Tác giả:

- Chà, vui quá, cuối cùng cũng về Việt Nam rùi! Từ nay tha hồ mà chơi! -Vy Vy (Bảo VY đó các bạn) reo lên. - Vy Vy nói đúng đấy! Tuyệt thật, nhanh về nhà thôi,tớ muốn xem nhà chúng ta thế nào rồi.-Linh Đan hớn hở. Nói rùi hai cô gái cùng nhau bước ra khỏi sân bay Tân Sơn Nhất, vừa đi vừa cười đùa vui vẻ mà không hề biết rằng xung quanh họ bao nhiêu ánh mắt mến mộ của các boy cũng như những ánh mắt gen tị với vẻ đẹp của họ của các gird đang chỉa về họ. Theo sau họ là hai cô gái trông có vẻ lạnh lùng, tuy rằng họ đeo kính nhưng nhìn vào phần mặt bên dưới, người ta sẽ thấy rằng hai cô gái này không hề có một chút biểu cảm trên mặt. - Tiểu Phong này! Cậu gọi người đến đón đi, từ đây về đến nhà thì sẽ gãy chân mất, mà tớ thì không thích đi taxi đâu. -Đan Đan nói - Cậu nghĩ sao Tiểu Tuyết?-Tiểu Phong hỏi - Nghĩ sao là nghĩ sao chứ, bộ cậu tính đi bộ về à? -Đan Đan giả giận dỗi - Hình như là tớ tính như thế thì phải?-Tiểu Phong cười nói - Đinh Tiểu Phong, cậu… điên à.-Đan Đan cáu - Không.-…

