Tôi tên là Tạ Tiểu Mai, lý do tôi có cái tên này vì cha tôi rất thích hoa mai, ông vốn có một bộ sưu tập cây kiểng nổi tiếng với hàng chục chậu mai nhiều kiểu dáng khác nhau. Bình thường, những người thích hoa thường có tâm hồn thi sĩ mà thường có tâm hồn thi sĩ thì thích ngâm thơ mà thích ngâm thơ thì có cái tật... nghiện rượu. Cha tôi xét về một khía cạnh đó là một... con sâu rượu lâu năm sắp hoá bướm. Cạnh mấy chục chậu mai là hàng ngàn cái chai sặc mùi cồn. Có lẽ rượu đã làm cho cha tôi mất tỉnh táo để chọn một cái nghề đàng hoàng chọn một cái nghề trăm người mới có một đó là cái nghề... làm thầy đồ viết câu đối tết trong khi chữ ông là quạ bay giun xéo. Mọi người thắc mắc là tại sao cha tôi vẫn bám trụ được tới ngày hôm nay, nhờ đứa con gái này đây(lâu lâu phải kể công một chút), nó đã thay bà vợ quá cố của ông ta quán xuyến mọi thứ trong nhà bằng cách bù đầu kiếm học bổng, sau buổi học là đi phục vụ quán phở, tối đến là cắn răng đi làm gia sư cho mấy thằng công tử hách dịch thấy…
Chương 80
Nhóc To Gan Đấy!Tác giả: fujiwaraTruyện Đô ThịTôi tên là Tạ Tiểu Mai, lý do tôi có cái tên này vì cha tôi rất thích hoa mai, ông vốn có một bộ sưu tập cây kiểng nổi tiếng với hàng chục chậu mai nhiều kiểu dáng khác nhau. Bình thường, những người thích hoa thường có tâm hồn thi sĩ mà thường có tâm hồn thi sĩ thì thích ngâm thơ mà thích ngâm thơ thì có cái tật... nghiện rượu. Cha tôi xét về một khía cạnh đó là một... con sâu rượu lâu năm sắp hoá bướm. Cạnh mấy chục chậu mai là hàng ngàn cái chai sặc mùi cồn. Có lẽ rượu đã làm cho cha tôi mất tỉnh táo để chọn một cái nghề đàng hoàng chọn một cái nghề trăm người mới có một đó là cái nghề... làm thầy đồ viết câu đối tết trong khi chữ ông là quạ bay giun xéo. Mọi người thắc mắc là tại sao cha tôi vẫn bám trụ được tới ngày hôm nay, nhờ đứa con gái này đây(lâu lâu phải kể công một chút), nó đã thay bà vợ quá cố của ông ta quán xuyến mọi thứ trong nhà bằng cách bù đầu kiếm học bổng, sau buổi học là đi phục vụ quán phở, tối đến là cắn răng đi làm gia sư cho mấy thằng công tử hách dịch thấy… - ----Quá khứ------ Tuy đã thề trước chúa, nhưng anh muốn em thề với anh lần nữa.- Thề gì?- Thề là phải ở bên anh, chăm sóc anh, phải dịu dàng với anh, yêu anh và cấm không được để ý tới người con trai nào hơn anh, kể cả con trai chúng ta.Tôi nói:- Nhóc to gan đấy! Anh không sợ em xử anh sao?- Đi! – Thiên đưa ngón út ra.- Em hứa! – Tôi móc nghoéo với Thiên.Thiên nói:- Nghoéo tay chưa được, phải có cái gì đó ràng buộc hơn nữa, em đâu có đeo nhẫn.- Nhóc muốn gì?- Đây!Thiên đặt lên môi tôi một nụ hôn nồng cháy.- Nhưng anh phải đổi lại cho em một thứ, nếu không thì em sẽ thiệt. – Tôi nói.Thiên mỉm cười:- Em bảo anh phải thề lại như vậy sao? Hơi dư đấy.- Không, em biết dù không thề, anh cũng không có gan “ăn chả”. Nếu anh dám, em sẽ “ăn nem” ngay.Thiên phì cười, ngồi xuống cạnh tôi.- Em nói đúng.- Em chỉ muốn anh đáp lại bằng một thứ… mà… chỉ một mình em thì sẽ không có…- Em muốn đáp ứng lại cái gì?Tôi ngập ngừng:- Một em bé. Em muốn… được làm mẹ của con anh. Như là anh nói đó.- Anh hứa! – Thiên hôn lên má tôi.