- Chà, vui quá, cuối cùng cũng về Việt Nam rùi! Từ nay tha hồ mà chơi! -Vy Vy (Bảo VY đó các bạn) reo lên. - Vy Vy nói đúng đấy! Tuyệt thật, nhanh về nhà thôi,tớ muốn xem nhà chúng ta thế nào rồi.-Linh Đan hớn hở. Nói rùi hai cô gái cùng nhau bước ra khỏi sân bay Tân Sơn Nhất, vừa đi vừa cười đùa vui vẻ mà không hề biết rằng xung quanh họ bao nhiêu ánh mắt mến mộ của các boy cũng như những ánh mắt gen tị với vẻ đẹp của họ của các gird đang chỉa về họ. Theo sau họ là hai cô gái trông có vẻ lạnh lùng, tuy rằng họ đeo kính nhưng nhìn vào phần mặt bên dưới, người ta sẽ thấy rằng hai cô gái này không hề có một chút biểu cảm trên mặt. - Tiểu Phong này! Cậu gọi người đến đón đi, từ đây về đến nhà thì sẽ gãy chân mất, mà tớ thì không thích đi taxi đâu. -Đan Đan nói - Cậu nghĩ sao Tiểu Tuyết?-Tiểu Phong hỏi - Nghĩ sao là nghĩ sao chứ, bộ cậu tính đi bộ về à? -Đan Đan giả giận dỗi - Hình như là tớ tính như thế thì phải?-Tiểu Phong cười nói - Đinh Tiểu Phong, cậu… điên à.-Đan Đan cáu - Không.-…
Chương 10
Nàng Tiểu Thư Nghịch NgợmTác giả: SnowTruyện Đô Thị- Chà, vui quá, cuối cùng cũng về Việt Nam rùi! Từ nay tha hồ mà chơi! -Vy Vy (Bảo VY đó các bạn) reo lên. - Vy Vy nói đúng đấy! Tuyệt thật, nhanh về nhà thôi,tớ muốn xem nhà chúng ta thế nào rồi.-Linh Đan hớn hở. Nói rùi hai cô gái cùng nhau bước ra khỏi sân bay Tân Sơn Nhất, vừa đi vừa cười đùa vui vẻ mà không hề biết rằng xung quanh họ bao nhiêu ánh mắt mến mộ của các boy cũng như những ánh mắt gen tị với vẻ đẹp của họ của các gird đang chỉa về họ. Theo sau họ là hai cô gái trông có vẻ lạnh lùng, tuy rằng họ đeo kính nhưng nhìn vào phần mặt bên dưới, người ta sẽ thấy rằng hai cô gái này không hề có một chút biểu cảm trên mặt. - Tiểu Phong này! Cậu gọi người đến đón đi, từ đây về đến nhà thì sẽ gãy chân mất, mà tớ thì không thích đi taxi đâu. -Đan Đan nói - Cậu nghĩ sao Tiểu Tuyết?-Tiểu Phong hỏi - Nghĩ sao là nghĩ sao chứ, bộ cậu tính đi bộ về à? -Đan Đan giả giận dỗi - Hình như là tớ tính như thế thì phải?-Tiểu Phong cười nói - Đinh Tiểu Phong, cậu… điên à.-Đan Đan cáu - Không.-… - Gì vậy, xem xíu nữa là tôi hứng hết rồi, may mà tôi tránh kịp- Nè, cậu là boy sao ăn nhiều giống con gái thế?_Hạo Thiên vừa lau miệng vừa nói- Cấm cậu ví tôi giống con gái_Tiểu Tuyết nhíu mày nói- Xin lỗi- Thức ăn của quý khách đây ạ- Cảm ơn_Tiểu tuyết mĩm cười- Chúc quý khách ngon miệng!_Người phục vụ tươi cười nói- Ăn đi, nhìn tôi làm gì?_Tiểu Tuyết đang ăn dở món bánh chocolate của Áo thì dừng lại- Cậu ăn đi tôi no rồi- Không phải chứ, cậu chỉ mới ăn một tô cháo bào ngư, một phần thịt xiên nướng với khoai lang sợi và sốt Bearnaise và một ly Mojito mà đã no rồi sao- Ừm- Vậy được rồi, cứ để đó15′ sau:- Xong rồi, đi thôi_Tiểu Tuyết sau khi uống xong ly Chocolate MilkShake của mình nói- Ừ, cậu còn muốn đi đâu nữa không?