Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 709: Có thể trở về
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Thấy Tống Hoa Nhã cố gắng đề cử tiệm ăn họ Trần, Dương Thanh khá kinh ngạc. Anh cứ tưởng tiệm ăn họ Trần chỉ là một nhà hàng khá lớn mà thôi, không ngờ lại là nơi yêu thích của những người nổi tiếng trêи mạng.“Anh, đừng nói là anh không biết tiệm ăn họ Trần đấy nhé?”Có lẽ là vì có người anh trai như Tống Hoa Nghĩa, lúc Tống Hoa Nhã gọi anh rất tự nhiên, người nào không biết còn tưởng anh là anh ruột của cô ta.Dương Thanh lắc đầu cười: “Anh biết chỗ này!”“Anh xem đi, em còn có video trêи mạng về chỗ này”.Tống Hoa Nhã vừa nói vừa mở một video trêи điện thoại: “Trong tiệm ăn họ Trần được chia thành mấy khu vực, mỗi khu vực lại phục vụ những loại khẩu vị khác nhau”.“Em thích nhất là món Tây Bắc. Khẩu vị anh thích là gì? Chúng ta đi ăn cái đó”.Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi tới chỗ lựa chọn khu vực.Chỗ bọn họ đang đứng cứ như ở trung tâm, bốn phương tám hướng đều có hành lang thông đến từng khu vực.Cổng mỗi hành lang còn dán các loại khẩu vị khác nhau.“Vậy thì đi ăn món Tây Bắc thôi!”, Dương Thanh cười nói.“Anh trai này tốt thật đấy. Mỗi lần anh em tới đây đều không chịu nghe theo em, cứ nhất định phải ăn đồ Tây gì đó, còn nói như vậy mới có khí chất, đúng là ngụy biện”.Thấy Dương Thanh chọn theo khẩu vị mình thích, Tống Hoa Nhã rất vui.“Em nói xấu anh em với anh, không sợ anh em biết sẽ xử tội hả?”, Dương Thanh trêu chọc.Tống Hoa Nhã kiêu ngạo nói: “Anh ấy không nỡ xử tội em đâu!”Nhân viên phục vụ đưa bọn họ tới khu vực món Tây Bắc.Hôm qua lúc tới đây, Dương Thanh đã đi thẳng vào phòng VIP, không hề biết ở đây còn chia ra nhiều khu vực, mỗi khu vực phục vụ khẩu vị khác nhau.Khó trách nơi đây trở thành nơi yêu thích của những người nổi tiếng trêи mạng.Tiệm ăn họ Trần vốn là nhà hàng năm sao, lại còn đặc biệt như vậy, đương nhiên sẽ được rất nhiều người chú ý tới.“Anh ơi, ngày mai em phải ra nước ngoài rồi”.Sau khi ngồi vào chỗ, Tống Hoa Nhã buồn bã nói, viền mắt đỏ hoe nhìn Dương Thanh.Bấy giờ anh mới hiểu tại sao Tống Hoa Nhã đột nhiên muốn mời mình ăn cơm, thì ra là để tạm biệt.“Em không muốn ra nước ngoài hả?”, Dương Thanh hỏi.Tống Hoa Nhã khẽ gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Em không muốn đi, nhưng em không muốn xa mẹ và anh trai. Bọn họ đi đâu em sẽ đi theo đó”.Tống Hoa Nhã không ngờ Dương Thanh lại trêu chọc mình, nhịn không được phì cười: “Không ngờ anh còn biết nói đùa”.“Anh nói thật mà! Đến lúc đó cứ để anh em ở lại trông coi sản nghiệp ở nước ngoài giúp anh”, Dương Thanh nói.Nghe có vẻ giống trò đùa nhưng Dương Thanh thực sự có ý định để Tống Hoa Nghĩa ở lại nước ngoài lâu dài.Chỉ là Tống Hoa Nhã lại xem là trò đùa.Chẳng mấy chốc, cả bàn đã đầy ắp món Tây Bắc.Dạo gần đây Dương Thanh gặp phải rất nhiều chuyện, hôm nay mới coi như nhẹ nhõm hơn, nhất là ở cùng Tống Hoa Nhã khiến anh rất thoải mái.Dương Thanh thực sự rất đói bụng, ăn cực nhiều. Còn Tống Hoa Nhã lại chẳng ăn được mấy.“Ăn xong rồi, anh đưa em về nhà!”Cơm nước xong xuôi, Dương Thanh nói với Tống Hoa Nhã.- ---------------------------
Thấy Tống Hoa Nhã cố gắng đề cử tiệm ăn họ Trần, Dương Thanh khá kinh ngạc. Anh cứ tưởng tiệm ăn họ Trần chỉ là một nhà hàng khá lớn mà thôi, không ngờ lại là nơi yêu thích của những người nổi tiếng trêи mạng.
