Tôi tên là Tạ Tiểu Mai, lý do tôi có cái tên này vì cha tôi rất thích hoa mai, ông vốn có một bộ sưu tập cây kiểng nổi tiếng với hàng chục chậu mai nhiều kiểu dáng khác nhau. Bình thường, những người thích hoa thường có tâm hồn thi sĩ mà thường có tâm hồn thi sĩ thì thích ngâm thơ mà thích ngâm thơ thì có cái tật... nghiện rượu. Cha tôi xét về một khía cạnh đó là một... con sâu rượu lâu năm sắp hoá bướm. Cạnh mấy chục chậu mai là hàng ngàn cái chai sặc mùi cồn. Có lẽ rượu đã làm cho cha tôi mất tỉnh táo để chọn một cái nghề đàng hoàng chọn một cái nghề trăm người mới có một đó là cái nghề... làm thầy đồ viết câu đối tết trong khi chữ ông là quạ bay giun xéo. Mọi người thắc mắc là tại sao cha tôi vẫn bám trụ được tới ngày hôm nay, nhờ đứa con gái này đây(lâu lâu phải kể công một chút), nó đã thay bà vợ quá cố của ông ta quán xuyến mọi thứ trong nhà bằng cách bù đầu kiếm học bổng, sau buổi học là đi phục vụ quán phở, tối đến là cắn răng đi làm gia sư cho mấy thằng công tử hách dịch thấy…
Chương 75
Nhóc To Gan Đấy!Tác giả: fujiwaraTruyện Đô ThịTôi tên là Tạ Tiểu Mai, lý do tôi có cái tên này vì cha tôi rất thích hoa mai, ông vốn có một bộ sưu tập cây kiểng nổi tiếng với hàng chục chậu mai nhiều kiểu dáng khác nhau. Bình thường, những người thích hoa thường có tâm hồn thi sĩ mà thường có tâm hồn thi sĩ thì thích ngâm thơ mà thích ngâm thơ thì có cái tật... nghiện rượu. Cha tôi xét về một khía cạnh đó là một... con sâu rượu lâu năm sắp hoá bướm. Cạnh mấy chục chậu mai là hàng ngàn cái chai sặc mùi cồn. Có lẽ rượu đã làm cho cha tôi mất tỉnh táo để chọn một cái nghề đàng hoàng chọn một cái nghề trăm người mới có một đó là cái nghề... làm thầy đồ viết câu đối tết trong khi chữ ông là quạ bay giun xéo. Mọi người thắc mắc là tại sao cha tôi vẫn bám trụ được tới ngày hôm nay, nhờ đứa con gái này đây(lâu lâu phải kể công một chút), nó đã thay bà vợ quá cố của ông ta quán xuyến mọi thứ trong nhà bằng cách bù đầu kiếm học bổng, sau buổi học là đi phục vụ quán phở, tối đến là cắn răng đi làm gia sư cho mấy thằng công tử hách dịch thấy… (Lời kể của Nhất Thiên)Trời ạ! Cách một lớp chăn mà cũng không thoát. Làm ơn đi đi Mai! Tôi van cô đấy!- Này! Định trốn tôi hả? – Mai nói. – Tôi biết cậu lười uống thuốc lắm mà.Thôi đi! Làm ơn đi!- Sao hôm nay lại làm nũng thế không biết nữa.Bàn tay của Mai chạm vào tay tôi. Thôi rồi!(Lời kể của Tiểu Mai)Cuối cùng cũng hất tấm chăn rồi đấy chứ.- Ngoan ngoãn nằm xuống…Tôi chưa kịp nói hết câu là đã bị Thiên bịt miệng bằng môi rồi. Vòng tay của Thiên siết chặt tôi mạnh hơn mọi khi. Không dịu dàng, người này là ai? Cũng là Thiên mà sao lại thế? Tôi cảm thấy sợ hãi. Thân thể tôi cứng lại, không biết làm thế nào nữa.Bàn tay của Thiên di chuyển khắp cơ thể của tôi. Chẳng mấy chốc, chiếc áo vét khoác ngoài của tôi rơi xuống đất, dải lụa trên tóc bị tháo làm tóc tôi xoã xuống. Thiên ngửi mùi hương trên tóc tôi rất gấp gáp.