_Hạo Thiên hỏi- Còn, đưa tôi đến tiệm kem phía trước đi- Không phải cậu định ăn nửa chứ?_Hạo Thiên nhìn tiểu Tuyết như nhìn vật thể lạ hỏi- Sao biết hay vậy_Tiểu Tuyết bình thản trả lờiLúc này Hao Thiên thực sự sốc_Sốc nặng nề_đây là lần đầu tiên cậu thấy một đứa con trai có sức ăn khủng khiếp như thế- Nhanh lên nào, chính xác thì tôi còn 10′ nửa- Ừ..ừm…đi thôiTrước một shop thời trang lớn mang tên “New Style”:- Cảm ơn vì đã đưa tôi đến đây.Cậu có thể về được rồi_Tiểu Tuyết nói- Ừ, tạm biệt_Hạo Thiên trả lời.Sau đó cậu cho xe về nhà.14h chiều hôm đó:- Tớ ra ngoài chút nhé_Đan Đan ngoái đầu vào phòng Tiểu Phong nói- Ừ, mà đi đâu đó?_Tiểu Phong tò mò- Tham quan thành phố, ôn lại kỉ niệm xưa.Nhắm với Vy Vy luôn nhé._Đan Đan đáp- Mà Tiểu Tuyết chưa về sao?_Vy Vy hỏi- Chưa_Tiểu Phong đáp- Ừm.Thôi bye nhá- Bye.Chơi vui vẻ- Thank you_Đan Đan mĩm cười rồi lao nhanh xuống nhà.30′ sau:- Tiểu Phong, Đan Đan đâu rồi?_Vy Vy ló đầu vào phòng Tiểu Phong hỏi- Ra ngoài rồi- Tiểu Tuyết chưa về sao?- Ừ, không biết làm gì mà chẳng về nhà ăn trưa luôn, nhắn tin thì bảo đang bận, hỏi làm gì thì bảo tối hoặc sáng mai về sẽ nói.Nó còn nói, tối nay nếu 8h mà nó vẫn chưa về thì cứ ăn cơm trước đi, đừng đợi nó.Haizz, bạn bè mà thế đó_Tiểu Phong thở dài- Vậy à. À mà tớ ra ngoài đây- Đi đâu đó?- Đến nhà sách, mua sách Toán nâng cao, đi không?_Vy Vy hỏi- Thôi khỏi, chiều hôm qua vừa mói đến đó xong- Vậy bye nhé- Bye
- Gì vậy, xem xíu nữa là tôi hứng hết rồi, may mà tôi tránh kịp
- Nè, cậu là boy sao ăn nhiều giống con gái thế?_Hạo Thiên vừa lau miệng vừa nói
- Cấm cậu ví tôi giống con gái_Tiểu Tuyết nhíu mày nói
- Xin lỗi
- Thức ăn của quý khách đây ạ
- Cảm ơn_Tiểu tuyết mĩm cười
- Chúc quý khách ngon miệng!_Người phục vụ tươi cười nói
- Ăn đi, nhìn tôi làm gì?_Tiểu Tuyết đang ăn dở món bánh chocolate của Áo thì dừng lại
- Cậu ăn đi tôi no rồi
- Không phải chứ, cậu chỉ mới ăn một tô cháo bào ngư, một phần thịt xiên nướng với khoai lang sợi và sốt Bearnaise và một ly Mojito mà đã no rồi sao
- Ừm
- Vậy được rồi, cứ để đó
15′ sau:
- Xong rồi, đi thôi_Tiểu Tuyết sau khi uống xong ly Chocolate MilkShake của mình nói
- Ừ, cậu còn muốn đi đâu nữa không?_Hạo Thiên hỏi
- Còn, đưa tôi đến tiệm kem phía trước đi
- Không phải cậu định ăn nửa chứ?_Hạo Thiên nhìn tiểu Tuyết như nhìn vật thể lạ hỏi
- Sao biết hay vậy_Tiểu Tuyết bình thản trả lời
Lúc này Hao Thiên thực sự sốc_Sốc nặng nề_đây là lần đầu tiên cậu thấy một đứa con trai có sức ăn khủng khiếp như thế
- Nhanh lên nào, chính xác thì tôi còn 10′ nửa
- Ừ..ừm…đi thôi
Trước một shop thời trang lớn mang tên “New Style”:
- Cảm ơn vì đã đưa tôi đến đây.Cậu có thể về được rồi_Tiểu Tuyết nói
- Ừ, tạm biệt_Hạo Thiên trả lời.Sau đó cậu cho xe về nhà.
