sinh, lớp phó đi sát ngay sau tôi.
Từ nhà vệ sinh đi ra, đúng lúc tôi chạm mặt hắn. Tôi đi qua, giả vờ như không biết gì. Nhưng….
“Lô Vũ Hiền! Huệ Bân, chính là hắn, chính là hắn!”
Chết, thể diện của tôi bị mất sạch rồi.
Người tên Vũ Hiền tài hoa, phong độ đó đứng chôn chân tại chỗ, tôi đứng sững người ra. Tuy học cùng trường, nhưng tôi cảm thấy hắn rất lạ. Tôi gật đầu chào người tên Vũ Hiền đó, rồi trở về lớp, thật không muốn tưởng tượng, Vũ Hiền được tôi chào thì hắn sẽ thế nào.
Vừa về tới lớp, điện thoại tôi rung lên, 2 phút nữa thì vào học rồi.
“ Alô, xin chào!”
“Đang làm gì thế?”
“ Hạ Ngân Hách? Tôi đang định hỏi cậu đây? Sao cậu lại gọi điện cho tớ?”
“Học tiếng Anh thế nào rồi?”
“Tàm tạm. Tôi không tệ đến nỗi làm cậu phải lo lắng đâu, yên tâm đi.”
“Nếu quả tậht không hiểu, thì đến hỏi tớ nhé”
Tên này lại xem thường tôi?
“Tôi chưa ngốc đến mức đó đâu.Ah, đói quá!”
“Đói hả?Mới ăn sáng không bao lâu, đã đói nhanh như thế à? Cậu đang mang bầu à?” >
Người Săn Ác QuỷTác giả: Lý Thảo NhãTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Huệ Bân, tớ chẳng phải đã nói không uống nổi thì đừng uống nhiều sao! Cậu nhìn mình đi, say bí tỉ, đi dứng siêu vẹo. Hôm nay cậu làm sao thế? Sao uống nhiều vậy. Cậu đừng trách tớ độc miệng. Nếu cậu cứ lắc tới lắc lui thế này, tớ đập cậu một cái bây giờ. Nếu cậu bị đụng, bị thương, tớ mặc kệ.” “Tú Nhi, đồ nhẫn tâm! Còn nói là bạn bè?” “Nếu không phải là bạn bè, tớ đã vứt cậu bên đường và về nhà từ lâu rồi…Này!Tớ đã bảo cậu đi thẳng rồi mà?” Vì Tú Nhi cứ nói mãi bên tai tôi, nên tôi rất bực mình. “Trên miệng cậu có đậu con ong à? Tại sao cậu lải nhải mãi thế?” Tôi xem lời nói của Tú Nhi như gió thoảng bên tai và cố gắng không đi thành hình chữ”S”… “Tớ chẳng phải bảo cậu đi thẳng rồi à?” Nó cứ lải nhải, nước bọt b*n r* làm tôi cứ tưởng là trời đang mưa râm. “Tớ quả thực đang đi thẳng mà!” “Cậu mà đi thẳng?!” “Sao hả! Thế này chả phải rất thẳng sao!” “Này, này! Nhìn về phía trước kìa!” Tú Nhi đứng cách tôi mấy bước, lúc nó la lên thì đã muộn. Tôi rõ ràng là đang mở to mắt bước đi mà!… “ Phiếu sử dụng vô thời hạn…Phiếu sử dụng vô thời hạn…”“Cậu đang nói gì thế? Phiếu sử dụng vô thời hạn?”“Phiếu sử dụng vô thời hạn…Phiếu sử dụng vô thời hạn…Phiếu tự do sử dụng…Phiếu tự do sử dụng…không phải, không phải cái này…”“Cậu đang lẩm nhẩm gì thế?”Lớp phó kề sát mặt trước mặt tôi, dáng vẻ đó chính là phim kh*ng b* làm bủng nổ các phòng bán vé vào năm sau. Lớp phó nheo mắt nhìn tôi, nói:“Cậu rốt cuộc bị sao thế?”