- Em đẹp quá! - Rồi Thiên đè tôi xuống giường.(Lời kể của Nhất Thiên)Tôi làm gì thế này? Khuôn mặt sững sờ ấy…- Xin lỗi. – Tôi bước xuống giường. – May mà chưa vi phạm giao ước.- Cậu…Tôi đúng là một thằng tồi tệ. Chỉ vì một sơ suất nhỏ mà suýt nữa tôi đã làm cho người con gái mình yêu thương nhất phải khóc.- Dù sao ba tháng nữa chúng ta cũng đã là vợ chồng. - Giọng Mai rất dịu dàng. – nên cũng chẳng sao.Mai nằm phịch xuống giường, nhắm nghiền mắt. Tôi tiến đến gần bên cô ấy. Hôm nay Mai mới đẹp làm sao. Tôi hôn lên môi Mai. Tay tôi chuẩn bị chạm vào làn da trắng ngần, mịn màng. Mai… anh yêu em… Anh…(Lời kể của Tiểu Mai)Bốp!- Thiên… - Tôi ngạc nhiên.Thiên tự đấm vào mặt mình rồi đi ra chỗ khác.- Tình yêu thì phải tôn trọng nhau và phải vượt qua những thử thách chứ. – Thiên đấm mạnh vào vách tường. – Tôi không thể chỉ vì một phút dễ dãi mà phá huỷ giao ước giữa chúng ta.Thiên…- Còn ba tháng nữa, tôi sẽ cố gắng. – Thiên mỉm cười với tôi.- Ừ. – Tôi gật đầu. – À. Hồi nãy anh bảo là “em đẹp quá” phải không?- Ừ nhỉ. Vậy… dù gì…em cũng xin nghỉ rồi, hôm nay chúng ta tập nhé!- Dạ!Thiên cầm tay tôi, áp lên má mình:- Anh hứa sẽ tôn trọng em suốt đời.- Dạ!Thiên đến gần tôi, nói:- Nhưng… hôn thì được chứ?Tôi gật đầu. Thiên nhẹ nhàng đặt lên môi tôi một nụ hôn. Dịu dàng, ấm áp. Đây mới đúng là “nhóc” của tôi.- ----***-----Tuyết tung đoá hoa cưới lên trời. Tôi nhanh tay bắt được nó. Tuyết bước xuống, nắm lấy tay tôi, tôi chúc:- Chúc Tuyết và chồng trăm năm hạnh phúc.- Chúc “mẹ tròn con vuông”. – Thiên nhe răng cười.- Hai người cũng vậy. – Giang Phách nói.- Ừ, vào khoảng năm năm sau nữa. – Thiên và tôi cùng nhìn nhau, mỉm cười.
(Lời kể của Nhất Thiên)
Trời ạ! Cách một lớp chăn mà cũng không thoát. Làm ơn đi đi Mai! Tôi van cô đấy!
- Này! Định trốn tôi hả? – Mai nói. – Tôi biết cậu lười uống thuốc lắm mà.
Thôi đi! Làm ơn đi!
- Sao hôm nay lại làm nũng thế không biết nữa.
Bàn tay của Mai chạm vào tay tôi. Thôi rồi!
(Lời kể của Tiểu Mai)
Cuối cùng cũng hất tấm chăn rồi đấy chứ.
- Ngoan ngoãn nằm xuống…
Tôi chưa kịp nói hết câu là đã bị Thiên bịt miệng bằng môi rồi. Vòng tay của Thiên siết chặt tôi mạnh hơn mọi khi. Không dịu dàng, người này là ai? Cũng là Thiên mà sao lại thế? Tôi cảm thấy sợ hãi. Thân thể tôi cứng lại, không biết làm thế nào nữa.
Bàn tay của Thiên di chuyển khắp cơ thể của tôi. Chẳng mấy chốc, chiếc áo vét khoác ngoài của tôi rơi xuống đất, dải lụa trên tóc bị tháo làm tóc tôi xoã xuống. Thiên ngửi mùi hương trên tóc tôi rất gấp gáp.