14h chiều hôm đó:
- Tớ ra ngoài chút nhé_Đan Đan ngoái đầu vào phòng Tiểu Phong nói
- Ừ, mà đi đâu đó?_Tiểu Phong tò mò
- Tham quan thành phố, ôn lại kỉ niệm xưa.Nhắm với Vy Vy luôn nhé._Đan Đan đáp
- Mà Tiểu Tuyết chưa về sao?_Vy Vy hỏi
- Chưa_Tiểu Phong đáp
- Ừm.Thôi bye nhá
- Bye.Chơi vui vẻ
- Thank you_Đan Đan mĩm cười rồi lao nhanh xuống nhà.
30′ sau:
- Tiểu Phong, Đan Đan đâu rồi?_Vy Vy ló đầu vào phòng Tiểu Phong hỏi
- Ra ngoài rồi
- Tiểu Tuyết chưa về sao?
- Ừ, không biết làm gì mà chẳng về nhà ăn trưa luôn, nhắn tin thì bảo đang bận, hỏi làm gì thì bảo tối hoặc sáng mai về sẽ nói.Nó còn nói, tối nay nếu 8h mà nó vẫn chưa về thì cứ ăn cơm trước đi, đừng đợi nó.Haizz, bạn bè mà thế đó_Tiểu Phong thở dài
- Vậy à. À mà tớ ra ngoài đây
- Đi đâu đó?
- Đến nhà sách, mua sách Toán nâng cao, đi không?_Vy Vy hỏi
- Thôi khỏi, chiều hôm qua vừa mói đến đó xong
- Vậy bye nhé
- Bye
Nàng Tiểu Thư Nghịch NgợmTác giả: SnowTruyện Đô Thị- Chà, vui quá, cuối cùng cũng về Việt Nam rùi! Từ nay tha hồ mà chơi! -Vy Vy (Bảo VY đó các bạn) reo lên. - Vy Vy nói đúng đấy! Tuyệt thật, nhanh về nhà thôi,tớ muốn xem nhà chúng ta thế nào rồi.-Linh Đan hớn hở. Nói rùi hai cô gái cùng nhau bước ra khỏi sân bay Tân Sơn Nhất, vừa đi vừa cười đùa vui vẻ mà không hề biết rằng xung quanh họ bao nhiêu ánh mắt mến mộ của các boy cũng như những ánh mắt gen tị với vẻ đẹp của họ của các gird đang chỉa về họ. Theo sau họ là hai cô gái trông có vẻ lạnh lùng, tuy rằng họ đeo kính nhưng nhìn vào phần mặt bên dưới, người ta sẽ thấy rằng hai cô gái này không hề có một chút biểu cảm trên mặt. - Tiểu Phong này! Cậu gọi người đến đón đi, từ đây về đến nhà thì sẽ gãy chân mất, mà tớ thì không thích đi taxi đâu. -Đan Đan nói - Cậu nghĩ sao Tiểu Tuyết?-Tiểu Phong hỏi - Nghĩ sao là nghĩ sao chứ, bộ cậu tính đi bộ về à? -Đan Đan giả giận dỗi - Hình như là tớ tính như thế thì phải?-Tiểu Phong cười nói - Đinh Tiểu Phong, cậu… điên à.-Đan Đan cáu - Không.-… - Gì vậy, xem xíu nữa là tôi hứng hết rồi, may mà tôi tránh kịp- Nè, cậu là boy sao ăn nhiều giống con gái thế?