- ----Hiện tại------ Vậy mà đến ba năm sau anh mới cho em được đứa con. – Tôi giả vờ giận dỗi.Thiên gật đầu:- Lỗi tại anh. Anh đã cho em chờ ba năm và cho em một đứa trẻ giống anh y như đúc. Một đứa trẻ khó ưa, ít nói. Được chưa?- Ắt xì!Ủa. Cái tiếng ắt xì này quen quen.- Chuyện gì vậy?- Hình như có ai nói xấu em.- Ồ.- À, em nghe cô Vân nói đây là nơi hẹn đầu tiên của cha mẹ em, đẹp chứ?Tôi đứng lên xem thử là ai. Ơ…- Ái chà! Chú nhóc này định học chiêu của bố đây. – Thiên mỉm cười.- Trời sinh ra mặt trời mà.Thằng nhóc Dương Nhật Minh của tôi đang thả thuyền giấy với con bé Tuyết Phượng. Bình thường nếu Minh đi chung với Phượng thì phải có em của Phượng đi, nay hai đứa đi riêng. Chắc là có gì đó. Chúng nó đang thả thuyền giấy, loại thuyền giấy có màu đôi. Phải chăng…- Có cần làm hôn ước cho con không anh? – Tôi hỏi.- Không cần, nếu điều đó là thật, cứ để chúng tự lập một hôn ước của riêng mình. Như vợ chồng ta vậy.- Anh nói đúng. – Tôi hôn lên má của Thiên, mỉm cười hạnh phúc.END.
- ----Quá khứ-----
- Tuy đã thề trước chúa, nhưng anh muốn em thề với anh lần nữa.
- Thề gì?
- Thề là phải ở bên anh, chăm sóc anh, phải dịu dàng với anh, yêu anh và cấm không được để ý tới người con trai nào hơn anh, kể cả con trai chúng ta.
Tôi nói:
- Nhóc to gan đấy! Anh không sợ em xử anh sao?
- Đi! – Thiên đưa ngón út ra.
- Em hứa! – Tôi móc nghoéo với Thiên.
Thiên nói:
- Nghoéo tay chưa được, phải có cái gì đó ràng buộc hơn nữa, em đâu có đeo nhẫn.
- Nhóc muốn gì?
- Đây!
Thiên đặt lên môi tôi một nụ hôn nồng cháy.
- Nhưng anh phải đổi lại cho em một thứ, nếu không thì em sẽ thiệt. – Tôi nói.
Thiên mỉm cười:
- Em bảo anh phải thề lại như vậy sao? Hơi dư đấy.
- Không, em biết dù không thề, anh cũng không có gan “ăn chả”. Nếu anh dám, em sẽ “ăn nem” ngay.
Thiên phì cười, ngồi xuống cạnh tôi.
- Em nói đúng.
- Em chỉ muốn anh đáp lại bằng một thứ… mà… chỉ một mình em thì sẽ không có…
- Em muốn đáp ứng lại cái gì?
Tôi ngập ngừng:
- Một em bé. Em muốn… được làm mẹ của con anh. Như là anh nói đó.
- Anh hứa! – Thiên hôn lên má tôi.
- ----Hiện tại-----
- Vậy mà đến ba năm sau anh mới cho em được đứa con. – Tôi giả vờ giận dỗi.
Thiên gật đầu:
- Lỗi tại anh. Anh đã cho em chờ ba năm và cho em một đứa trẻ giống anh y như đúc. Một đứa trẻ khó ưa, ít nói. Được chưa?
- Ắt xì!
Ủa. Cái tiếng ắt xì này quen quen.
- Chuyện gì vậy?
- Hình như có ai nói xấu em.
- Ồ.
- À, em nghe cô Vân nói đây là nơi hẹn đầu tiên của cha mẹ em, đẹp chứ?
Tôi đứng lên xem thử là ai. Ơ…
- Ái chà! Chú nhóc này định học chiêu của bố đây. – Thiên mỉm cười.
- Trời sinh ra mặt trời mà.
Thằng nhóc Dương Nhật Minh của tôi đang thả thuyền giấy với con bé Tuyết Phượng. Bình thường nếu Minh đi chung với Phượng thì phải có em của Phượng đi, nay hai đứa đi riêng. Chắc là có gì đó. Chúng nó đang thả thuyền giấy, loại thuyền giấy có màu đôi. Phải chăng…
- Có cần làm hôn ước cho con không anh? – Tôi hỏi.
- Không cần, nếu điều đó là thật, cứ để chúng tự lập một hôn ước của riêng mình. Như vợ chồng ta vậy.
- Anh nói đúng. – Tôi hôn lên má của Thiên, mỉm cười hạnh phúc.