“Anh, đừng nói là anh không biết tiệm ăn họ Trần đấy nhé?”
Có lẽ là vì có người anh trai như Tống Hoa Nghĩa, lúc Tống Hoa Nhã gọi anh rất tự nhiên, người nào không biết còn tưởng anh là anh ruột của cô ta.
Dương Thanh lắc đầu cười: “Anh biết chỗ này!”
“Anh xem đi, em còn có video trêи mạng về chỗ này”.
Tống Hoa Nhã vừa nói vừa mở một video trêи điện thoại: “Trong tiệm ăn họ Trần được chia thành mấy khu vực, mỗi khu vực lại phục vụ những loại khẩu vị khác nhau”.
“Em thích nhất là món Tây Bắc. Khẩu vị anh thích là gì? Chúng ta đi ăn cái đó”.
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi tới chỗ lựa chọn khu vực.
Chỗ bọn họ đang đứng cứ như ở trung tâm, bốn phương tám hướng đều có hành lang thông đến từng khu vực.
Cổng mỗi hành lang còn dán các loại khẩu vị khác nhau.
“Vậy thì đi ăn món Tây Bắc thôi!”, Dương Thanh cười nói.
“Anh trai này tốt thật đấy. Mỗi lần anh em tới đây đều không chịu nghe theo em, cứ nhất định phải ăn đồ Tây gì đó, còn nói như vậy mới có khí chất, đúng là ngụy biện”.
Thấy Dương Thanh chọn theo khẩu vị mình thích, Tống Hoa Nhã rất vui.
“Em nói xấu anh em với anh, không sợ anh em biết sẽ xử tội hả?”, Dương Thanh trêu chọc.
Tống Hoa Nhã kiêu ngạo nói: “Anh ấy không nỡ xử tội em đâu!”
Nhân viên phục vụ đưa bọn họ tới khu vực món Tây Bắc.
Hôm qua lúc tới đây, Dương Thanh đã đi thẳng vào phòng VIP, không hề biết ở đây còn chia ra nhiều khu vực, mỗi khu vực phục vụ khẩu vị khác nhau.
Khó trách nơi đây trở thành nơi yêu thích của những người nổi tiếng trêи mạng.
Tiệm ăn họ Trần vốn là nhà hàng năm sao, lại còn đặc biệt như vậy, đương nhiên sẽ được rất nhiều người chú ý tới.
“Anh ơi, ngày mai em phải ra nước ngoài rồi”.
Sau khi ngồi vào chỗ, Tống Hoa Nhã buồn bã nói, viền mắt đỏ hoe nhìn Dương Thanh.
Bấy giờ anh mới hiểu tại sao Tống Hoa Nhã đột nhiên muốn mời mình ăn cơm, thì ra là để tạm biệt.
“Em không muốn ra nước ngoài hả?”, Dương Thanh hỏi.
Tống Hoa Nhã khẽ gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Em không muốn đi, nhưng em không muốn xa mẹ và anh trai. Bọn họ đi đâu em sẽ đi theo đó”.
Tống Hoa Nhã không ngờ Dương Thanh lại trêu chọc mình, nhịn không được phì cười: “Không ngờ anh còn biết nói đùa”.
“Anh nói thật mà! Đến lúc đó cứ để anh em ở lại trông coi sản nghiệp ở nước ngoài giúp anh”, Dương Thanh nói.
Nghe có vẻ giống trò đùa nhưng Dương Thanh thực sự có ý định để Tống Hoa Nghĩa ở lại nước ngoài lâu dài.
Chỉ là Tống Hoa Nhã lại xem là trò đùa.
Chẳng mấy chốc, cả bàn đã đầy ắp món Tây Bắc.
Dạo gần đây Dương Thanh gặp phải rất nhiều chuyện, hôm nay mới coi như nhẹ nhõm hơn, nhất là ở cùng Tống Hoa Nhã khiến anh rất thoải mái.
Dương Thanh thực sự rất đói bụng, ăn cực nhiều. Còn Tống Hoa Nhã lại chẳng ăn được mấy.
“Ăn xong rồi, anh đưa em về nhà!”
Cơm nước xong xuôi, Dương Thanh nói với Tống Hoa Nhã.
