Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 739: Tần Y cầu cứu
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… “Cứ yên tâm, người nhà họ Tiết không làm gì tôi được đâu!”, Dương Thanh nói.Hàn Khiếu Thiên tin Dương Thanh có sức mạnh để nói câu này nên không nói gì nữa.“Cậu Thanh, lâu lắm rồi cậu không về Giang Hải, cậu định chuyển đến Yến Đô à?”Quan Chính Sơn chợt hỏi.Dương Thanh gật đầu: “Lần này tôi đến nhà họ Quan để nói chuyện này đây”.Nghe thấy thế, trong mắt đám người xuất hiện vẻ mong chờ.Dương Thanh nói tiếp: “Bây giờ, nhà họ Trần đã chuyển sản nghiệp của gia tộc tới Yến Đô, mấy ngày trước, nhà họ Trần đã thay thế nhà họ Thái chỉ đứng sau tám nhà quyền thế ở Yến Đô rồi”.“Tôi định thành lập một liên minh để đối phó với những biến cố có thể xảy ra trong tương lai”.“Vừa hay hôm nay mọi người đều ở đây, nên tôi hỏi luôn, mọi người có định rời khỏi Giang Bình không?”Nghe Dương Thanh nói thế, ai cũng có vẻ kinh ngạc.Hàn Diệp bỗng xin lỗi rồi nghiêm túc nói: “Nhưng bố cứ yên tâm, tuy trước kia con không nên hồn, nhưng sau này, con sẽ cố gắng hoàn thiện bản thân để nhanh chóng xứng đáng với vị trí chủ gia tộc họ Hàn”.“Tốt lắm, có câu nói này của con, cho dù bố chết thì cũng yên tâm nhắm mắt!”, Mắt Hàn Khiếu Thiên rơm rớm lệ.Ông cụ cũng muốn theo Dương Thanh đến Yến Đô lắm chứ, nhưng năng lực của Hàn Diệp không đủ, ông cụ sợ nhà họ Hàn sẽ gây thêm phiền phức cho Dương Thanh.Dương Thanh nhìn Hàn Diệp với vẻ cảm khái: “Làm gì có ai không mắc sai lầm? Biết sửa sai mới là đáng quý nhất! Nếu ông đã muốn đưa nhà họ Hàn lên tầm cao mới, tôi sẽ cho ông cơ hội!”Hàn Diệp bỗng sáng mắt lên, mừng rỡ nói: “Cậu Thanh đồng ý cho tôi theo cậu đến Yến Đô ạ?”Dương Thanh mỉm cười, gật đầu rồi nhìn Hàn Khiếu Thiên: “Ông chủ Hàn cứ yên tâm, ở Yến Đô, cho dù nhà họ Hàn chọc thủng trời thì tôi cũng có thể vá lại! Nhà họ Hàn cũng chuẩn bị chuyển sản nghiệp của gia tộc tới Yến Đô đi!”Hàn Khiếu Thiên biết rõ Dương Thanh làm thế vì nể mặt mình, ông cụ vô cùng cảm động, bỗng thấy hơi nghẹn ngào, chỉ có thể liên tục gật đầu để đáp lại.Quan Chính Sơn c*̃ng mỉm cười: “Nhà họ Trần đã đứng vững ở Yến Đô trước chúng ta, chúng ta không thể trở thành vướng bận của cậu Thanh được!”Đúng lúc này, chuông điện thoại của Dương Thanh bỗng vang lên.“Anh rể, anh mau tới cứu em và chị với!”Vừa nối máy, tiếng cầu cứu hoảng hốt của Tần Y đã vang lên.- ---------------------------
“Cứ yên tâm, người nhà họ Tiết không làm gì tôi được đâu!”, Dương Thanh nói.
Hàn Khiếu Thiên tin Dương Thanh có sức mạnh để nói câu này nên không nói gì nữa.
“Cậu Thanh, lâu lắm rồi cậu không về Giang Hải, cậu định chuyển đến Yến Đô à?”
Quan Chính Sơn chợt hỏi.
Dương Thanh gật đầu: “Lần này tôi đến nhà họ Quan để nói chuyện này đây”.
Nghe thấy thế, trong mắt đám người xuất hiện vẻ mong chờ.
Dương Thanh nói tiếp: “Bây giờ, nhà họ Trần đã chuyển sản nghiệp của gia tộc tới Yến Đô, mấy ngày trước, nhà họ Trần đã thay thế nhà họ Thái chỉ đứng sau tám nhà quyền thế ở Yến Đô rồi”.
“Tôi định thành lập một liên minh để đối phó với những biến cố có thể xảy ra trong tương lai”.
“Vừa hay hôm nay mọi người đều ở đây, nên tôi hỏi luôn, mọi người có định rời khỏi Giang Bình không?”
Nghe Dương Thanh nói thế, ai cũng có vẻ kinh ngạc.
Hàn Diệp bỗng xin lỗi rồi nghiêm túc nói: “Nhưng bố cứ yên tâm, tuy trước kia con không nên hồn, nhưng sau này, con sẽ cố gắng hoàn thiện bản thân để nhanh chóng xứng đáng với vị trí chủ gia tộc họ Hàn”.
“Tốt lắm, có câu nói này của con, cho dù bố chết thì cũng yên tâm nhắm mắt!”, Mắt Hàn Khiếu Thiên rơm rớm lệ.