END.
Nhóc To Gan Đấy!Tác giả: fujiwaraTruyện Đô ThịTôi tên là Tạ Tiểu Mai, lý do tôi có cái tên này vì cha tôi rất thích hoa mai, ông vốn có một bộ sưu tập cây kiểng nổi tiếng với hàng chục chậu mai nhiều kiểu dáng khác nhau. Bình thường, những người thích hoa thường có tâm hồn thi sĩ mà thường có tâm hồn thi sĩ thì thích ngâm thơ mà thích ngâm thơ thì có cái tật... nghiện rượu. Cha tôi xét về một khía cạnh đó là một... con sâu rượu lâu năm sắp hoá bướm. Cạnh mấy chục chậu mai là hàng ngàn cái chai sặc mùi cồn. Có lẽ rượu đã làm cho cha tôi mất tỉnh táo để chọn một cái nghề đàng hoàng chọn một cái nghề trăm người mới có một đó là cái nghề... làm thầy đồ viết câu đối tết trong khi chữ ông là quạ bay giun xéo. Mọi người thắc mắc là tại sao cha tôi vẫn bám trụ được tới ngày hôm nay, nhờ đứa con gái này đây(lâu lâu phải kể công một chút), nó đã thay bà vợ quá cố của ông ta quán xuyến mọi thứ trong nhà bằng cách bù đầu kiếm học bổng, sau buổi học là đi phục vụ quán phở, tối đến là cắn răng đi làm gia sư cho mấy thằng công tử hách dịch thấy… - ----Quá khứ------ Tuy đã thề trước chúa, nhưng anh muốn em thề với anh lần nữa.- Thề gì?- Thề là phải ở bên anh, chăm sóc anh, phải dịu dàng với anh, yêu anh và cấm không được để ý tới người con trai nào hơn anh, kể cả con trai chúng ta.Tôi nói:- Nhóc to gan đấy! Anh không sợ em xử anh sao?- Đi! – Thiên đưa ngón út ra.- Em hứa! – Tôi móc nghoéo với Thiên.Thiên nói:- Nghoéo tay chưa được, phải có cái gì đó ràng buộc hơn nữa, em đâu có đeo nhẫn.- Nhóc muốn gì?- Đây!Thiên đặt lên môi tôi một nụ hôn nồng cháy.- Nhưng anh phải đổi lại cho em một thứ, nếu không thì em sẽ thiệt. – Tôi nói.Thiên mỉm cười:- Em bảo anh phải thề lại như vậy sao? Hơi dư đấy.- Không, em biết dù không thề, anh cũng không có gan “ăn chả”. Nếu anh dám, em sẽ “ăn nem” ngay.Thiên phì cười, ngồi xuống cạnh tôi.- Em nói đúng.- Em chỉ muốn anh đáp lại bằng một thứ… mà… chỉ một mình em thì sẽ không có…- Em muốn đáp ứng lại cái gì?Tôi ngập ngừng:- Một em bé. Em muốn… được làm mẹ của con anh. Như là anh nói đó.- Anh hứa! – Thiên hôn lên má tôi.- ----Hiện tại------ Vậy mà đến ba năm sau anh mới cho em được đứa con. – Tôi giả vờ giận dỗi.Thiên gật đầu:- Lỗi tại anh. Anh đã cho em chờ ba năm và cho em một đứa trẻ giống anh y như đúc. Một đứa trẻ khó ưa, ít nói. Được chưa?- Ắt xì!Ủa. Cái tiếng ắt xì này quen quen.- Chuyện gì vậy?- Hình như có ai nói xấu em.- Ồ.- À, em nghe cô Vân nói đây là nơi hẹn đầu tiên của cha mẹ em, đẹp chứ?Tôi đứng lên xem thử là ai. Ơ…- Ái chà! Chú nhóc này định học chiêu của bố đây. – Thiên mỉm cười.- Trời sinh ra mặt trời mà.Thằng nhóc Dương Nhật Minh của tôi đang thả thuyền giấy với con bé Tuyết Phượng. Bình thường nếu Minh đi chung với Phượng thì phải có em của Phượng đi, nay hai đứa đi riêng. Chắc là có gì đó. Chúng nó đang thả thuyền giấy, loại thuyền giấy có màu đôi. Phải chăng…- Có cần làm hôn ước cho con không anh? – Tôi hỏi.- Không cần, nếu điều đó là thật, cứ để chúng tự lập một hôn ước của riêng mình. Như vợ chồng ta vậy.- Anh nói đúng. – Tôi hôn lên má của Thiên, mỉm cười hạnh phúc.END.