- Em đẹp quá! - Rồi Thiên đè tôi xuống giường.
(Lời kể của Nhất Thiên)
Tôi làm gì thế này? Khuôn mặt sững sờ ấy…
- Xin lỗi. – Tôi bước xuống giường. – May mà chưa vi phạm giao ước.
- Cậu…
Tôi đúng là một thằng tồi tệ. Chỉ vì một sơ suất nhỏ mà suýt nữa tôi đã làm cho người con gái mình yêu thương nhất phải khóc.
- Dù sao ba tháng nữa chúng ta cũng đã là vợ chồng. - Giọng Mai rất dịu dàng. – nên cũng chẳng sao.
Mai nằm phịch xuống giường, nhắm nghiền mắt. Tôi tiến đến gần bên cô ấy. Hôm nay Mai mới đẹp làm sao. Tôi hôn lên môi Mai. Tay tôi chuẩn bị chạm vào làn da trắng ngần, mịn màng. Mai… anh yêu em… Anh…
(Lời kể của Tiểu Mai)
Bốp!
- Thiên… - Tôi ngạc nhiên.
Thiên tự đấm vào mặt mình rồi đi ra chỗ khác.
- Tình yêu thì phải tôn trọng nhau và phải vượt qua những thử thách chứ. – Thiên đấm mạnh vào vách tường. – Tôi không thể chỉ vì một phút dễ dãi mà phá huỷ giao ước giữa chúng ta.
Thiên…
- Còn ba tháng nữa, tôi sẽ cố gắng. – Thiên mỉm cười với tôi.
- Ừ. – Tôi gật đầu. – À. Hồi nãy anh bảo là “em đẹp quá” phải không?
- Ừ nhỉ. Vậy… dù gì…em cũng xin nghỉ rồi, hôm nay chúng ta tập nhé!
- Dạ!
Thiên cầm tay tôi, áp lên má mình:
- Anh hứa sẽ tôn trọng em suốt đời.
- Dạ!
Thiên đến gần tôi, nói:
- Nhưng… hôn thì được chứ?
Tôi gật đầu. Thiên nhẹ nhàng đặt lên môi tôi một nụ hôn. Dịu dàng, ấm áp. Đây mới đúng là “nhóc” của tôi.
- ----***-----
Tuyết tung đoá hoa cưới lên trời. Tôi nhanh tay bắt được nó. Tuyết bước xuống, nắm lấy tay tôi, tôi chúc:
- Chúc Tuyết và chồng trăm năm hạnh phúc.
- Chúc “mẹ tròn con vuông”. – Thiên nhe răng cười.
- Hai người cũng vậy. – Giang Phách nói.
- Ừ, vào khoảng năm năm sau nữa. – Thiên và tôi cùng nhìn nhau, mỉm cười.
Nhóc To Gan Đấy!Tác giả: fujiwaraTruyện Đô ThịTôi tên là Tạ Tiểu Mai, lý do tôi có cái tên này vì cha tôi rất thích hoa mai, ông vốn có một bộ sưu tập cây kiểng nổi tiếng với hàng chục chậu mai nhiều kiểu dáng khác nhau. Bình thường, những người thích hoa thường có tâm hồn thi sĩ mà thường có tâm hồn thi sĩ thì thích ngâm thơ mà thích ngâm thơ thì có cái tật... nghiện rượu. Cha tôi xét về một khía cạnh đó là một... con sâu rượu lâu năm sắp hoá bướm. Cạnh mấy chục chậu mai là hàng ngàn cái chai sặc mùi cồn. Có lẽ rượu đã làm cho cha tôi mất tỉnh táo để chọn một cái nghề đàng hoàng chọn một cái nghề trăm người mới có một đó là cái nghề... làm thầy đồ viết câu đối tết trong khi chữ ông là quạ bay giun xéo. Mọi người thắc mắc là tại sao cha tôi vẫn bám trụ được tới ngày hôm nay, nhờ đứa con gái này đây(lâu lâu phải kể công một chút), nó đã thay bà vợ quá cố của ông ta quán xuyến mọi thứ trong nhà bằng cách bù đầu kiếm học bổng, sau buổi học là đi phục vụ quán phở, tối đến là cắn răng đi làm gia sư cho mấy thằng công tử hách dịch thấy… (Lời kể của Nhất Thiên)Trời ạ! Cách một lớp chăn mà cũng không thoát. Làm ơn đi đi Mai! Tôi van cô đấy!