Ông cụ cũng muốn theo Dương Thanh đến Yến Đô lắm chứ, nhưng năng lực của Hàn Diệp không đủ, ông cụ sợ nhà họ Hàn sẽ gây thêm phiền phức cho Dương Thanh.
Dương Thanh nhìn Hàn Diệp với vẻ cảm khái: “Làm gì có ai không mắc sai lầm? Biết sửa sai mới là đáng quý nhất! Nếu ông đã muốn đưa nhà họ Hàn lên tầm cao mới, tôi sẽ cho ông cơ hội!”
Hàn Diệp bỗng sáng mắt lên, mừng rỡ nói: “Cậu Thanh đồng ý cho tôi theo cậu đến Yến Đô ạ?”
Dương Thanh mỉm cười, gật đầu rồi nhìn Hàn Khiếu Thiên: “Ông chủ Hàn cứ yên tâm, ở Yến Đô, cho dù nhà họ Hàn chọc thủng trời thì tôi cũng có thể vá lại! Nhà họ Hàn cũng chuẩn bị chuyển sản nghiệp của gia tộc tới Yến Đô đi!”
Hàn Khiếu Thiên biết rõ Dương Thanh làm thế vì nể mặt mình, ông cụ vô cùng cảm động, bỗng thấy hơi nghẹn ngào, chỉ có thể liên tục gật đầu để đáp lại.
Quan Chính Sơn c*̃ng mỉm cười: “Nhà họ Trần đã đứng vững ở Yến Đô trước chúng ta, chúng ta không thể trở thành vướng bận của cậu Thanh được!”
Đúng lúc này, chuông điện thoại của Dương Thanh bỗng vang lên.
“Anh rể, anh mau tới cứu em và chị với!”
Vừa nối máy, tiếng cầu cứu hoảng hốt của Tần Y đã vang lên.
- ---------------------------
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… “Cứ yên tâm, người nhà họ Tiết không làm gì tôi được đâu!”, Dương Thanh nói.Hàn Khiếu Thiên tin Dương Thanh có sức mạnh để nói câu này nên không nói gì nữa.“Cậu Thanh, lâu lắm rồi cậu không về Giang Hải, cậu định chuyển đến Yến Đô à?”Quan Chính Sơn chợt hỏi.Dương Thanh gật đầu: “Lần này tôi đến nhà họ Quan để nói chuyện này đây”.Nghe thấy thế, trong mắt đám người xuất hiện vẻ mong chờ.Dương Thanh nói tiếp: “Bây giờ, nhà họ Trần đã chuyển sản nghiệp của gia tộc tới Yến Đô, mấy ngày trước, nhà họ Trần đã thay thế nhà họ Thái chỉ đứng sau tám nhà quyền thế ở Yến Đô rồi”.“Tôi định thành lập một liên minh để đối phó với những biến cố có thể xảy ra trong tương lai”.“Vừa hay hôm nay mọi người đều ở đây, nên tôi hỏi luôn, mọi người có định rời khỏi Giang Bình không?”Nghe Dương Thanh nói thế, ai cũng có vẻ kinh ngạc.Hàn Diệp bỗng xin lỗi rồi nghiêm túc nói: “Nhưng bố cứ yên tâm, tuy trước kia con không nên hồn, nhưng sau này, con sẽ cố gắng hoàn thiện bản thân để nhanh chóng xứng đáng với vị trí chủ gia tộc họ Hàn”.“Tốt lắm, có câu nói này của con, cho dù bố chết thì cũng yên tâm nhắm mắt!”, Mắt Hàn Khiếu Thiên rơm rớm lệ.Ông cụ cũng muốn theo Dương Thanh đến Yến Đô lắm chứ, nhưng năng lực của Hàn Diệp không đủ, ông cụ sợ nhà họ Hàn sẽ gây thêm phiền phức cho Dương Thanh.Dương Thanh nhìn Hàn Diệp với vẻ cảm khái: “Làm gì có ai không mắc sai lầm? Biết sửa sai mới là đáng quý nhất! Nếu ông đã muốn đưa nhà họ Hàn lên tầm cao mới, tôi sẽ cho ông cơ hội!”Hàn Diệp bỗng sáng mắt lên, mừng rỡ nói: “Cậu Thanh đồng ý cho tôi theo cậu đến Yến Đô ạ?”Dương Thanh mỉm cười, gật đầu rồi nhìn Hàn Khiếu Thiên: “Ông chủ Hàn cứ yên tâm, ở Yến Đô, cho dù nhà họ Hàn chọc thủng trời thì tôi cũng có thể vá lại! Nhà họ Hàn cũng chuẩn bị chuyển sản nghiệp của gia tộc tới Yến Đô đi!”Hàn Khiếu Thiên biết rõ Dương Thanh làm thế vì nể mặt mình, ông cụ vô cùng cảm động, bỗng thấy hơi nghẹn ngào, chỉ có thể liên tục gật đầu để đáp lại.Quan Chính Sơn c*̃ng mỉm cười: “Nhà họ Trần đã đứng vững ở Yến Đô trước chúng ta, chúng ta không thể trở thành vướng bận của cậu Thanh được!”Đúng lúc này, chuông điện thoại của Dương Thanh bỗng vang lên.“Anh rể, anh mau tới cứu em và chị với!”Vừa nối máy, tiếng cầu cứu hoảng hốt của Tần Y đã vang lên.- ---------------------------