Chương 17

Nàng Tiểu Thư Nghịch NgợmTác giả: SnowTruyện Đô Thị- Chà, vui quá, cuối cùng cũng về Việt Nam rùi! Từ nay tha hồ mà chơi! -Vy Vy (Bảo VY đó các bạn) reo lên. - Vy Vy nói đúng đấy! Tuyệt thật, nhanh về nhà thôi,tớ muốn xem nhà chúng ta thế nào rồi.-Linh Đan hớn hở. Nói rùi hai cô gái cùng nhau bước ra khỏi sân bay Tân Sơn Nhất, vừa đi vừa cười đùa vui vẻ mà không hề biết rằng xung quanh họ bao nhiêu ánh mắt mến mộ của các boy cũng như những ánh mắt gen tị với vẻ đẹp của họ của các gird đang chỉa về họ. Theo sau họ là hai cô gái trông có vẻ lạnh lùng, tuy rằng họ đeo kính nhưng nhìn vào phần mặt bên dưới, người ta sẽ thấy rằng hai cô gái này không hề có một chút biểu cảm trên mặt. - Tiểu Phong này! Cậu gọi người đến đón đi, từ đây về đến nhà thì sẽ gãy chân mất, mà tớ thì không thích đi taxi đâu. -Đan Đan nói - Cậu nghĩ sao Tiểu Tuyết?-Tiểu Phong hỏi - Nghĩ sao là nghĩ sao chứ, bộ cậu tính đi bộ về à? -Đan Đan giả giận dỗi - Hình như là tớ tính như thế thì phải?-Tiểu Phong cười nói - Đinh Tiểu Phong, cậu… điên à.-Đan Đan cáu - Không.-… Cốc!Cốc! Cốc:- Cơm xong rồi, cậu xuống ăn đi, tôi không mang lên đây được_Đan Đan nói- Được rồi- Này, sao chỉ có cơm không vậy?_Thiên Lâm hỏi- Thì cậu bảo tôi nấu cơm còn gì?- Cô ăn cơm không ăn kèm thức ăn à?- Có chứ- Vậy tại sao cô không nấu thức ăn!_Thiên Lâm gầm lên- Đơn giản là tôi không biết nấu, sao mà anh ngốc thế- Anh?Cô vừa gọi tôi là anh à?_Thiên Lâm cười, cậu cảm thấy có gì đó vui vui nhưng không hiểu tại sao cậu lại có cảm giác như vậy- Anh? Tôi vừa gọi vậy à?Mà cũng đúng thôi, cậu lớn hơn tôi một tuổi mà_Đan Đan thản nhiên nói.Điều đó khiến Thiên Lâm có chút hụt hẫng- Đi nấu thức ăn đi nếu muốn lấy lại sợi dây chuyền- Khỏi, đây rồi.Tôi đoán thể nào cậu cũng bảo tôi nấu thức ăn nen tôi đã chuẩn bị sẵn rồi- Gì đây.- Không nhìn thấy à?- Cô bảo tôi ăn cơm với muối à?- Chà vừa nói anh ngốc xong sao giờ thông minh vậy- Cô…đi nấu thức ăn nhanh đi_Thiên Lâm hơi gắt- Anh..thôi kệ, nấu dở đừng có trách- Cứ nấu đi30′ sau:- Xong rồi, canh đến rồi đây.Ngon thì khen nha.Món đầu tiên tôi nấu đó.- Ăn được không đây?- Chắc là được.Nghe vậy Thiên Lâm vừa cầm muỗng lên, múc lấy muỗng canh mắt thì dán lấy Đan Đan:- Phụt…- Ya, có mắt không zậy.Làm ướt hết áo quần tôi rồi nè_Đan Đan gào lên- Cô nấu món gì vậy?_Thiên Lâm bực mình- Canh- Canh kiểu gì vậy?- Thì là canh đó.Tôi thấy các món canh cũng có nước và rau nên tôi nấu theo thôi- Đọc công thức nghe xem- Rất đơn giản, muốn học hỏi à, chắc canh tôi ngon lắm- Đọc đi- Đầu tiên lấy cái xoong, sau đó cho nước và cho rau vào, bắc lên nấu.Rồi cho hành, muối, tiêu, ớt,..v..v..v..- Cái gì canh mà cho tiêu vào á, cô có biết nấu không zậy- Đi kiểm tra não đi, tôi vừa nói điều đó cách đây chưa lâu mà- Cô… cô cho bao nhiêu muối?- Không nhiều, đẻ nhớ đã…ờ..ừm..khoảng…- A, nhớ rồi hình như nửa bao muối- Cái gì, cô định đầu độc tôi à?- Thì tôi bảo tôi không biết nấu mà, ai bảo cậu cứ mang sợi dây chuyền ra dọa tôi làm cái gì?_Đan Đan ngẩng cao đầu nói, đến đây cô mới sực nhớ:- Làm sao đây?- Chuyện gì?- Nhìn đi tại anh đó, áo quần tôi bẩn rồi thì phải làm sao đây- Quản gia Kiều_Thiên Lâm gọi lớn- Bảo người đi mua một bộ quần áo khác, đò gì cũng được, cho cô ta kìa.Side của cô, đọc đi- Ừ,bla… bla….- Vậy tôi xin phép- Sai người náu món gì đó đem lên phòng tôi luôn.Còn cô đi theo tôi- Vâng, thưa cậu chủ- Đi theo cậu làm gì zậy?_Đan Đan tò mò- Lên đây_Thiên Lâm gầm lên khiến Đan Đan hơi sợ, cô nàng đành ngoan ngoãn đi theo- Gom quần áo bỏ vào giỏ rồi mang đi giặt đi- Tôi đâu có biết làm_Đan Đan nhăn mặt- Xuống bảo Tiểu Yên chỉ cho, xong rồi để cô ấy phơi, còn cô lên đây- Ok, vậy yên tâm rồi. 

Cốc!Cốc! Cốc:

- Cơm xong rồi, cậu xuống ăn đi, tôi không mang lên đây được_Đan Đan nói

- Được rồi

- Này, sao chỉ có cơm không vậy?_Thiên Lâm hỏi

- Thì cậu bảo tôi nấu cơm còn gì?

- Cô ăn cơm không ăn kèm thức ăn à?

- Có chứ

- Vậy tại sao cô không nấu thức ăn!_Thiên Lâm gầm lên

- Đơn giản là tôi không biết nấu, sao mà anh ngốc thế

- Anh?Cô vừa gọi tôi là anh à?_Thiên Lâm cười, cậu cảm thấy có gì đó vui vui nhưng không hiểu tại sao cậu lại có cảm giác như vậy

- Anh? Tôi vừa gọi vậy à?Mà cũng đúng thôi, cậu lớn hơn tôi một tuổi mà_Đan Đan thản nhiên nói.Điều đó khiến Thiên Lâm có chút hụt hẫng

- Đi nấu thức ăn đi nếu muốn lấy lại sợi dây chuyền

- Khỏi, đây rồi.Tôi đoán thể nào cậu cũng bảo tôi nấu thức ăn nen tôi đã chuẩn bị sẵn rồi

- Gì đây.

- Không nhìn thấy à?

- Cô bảo tôi ăn cơm với muối à?

