Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 715: Có gì thì nói mau
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… “Hoa Nhã, cậu đừng giận! Chúng mình không nói nữa là được mà!”Trần Hân Như cuống quýt kéo tay Tống Hoa Nhã.Từ đầu đến giờ, Mạc Đông Húc vẫn duy trì im lặng, không chê cười cũng không ngăn cản cô ta rời đi.“Hoa Nhã, nên tham gia họp mặt bạn học đi!”, Dương Thanh cũng nói.Anh không hề muốn tham gia buổi họp mặt chán ngắt này, nhưng cũng hiểu từ sau khi nhìn thấy Mạc Đông Húc, tâm trạng của Tống Hoa Nhã kém hơn rất nhiều.Kỳ thực cô ta cũng rất muốn biết rốt cuộc anh ta đã xảy ra chuyện gì.Ở lại còn có cơ hội biết được đáp án.Nếu không thể giải đáp, chỉ sợ cả đời này Tống Hoa Nhã sẽ không thoát khỏi bóng ma tâm lý.Đám bạn học thấy Dương Thanh đồng ý đều khinh bỉ nhìn anh.Bọn họ nghĩ Tống Hoa Nhã không muốn ở lại là vì bảo vệ Dương Thanh, thế mà anh còn không biết điều, mặt dày mày dạn chen vào bọn họ.Tống Hoa Nhã vốn rất thông minh, đương nhiên hiểu ý Dương Thanh, trong lòng cảm động.“Chồng cậu đã nói vậy rồi, cậu đi cùng bọn mình đi!”, Trần Hân Như vội nói.“Được, tôi đi cùng mọi người. Nếu mọi người còn sỉ nhục chồng tôi, tôi cũng không cần làm bạn với mấy người nữa”, Tống Hoa Nhã lạnh giọng nói.“Mọi người đi trước đi, anh Thanh đi xe tôi”.Sau khi xe của Thượng Hiểu Hà phóng đi, Mạc Đông Húc lại nói với đám con trai.Thoáng chốc, ngoài cửa quán bar chỉ còn lại Mạc Đông Húc, vợ anh ta Tôn Mỹ Quyên và Dương Thanh.“Mỹ Quyên, em lên xe trước đi, anh muốn nói vài câu với anh Thanh”, Mạc Đông Húc lại nói với vợ.Tôn Mỹ Khuyên không vui nhưng vẫn nghe lời leo lên một chiếc Maybach sang trọng.“Anh thực sự kết hôn với Hoa Nhã rồi à?”Bấy giờ Mạc Đông Húc mới lên tiếng hỏi.Đương nhiên Dương Thanh sẽ không để lộ, gật đầu đáp: “Sao thế? Cậu không tin à?”Mạc Đông Húc khinh thường nhìn anh: “Anh là cái thá gì mà bắt tôi tin?”Quả nhiên, thái độ lễ độ vừa rồi của anh ta đều là giả vờ, lúc này mới lòi đuôi cáo.Dương Thanh cũng không tức giận, cười nhạt một tiếng: “Có gì thì nói mau đi!”- ---------------------------
“Hoa Nhã, cậu đừng giận! Chúng mình không nói nữa là được mà!”
Trần Hân Như cuống quýt kéo tay Tống Hoa Nhã.
Từ đầu đến giờ, Mạc Đông Húc vẫn duy trì im lặng, không chê cười cũng không ngăn cản cô ta rời đi.
“Hoa Nhã, nên tham gia họp mặt bạn học đi!”, Dương Thanh cũng nói.
Anh không hề muốn tham gia buổi họp mặt chán ngắt này, nhưng cũng hiểu từ sau khi nhìn thấy Mạc Đông Húc, tâm trạng của Tống Hoa Nhã kém hơn rất nhiều.
Kỳ thực cô ta cũng rất muốn biết rốt cuộc anh ta đã xảy ra chuyện gì.
Ở lại còn có cơ hội biết được đáp án.
Nếu không thể giải đáp, chỉ sợ cả đời này Tống Hoa Nhã sẽ không thoát khỏi bóng ma tâm lý.
Đám bạn học thấy Dương Thanh đồng ý đều khinh bỉ nhìn anh.
Bọn họ nghĩ Tống Hoa Nhã không muốn ở lại là vì bảo vệ Dương Thanh, thế mà anh còn không biết điều, mặt dày mày dạn chen vào bọn họ.
Tống Hoa Nhã vốn rất thông minh, đương nhiên hiểu ý Dương Thanh, trong lòng cảm động.
“Chồng cậu đã nói vậy rồi, cậu đi cùng bọn mình đi!”, Trần Hân Như vội nói.