- Này! Định trốn tôi hả? – Mai nói. – Tôi biết cậu lười uống thuốc lắm mà.Thôi đi! Làm ơn đi!- Sao hôm nay lại làm nũng thế không biết nữa.Bàn tay của Mai chạm vào tay tôi. Thôi rồi!(Lời kể của Tiểu Mai)Cuối cùng cũng hất tấm chăn rồi đấy chứ.- Ngoan ngoãn nằm xuống…Tôi chưa kịp nói hết câu là đã bị Thiên bịt miệng bằng môi rồi. Vòng tay của Thiên siết chặt tôi mạnh hơn mọi khi. Không dịu dàng, người này là ai? Cũng là Thiên mà sao lại thế? Tôi cảm thấy sợ hãi. Thân thể tôi cứng lại, không biết làm thế nào nữa.Bàn tay của Thiên di chuyển khắp cơ thể của tôi. Chẳng mấy chốc, chiếc áo vét khoác ngoài của tôi rơi xuống đất, dải lụa trên tóc bị tháo làm tóc tôi xoã xuống. Thiên ngửi mùi hương trên tóc tôi rất gấp gáp.- Em đẹp quá! - Rồi Thiên đè tôi xuống giường.(Lời kể của Nhất Thiên)Tôi làm gì thế này? Khuôn mặt sững sờ ấy…- Xin lỗi. – Tôi bước xuống giường. – May mà chưa vi phạm giao ước.- Cậu…Tôi đúng là một thằng tồi tệ. Chỉ vì một sơ suất nhỏ mà suýt nữa tôi đã làm cho người con gái mình yêu thương nhất phải khóc.- Dù sao ba tháng nữa chúng ta cũng đã là vợ chồng. - Giọng Mai rất dịu dàng. – nên cũng chẳng sao.Mai nằm phịch xuống giường, nhắm nghiền mắt. Tôi tiến đến gần bên cô ấy. Hôm nay Mai mới đẹp làm sao. Tôi hôn lên môi Mai. Tay tôi chuẩn bị chạm vào làn da trắng ngần, mịn màng. Mai… anh yêu em… Anh…(Lời kể của Tiểu Mai)Bốp!- Thiên… - Tôi ngạc nhiên.Thiên tự đấm vào mặt mình rồi đi ra chỗ khác.- Tình yêu thì phải tôn trọng nhau và phải vượt qua những thử thách chứ. – Thiên đấm mạnh vào vách tường. – Tôi không thể chỉ vì một phút dễ dãi mà phá huỷ giao ước giữa chúng ta.Thiên…- Còn ba tháng nữa, tôi sẽ cố gắng. – Thiên mỉm cười với tôi.- Ừ. – Tôi gật đầu. – À. Hồi nãy anh bảo là “em đẹp quá” phải không?- Ừ nhỉ. Vậy… dù gì…em cũng xin nghỉ rồi, hôm nay chúng ta tập nhé!- Dạ!Thiên cầm tay tôi, áp lên má mình:- Anh hứa sẽ tôn trọng em suốt đời.- Dạ!Thiên đến gần tôi, nói:- Nhưng… hôn thì được chứ?Tôi gật đầu. Thiên nhẹ nhàng đặt lên môi tôi một nụ hôn. Dịu dàng, ấm áp. Đây mới đúng là “nhóc” của tôi.- ----***-----Tuyết tung đoá hoa cưới lên trời. Tôi nhanh tay bắt được nó. Tuyết bước xuống, nắm lấy tay tôi, tôi chúc:- Chúc Tuyết và chồng trăm năm hạnh phúc.- Chúc “mẹ tròn con vuông”. – Thiên nhe răng cười.- Hai người cũng vậy. – Giang Phách nói.- Ừ, vào khoảng năm năm sau nữa. – Thiên và tôi cùng nhìn nhau, mỉm cười.