- Chà vừa nói anh ngốc xong sao giờ thông minh vậy

- Cô…đi nấu thức ăn nhanh đi_Thiên Lâm hơi gắt

- Anh..thôi kệ, nấu dở đừng có trách

- Cứ nấu đi

30′ sau:

- Xong rồi, canh đến rồi đây.Ngon thì khen nha.Món đầu tiên tôi nấu đó.

- Ăn được không đây?

- Chắc là được.

Nghe vậy Thiên Lâm vừa cầm muỗng lên, múc lấy muỗng canh mắt thì dán lấy Đan Đan:

- Phụt…

- Ya, có mắt không zậy.Làm ướt hết áo quần tôi rồi nè_Đan Đan gào lên

- Cô nấu món gì vậy?_Thiên Lâm bực mình

- Canh

- Canh kiểu gì vậy?

- Thì là canh đó.Tôi thấy các món canh cũng có nước và rau nên tôi nấu theo thôi

- Đọc công thức nghe xem

- Rất đơn giản, muốn học hỏi à, chắc canh tôi ngon lắm

- Đọc đi

- Đầu tiên lấy cái xoong, sau đó cho nước và cho rau vào, bắc lên nấu.Rồi cho hành, muối, tiêu, ớt,..v..v..v..

- Cái gì canh mà cho tiêu vào á, cô có biết nấu không zậy

- Đi kiểm tra não đi, tôi vừa nói điều đó cách đây chưa lâu mà

- Cô… cô cho bao nhiêu muối?

- Không nhiều, đẻ nhớ đã…ờ..ừm..khoảng…

- A, nhớ rồi hình như nửa bao muối

- Cái gì, cô định đầu độc tôi à?

- Thì tôi bảo tôi không biết nấu mà, ai bảo cậu cứ mang sợi dây chuyền ra dọa tôi làm cái gì?_Đan Đan ngẩng cao đầu nói, đến đây cô mới sực nhớ:

- Làm sao đây?

- Chuyện gì?

- Nhìn đi tại anh đó, áo quần tôi bẩn rồi thì phải làm sao đây

- Quản gia Kiều_Thiên Lâm gọi lớn

- Bảo người đi mua một bộ quần áo khác, đò gì cũng được, cho cô ta kìa.Side của cô, đọc đi

- Ừ,bla… bla….

- Vậy tôi xin phép

- Sai người náu món gì đó đem lên phòng tôi luôn.Còn cô đi theo tôi

- Vâng, thưa cậu chủ

- Đi theo cậu làm gì zậy?_Đan Đan tò mò

- Lên đây_Thiên Lâm gầm lên khiến Đan Đan hơi sợ, cô nàng đành ngoan ngoãn đi theo

- Gom quần áo bỏ vào giỏ rồi mang đi giặt đi

- Tôi đâu có biết làm_Đan Đan nhăn mặt

- Xuống bảo Tiểu Yên chỉ cho, xong rồi để cô ấy phơi, còn cô lên đây

- Ok, vậy yên tâm rồi. 