“Được, tôi đi cùng mọi người. Nếu mọi người còn sỉ nhục chồng tôi, tôi cũng không cần làm bạn với mấy người nữa”, Tống Hoa Nhã lạnh giọng nói.
“Mọi người đi trước đi, anh Thanh đi xe tôi”.
Sau khi xe của Thượng Hiểu Hà phóng đi, Mạc Đông Húc lại nói với đám con trai.
Thoáng chốc, ngoài cửa quán bar chỉ còn lại Mạc Đông Húc, vợ anh ta Tôn Mỹ Quyên và Dương Thanh.
“Mỹ Quyên, em lên xe trước đi, anh muốn nói vài câu với anh Thanh”, Mạc Đông Húc lại nói với vợ.
Tôn Mỹ Khuyên không vui nhưng vẫn nghe lời leo lên một chiếc Maybach sang trọng.
“Anh thực sự kết hôn với Hoa Nhã rồi à?”
Bấy giờ Mạc Đông Húc mới lên tiếng hỏi.
Đương nhiên Dương Thanh sẽ không để lộ, gật đầu đáp: “Sao thế? Cậu không tin à?”
Mạc Đông Húc khinh thường nhìn anh: “Anh là cái thá gì mà bắt tôi tin?”
Quả nhiên, thái độ lễ độ vừa rồi của anh ta đều là giả vờ, lúc này mới lòi đuôi cáo.
Dương Thanh cũng không tức giận, cười nhạt một tiếng: “Có gì thì nói mau đi!”
- ---------------------------
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… “Hoa Nhã, cậu đừng giận! Chúng mình không nói nữa là được mà!”Trần Hân Như cuống quýt kéo tay Tống Hoa Nhã.Từ đầu đến giờ, Mạc Đông Húc vẫn duy trì im lặng, không chê cười cũng không ngăn cản cô ta rời đi.“Hoa Nhã, nên tham gia họp mặt bạn học đi!”, Dương Thanh cũng nói.Anh không hề muốn tham gia buổi họp mặt chán ngắt này, nhưng cũng hiểu từ sau khi nhìn thấy Mạc Đông Húc, tâm trạng của Tống Hoa Nhã kém hơn rất nhiều.Kỳ thực cô ta cũng rất muốn biết rốt cuộc anh ta đã xảy ra chuyện gì.Ở lại còn có cơ hội biết được đáp án.Nếu không thể giải đáp, chỉ sợ cả đời này Tống Hoa Nhã sẽ không thoát khỏi bóng ma tâm lý.Đám bạn học thấy Dương Thanh đồng ý đều khinh bỉ nhìn anh.Bọn họ nghĩ Tống Hoa Nhã không muốn ở lại là vì bảo vệ Dương Thanh, thế mà anh còn không biết điều, mặt dày mày dạn chen vào bọn họ.Tống Hoa Nhã vốn rất thông minh, đương nhiên hiểu ý Dương Thanh, trong lòng cảm động.“Chồng cậu đã nói vậy rồi, cậu đi cùng bọn mình đi!”, Trần Hân Như vội nói.“Được, tôi đi cùng mọi người. Nếu mọi người còn sỉ nhục chồng tôi, tôi cũng không cần làm bạn với mấy người nữa”, Tống Hoa Nhã lạnh giọng nói.“Mọi người đi trước đi, anh Thanh đi xe tôi”.Sau khi xe của Thượng Hiểu Hà phóng đi, Mạc Đông Húc lại nói với đám con trai.Thoáng chốc, ngoài cửa quán bar chỉ còn lại Mạc Đông Húc, vợ anh ta Tôn Mỹ Quyên và Dương Thanh.“Mỹ Quyên, em lên xe trước đi, anh muốn nói vài câu với anh Thanh”, Mạc Đông Húc lại nói với vợ.Tôn Mỹ Khuyên không vui nhưng vẫn nghe lời leo lên một chiếc Maybach sang trọng.“Anh thực sự kết hôn với Hoa Nhã rồi à?”Bấy giờ Mạc Đông Húc mới lên tiếng hỏi.Đương nhiên Dương Thanh sẽ không để lộ, gật đầu đáp: “Sao thế? Cậu không tin à?”Mạc Đông Húc khinh thường nhìn anh: “Anh là cái thá gì mà bắt tôi tin?”Quả nhiên, thái độ lễ độ vừa rồi của anh ta đều là giả vờ, lúc này mới lòi đuôi cáo.Dương Thanh cũng không tức giận, cười nhạt một tiếng: “Có gì thì nói mau đi!”- ---------------------------