- ---------------------------
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Thấy Tống Hoa Nhã cố gắng đề cử tiệm ăn họ Trần, Dương Thanh khá kinh ngạc. Anh cứ tưởng tiệm ăn họ Trần chỉ là một nhà hàng khá lớn mà thôi, không ngờ lại là nơi yêu thích của những người nổi tiếng trêи mạng.“Anh, đừng nói là anh không biết tiệm ăn họ Trần đấy nhé?”Có lẽ là vì có người anh trai như Tống Hoa Nghĩa, lúc Tống Hoa Nhã gọi anh rất tự nhiên, người nào không biết còn tưởng anh là anh ruột của cô ta.Dương Thanh lắc đầu cười: “Anh biết chỗ này!”“Anh xem đi, em còn có video trêи mạng về chỗ này”.Tống Hoa Nhã vừa nói vừa mở một video trêи điện thoại: “Trong tiệm ăn họ Trần được chia thành mấy khu vực, mỗi khu vực lại phục vụ những loại khẩu vị khác nhau”.“Em thích nhất là món Tây Bắc. Khẩu vị anh thích là gì? Chúng ta đi ăn cái đó”.Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi tới chỗ lựa chọn khu vực.Chỗ bọn họ đang đứng cứ như ở trung tâm, bốn phương tám hướng đều có hành lang thông đến từng khu vực.Cổng mỗi hành lang còn dán các loại khẩu vị khác nhau.“Vậy thì đi ăn món Tây Bắc thôi!”, Dương Thanh cười nói.“Anh trai này tốt thật đấy. Mỗi lần anh em tới đây đều không chịu nghe theo em, cứ nhất định phải ăn đồ Tây gì đó, còn nói như vậy mới có khí chất, đúng là ngụy biện”.Thấy Dương Thanh chọn theo khẩu vị mình thích, Tống Hoa Nhã rất vui.“Em nói xấu anh em với anh, không sợ anh em biết sẽ xử tội hả?”, Dương Thanh trêu chọc.Tống Hoa Nhã kiêu ngạo nói: “Anh ấy không nỡ xử tội em đâu!”Nhân viên phục vụ đưa bọn họ tới khu vực món Tây Bắc.Hôm qua lúc tới đây, Dương Thanh đã đi thẳng vào phòng VIP, không hề biết ở đây còn chia ra nhiều khu vực, mỗi khu vực phục vụ khẩu vị khác nhau.Khó trách nơi đây trở thành nơi yêu thích của những người nổi tiếng trêи mạng.Tiệm ăn họ Trần vốn là nhà hàng năm sao, lại còn đặc biệt như vậy, đương nhiên sẽ được rất nhiều người chú ý tới.“Anh ơi, ngày mai em phải ra nước ngoài rồi”.Sau khi ngồi vào chỗ, Tống Hoa Nhã buồn bã nói, viền mắt đỏ hoe nhìn Dương Thanh.Bấy giờ anh mới hiểu tại sao Tống Hoa Nhã đột nhiên muốn mời mình ăn cơm, thì ra là để tạm biệt.“Em không muốn ra nước ngoài hả?”, Dương Thanh hỏi.Tống Hoa Nhã khẽ gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Em không muốn đi, nhưng em không muốn xa mẹ và anh trai. Bọn họ đi đâu em sẽ đi theo đó”.Tống Hoa Nhã không ngờ Dương Thanh lại trêu chọc mình, nhịn không được phì cười: “Không ngờ anh còn biết nói đùa”.“Anh nói thật mà! Đến lúc đó cứ để anh em ở lại trông coi sản nghiệp ở nước ngoài giúp anh”, Dương Thanh nói.Nghe có vẻ giống trò đùa nhưng Dương Thanh thực sự có ý định để Tống Hoa Nghĩa ở lại nước ngoài lâu dài.Chỉ là Tống Hoa Nhã lại xem là trò đùa.Chẳng mấy chốc, cả bàn đã đầy ắp món Tây Bắc.Dạo gần đây Dương Thanh gặp phải rất nhiều chuyện, hôm nay mới coi như nhẹ nhõm hơn, nhất là ở cùng Tống Hoa Nhã khiến anh rất thoải mái.Dương Thanh thực sự rất đói bụng, ăn cực nhiều. Còn Tống Hoa Nhã lại chẳng ăn được mấy.“Ăn xong rồi, anh đưa em về nhà!”Cơm nước xong xuôi, Dương Thanh nói với Tống Hoa Nhã.- ---------------------------