_Hạo Thiên vừa lau miệng vừa nói- Cấm cậu ví tôi giống con gái_Tiểu Tuyết nhíu mày nói- Xin lỗi- Thức ăn của quý khách đây ạ- Cảm ơn_Tiểu tuyết mĩm cười- Chúc quý khách ngon miệng!_Người phục vụ tươi cười nói- Ăn đi, nhìn tôi làm gì?_Tiểu Tuyết đang ăn dở món bánh chocolate của Áo thì dừng lại- Cậu ăn đi tôi no rồi- Không phải chứ, cậu chỉ mới ăn một tô cháo bào ngư, một phần thịt xiên nướng với khoai lang sợi và sốt Bearnaise và một ly Mojito mà đã no rồi sao- Ừm- Vậy được rồi, cứ để đó15′ sau:- Xong rồi, đi thôi_Tiểu Tuyết sau khi uống xong ly Chocolate MilkShake của mình nói- Ừ, cậu còn muốn đi đâu nữa không?_Hạo Thiên hỏi- Còn, đưa tôi đến tiệm kem phía trước đi- Không phải cậu định ăn nửa chứ?_Hạo Thiên nhìn tiểu Tuyết như nhìn vật thể lạ hỏi- Sao biết hay vậy_Tiểu Tuyết bình thản trả lờiLúc này Hao Thiên thực sự sốc_Sốc nặng nề_đây là lần đầu tiên cậu thấy một đứa con trai có sức ăn khủng khiếp như thế- Nhanh lên nào, chính xác thì tôi còn 10′ nửa- Ừ..ừm…đi thôiTrước một shop thời trang lớn mang tên “New Style”:- Cảm ơn vì đã đưa tôi đến đây.Cậu có thể về được rồi_Tiểu Tuyết nói- Ừ, tạm biệt_Hạo Thiên trả lời.Sau đó cậu cho xe về nhà.14h chiều hôm đó:- Tớ ra ngoài chút nhé_Đan Đan ngoái đầu vào phòng Tiểu Phong nói- Ừ, mà đi đâu đó?_Tiểu Phong tò mò- Tham quan thành phố, ôn lại kỉ niệm xưa.Nhắm với Vy Vy luôn nhé._Đan Đan đáp- Mà Tiểu Tuyết chưa về sao?_Vy Vy hỏi- Chưa_Tiểu Phong đáp- Ừm.Thôi bye nhá- Bye.Chơi vui vẻ- Thank you_Đan Đan mĩm cười rồi lao nhanh xuống nhà.30′ sau:- Tiểu Phong, Đan Đan đâu rồi?_Vy Vy ló đầu vào phòng Tiểu Phong hỏi- Ra ngoài rồi- Tiểu Tuyết chưa về sao?- Ừ, không biết làm gì mà chẳng về nhà ăn trưa luôn, nhắn tin thì bảo đang bận, hỏi làm gì thì bảo tối hoặc sáng mai về sẽ nói.Nó còn nói, tối nay nếu 8h mà nó vẫn chưa về thì cứ ăn cơm trước đi, đừng đợi nó.Haizz, bạn bè mà thế đó_Tiểu Phong thở dài- Vậy à. À mà tớ ra ngoài đây- Đi đâu đó?- Đến nhà sách, mua sách Toán nâng cao, đi không?_Vy Vy hỏi- Thôi khỏi, chiều hôm qua vừa mói đến đó xong- Vậy bye nhé- Bye