“Cậu đừng làm phiền tớ, tránh qua một bên.”Bởi vì phiếu sử dụngvô thời hạn hôm qua kích động tôi quá lớn, tôi bất giác nói một mình. Lớp phó xem lời nói của tôi như gió thoảng bên tai, nói tiếp: “Này cậu biết không?”“Biết gì?”“Cậu rất hấp dẫn đấy!”“Là ý gì?”Lớp phó lại ghé sát mặt gần tôi, sau đó nói: “ Nghe nói một tên lớp 12 thích cậu. ““Hả?” Nghe lớp phó nói, tôi tròn mắt kinh ngạc, đúng là xưa nay chưa từng nghe.“Này hôm nay không phải là ngày cá tháng tư. Nếu cậu muốn lừa tớ thì thôi đi.”“Không phải, không phải như thế! Tớ nghe bạn tớ nói, hắn tự mình thừa nhận.”“Hì!”“Vốn dĩ hắn tưởng cậu và Ngân Hách yêu nhau. Nhưng vừa nghe được Ngân Hách là em họ cậu, hắn rất vui. Lúc đó, tớ cũng không tin. Nhưng thông tin hắn thích cậu, chớp mắt đã lan truyền khắp trong lớp hắn. Để bịt mỉệng bạn bè trong lớp, hắn đã mời họ đi ăn. Nhưng như thế cũng không có tác dụng, lấy đâu ra vật gì có thể bịt được miệng người chứ? “Tôi không tin những gì lớp phó nói, chuyện này tuyệt đối không thể! Nhưng tôi vẫn mừng thầm trong bụng, đây là chuyện làm người ta vui. Nhưng tôi thật sự đã cảm nhận được tai hoạ mà những mối tình qua đường mang lại. Chính những chuyện tấm hình bị chụp lén lần đó.“À, chính là người vừa mới đi qua.” Lớp phó nói. Tôi nhìn theo hướng lớp phó chỉ, một tên cũng khá đẹp trai,“Có thật là hắn? Cậu không phải là đang lừa tớ chứ?”“ Tất nhiên không phải lừa. Là hắn tự nói hắn thích cậu, nói nào là cậu rất hấp dẫn…”“Hấp dẫn? Nhiều câu ca ngợi như vậy, tại sao lại nói hấp dẫn nhỉ? Tại sao lại nói những lời như thế vói một người con gái nhã nhặn như tớ?”“Cậu điên rồi à? Có phải muốn từ cửa sổ nhảy xuống dưới?” Lớp phó giả vờ như đẩy tôi xuống.Tôi đẩy lớp phó ra, đi thẳng vào nhà vệ sinh, lớp phó đi sát ngay sau tôi.Từ nhà vệ sinh đi ra, đúng lúc tôi chạm mặt hắn. Tôi đi qua, giả vờ như không biết gì. Nhưng….“Lô Vũ Hiền! Huệ Bân, chính là hắn, chính là hắn!”Chết, thể diện của tôi bị mất sạch rồi.Người tên Vũ Hiền tài hoa, phong độ đó đứng chôn chân tại chỗ, tôi đứng sững người ra. Tuy học cùng trường, nhưng tôi cảm thấy hắn rất lạ. Tôi gật đầu chào người tên Vũ Hiền đó, rồi trở về lớp, thật không muốn tưởng tượng, Vũ Hiền được tôi chào thì hắn sẽ thế nào.Vừa về tới lớp, điện thoại tôi rung lên, 2 phút nữa thì vào học rồi.“ Alô, xin chào!”“Đang làm gì thế?”“ Hạ Ngân Hách? Tôi đang định hỏi cậu đây? Sao cậu lại gọi điện cho tớ?”“Học tiếng Anh thế nào rồi?”“Tàm tạm. Tôi không tệ đến nỗi làm cậu phải lo lắng đâu, yên tâm đi.”“Nếu quả tậht không hiểu, thì đến hỏi tớ nhé”Tên này lại xem thường tôi?“Tôi chưa ngốc đến mức đó đâu.Ah, đói quá!”“Đói hả?Mới ăn sáng không bao lâu, đã đói nhanh như thế à? Cậu đang mang bầu à?” >