Nàng Tiểu Thư Nghịch NgợmTác giả: SnowTruyện Đô Thị- Chà, vui quá, cuối cùng cũng về Việt Nam rùi! Từ nay tha hồ mà chơi! -Vy Vy (Bảo VY đó các bạn) reo lên. - Vy Vy nói đúng đấy! Tuyệt thật, nhanh về nhà thôi,tớ muốn xem nhà chúng ta thế nào rồi.-Linh Đan hớn hở. Nói rùi hai cô gái cùng nhau bước ra khỏi sân bay Tân Sơn Nhất, vừa đi vừa cười đùa vui vẻ mà không hề biết rằng xung quanh họ bao nhiêu ánh mắt mến mộ của các boy cũng như những ánh mắt gen tị với vẻ đẹp của họ của các gird đang chỉa về họ. Theo sau họ là hai cô gái trông có vẻ lạnh lùng, tuy rằng họ đeo kính nhưng nhìn vào phần mặt bên dưới, người ta sẽ thấy rằng hai cô gái này không hề có một chút biểu cảm trên mặt. - Tiểu Phong này! Cậu gọi người đến đón đi, từ đây về đến nhà thì sẽ gãy chân mất, mà tớ thì không thích đi taxi đâu. -Đan Đan nói - Cậu nghĩ sao Tiểu Tuyết?-Tiểu Phong hỏi - Nghĩ sao là nghĩ sao chứ, bộ cậu tính đi bộ về à? -Đan Đan giả giận dỗi - Hình như là tớ tính như thế thì phải?-Tiểu Phong cười nói - Đinh Tiểu Phong, cậu… điên à.-Đan Đan cáu - Không.-… Cốc!Cốc! Cốc:- Cơm xong rồi, cậu xuống ăn đi, tôi không mang lên đây được_Đan Đan nói- Được rồi- Này, sao chỉ có cơm không vậy?_Thiên Lâm hỏi- Thì cậu bảo tôi nấu cơm còn gì?- Cô ăn cơm không ăn kèm thức ăn à?- Có chứ- Vậy tại sao cô không nấu thức ăn!_Thiên Lâm gầm lên- Đơn giản là tôi không biết nấu, sao mà anh ngốc thế- Anh?Cô vừa gọi tôi là anh à?_Thiên Lâm cười, cậu cảm thấy có gì đó vui vui nhưng không hiểu tại sao cậu lại có cảm giác như vậy- Anh? Tôi vừa gọi vậy à?Mà cũng đúng thôi, cậu lớn hơn tôi một tuổi mà_Đan Đan thản nhiên nói.Điều đó khiến Thiên Lâm có chút hụt hẫng- Đi nấu thức ăn đi nếu muốn lấy lại sợi dây chuyền- Khỏi, đây rồi.Tôi đoán thể nào cậu cũng bảo tôi nấu thức ăn nen tôi đã chuẩn bị sẵn rồi- Gì đây.- Không nhìn thấy à?- Cô bảo tôi ăn cơm với muối à?- Chà vừa nói anh ngốc xong sao giờ thông minh vậy- Cô…đi nấu thức ăn nhanh đi_Thiên Lâm hơi gắt- Anh..thôi kệ, nấu dở đừng có trách- Cứ nấu đi30′ sau:- Xong rồi, canh đến rồi đây.Ngon thì khen nha.Món đầu tiên tôi nấu đó.- Ăn được không đây?- Chắc là được.Nghe vậy Thiên Lâm vừa cầm muỗng lên, múc lấy muỗng canh mắt thì dán lấy Đan Đan:- Phụt…- Ya, có mắt không zậy.Làm ướt hết áo quần tôi rồi nè_Đan Đan gào lên- Cô nấu món gì vậy?_Thiên Lâm bực mình- Canh- Canh kiểu gì vậy?- Thì là canh đó.Tôi thấy các món canh cũng có nước và rau nên tôi nấu theo thôi- Đọc công thức nghe xem- Rất đơn giản, muốn học hỏi à, chắc canh tôi ngon lắm- Đọc đi- Đầu tiên lấy cái xoong, sau đó cho nước và cho rau vào, bắc lên nấu.Rồi cho hành, muối, tiêu, ớt,..v..v..v..- Cái gì canh mà cho tiêu vào á, cô có biết nấu không zậy- Đi kiểm tra não đi, tôi vừa nói điều đó cách đây chưa lâu mà- Cô… cô cho bao nhiêu muối?- Không nhiều, đẻ nhớ đã…ờ..ừm..khoảng…- A, nhớ rồi hình như nửa bao muối- Cái gì, cô định đầu độc tôi à?- Thì tôi bảo tôi không biết nấu mà, ai bảo cậu cứ mang sợi dây chuyền ra dọa tôi làm cái gì?_Đan Đan ngẩng cao đầu nói, đến đây cô mới sực nhớ:- Làm sao đây?- Chuyện gì?- Nhìn đi tại anh đó, áo quần tôi bẩn rồi thì phải làm sao đây- Quản gia Kiều_Thiên Lâm gọi lớn- Bảo người đi mua một bộ quần áo khác, đò gì cũng được, cho cô ta kìa.Side của cô, đọc đi- Ừ,bla… bla….- Vậy tôi xin phép- Sai người náu món gì đó đem lên phòng tôi luôn.Còn cô đi theo tôi- Vâng, thưa cậu chủ- Đi theo cậu làm gì zậy?_Đan Đan tò mò- Lên đây_Thiên Lâm gầm lên khiến Đan Đan hơi sợ, cô nàng đành ngoan ngoãn đi theo- Gom quần áo bỏ vào giỏ rồi mang đi giặt đi- Tôi đâu có biết làm_Đan Đan nhăn mặt- Xuống bảo Tiểu Yên chỉ cho, xong rồi để cô ấy phơi, còn cô lên đây- Ok, vậy yên tâm rồi. 

Chương 17