- Hỷ Trân! Vừa dừng xe trước cổng Trung tâm Ngoại ngữ, nghe tiếng gọi Hỷ Trân dáo dác tìm kiếm. - Ôi Thành Thục! Lâu quá mới gặp. Mày đi đâu đây? - Tìm. - Dạy ở trung tâm này à? - Ừm. Thành Thục hất mặt: - Thế còn mày? Hỷ Trân ngơ ngác: - Gì cơ? - Làm gì lóng ngóng ở đây? - À! Tao đang theo học lớp đàm thoại ở trung tâm này. Thành Thục nhìn đồng hồ: - Đã đến giờ học chưa? - Còn hơn nữa tiếng. - Vậy chúng ta sang quán bên đường uống nước nha. - Cũng được. Hai cô gái dắt xe băng qua đường. Vừa kéo ghế ngồi Thành thục hỏi ngay: - Mày uống xí muội đá chứ? - Ừ. - Khẩu vị không thay đổi tí nào. Thành Thục ra dấu cho chủ quán làm hai ly xí muội đá. Cô chống tay nhìn bạn: - Mày lúc này đẹp ra đó. Sao, có người yêu chưa? Hỷ Trân lắc đầu: - Ai mà thèm yêu con nhỏ bướng bỉnh như tao chứ. - Bướng bỉnh cũng là ưu điểm của một con người. - Ai nói vậy? - Thì... anh ấy. - Hữu Quân yêu mày cũng vì sự bướng bỉnh của mày đấy ư? Nhưng rất tiếc, sự bướng bỉnh của mày không giống tao. - Tao biết. Cả khoa…

Chương 20

Nổi Đau Tình YêuTác giả: Trần Thị Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình- Hỷ Trân! Vừa dừng xe trước cổng Trung tâm Ngoại ngữ, nghe tiếng gọi Hỷ Trân dáo dác tìm kiếm. - Ôi Thành Thục! Lâu quá mới gặp. Mày đi đâu đây? - Tìm. - Dạy ở trung tâm này à? - Ừm. Thành Thục hất mặt: - Thế còn mày? Hỷ Trân ngơ ngác: - Gì cơ? - Làm gì lóng ngóng ở đây? - À! Tao đang theo học lớp đàm thoại ở trung tâm này. Thành Thục nhìn đồng hồ: - Đã đến giờ học chưa? - Còn hơn nữa tiếng. - Vậy chúng ta sang quán bên đường uống nước nha. - Cũng được. Hai cô gái dắt xe băng qua đường. Vừa kéo ghế ngồi Thành thục hỏi ngay: - Mày uống xí muội đá chứ? - Ừ. - Khẩu vị không thay đổi tí nào. Thành Thục ra dấu cho chủ quán làm hai ly xí muội đá. Cô chống tay nhìn bạn: - Mày lúc này đẹp ra đó. Sao, có người yêu chưa? Hỷ Trân lắc đầu: - Ai mà thèm yêu con nhỏ bướng bỉnh như tao chứ. - Bướng bỉnh cũng là ưu điểm của một con người. - Ai nói vậy? - Thì... anh ấy. - Hữu Quân yêu mày cũng vì sự bướng bỉnh của mày đấy ư? Nhưng rất tiếc, sự bướng bỉnh của mày không giống tao. - Tao biết. Cả khoa… -Hửu Quân quay sang Hỷ Trân:Áh Hỷ Trân! Hình như công ty cuả em có hợp tác với sao bắc cực.- Sao anh biết?- Thành Thục nhanh miệng:- Mầy quên trưởng phòng Minh Tâm ở sao bắc cực là bạn cuả Từ Nam  ? Anh họ cuã Hửu Quân sao?- Có gì phải nói chứ.- Tuần trước đến thăm nhà Ngoại cuả Hửu Quân,tao và anh ấy vô tình nghe được chuyện Từ Nam và Minh Tâm nên mới biết, còn nghe nói có nhân viên cuả Thuận Thành được Sao Bắc Cực chọn? Mầy có biết người đó là ai không?Từ đầu Hỷ Trân đã biết rỏ qua quan hệ giửa Thái Lâm và Tuấn Tường nên cô không muốn dính líu với họ,cô lắc đầu: Tao không rỏ lắm.- Thành Thục giả thuyết:- Nếu như sao bắc cực chọn mầy?- Tao không có tiêu chuẩn đó đâu? trong công ty còn  bao nhiêu người tài giỏi.- Tao chỉ thí dụ thôi mà,- Hỷ Trân nhìn thoáng qua Thái Lâm, rồi trả lời:- Nếu thật sự được chọn,tao sẻ không bỏ qua cơ hội tốt đó đâu.- Nghiã là....- Tao sẻ hợp tác, bở vì giám đốc sao bắc cực là một nhà kiến trúc rất tài giỏi, làm việc với ông ta tao sẻ học hỏi được rất nhiều.Thành Thục nhướng mày với Thái Lâm;- Mầy thấy sao?Thái Lâm nhún vai:- Không gì cả.- Mày không sợ ư?- Sợ gì chứ.- Hỷ Trân đẹp và là cô gái rất mạnh mẻ.- Thì sao? Tao tin Hỷ Trân không làm vậy? Cô ấy là bạn cuả tôi phải không?- Đôi khi cũng đừng tin tưởng bạmn mình quá, thấy vậy chứ không phải vậy.- Bạn nói vậy là có ý gì?- Không ý gì hết.Hỷ Trân cầm ly nước lên lắc:- Tôi muốn uống nước nưã.- Ơ mầy không định uống nước trừ cơm đó chứ?- Mọi người nhìn ngơ ngác,Hỷ Trân phì cười:- Vậy Trịnh Hỷ Trân ngày nay và Trịnh Hỷ Trân ngày xưa có gì thay đổi không?Thành Thục nhào tới đấm bạn:- Con Quỷ nầy.....Hỷ Trân né tránh rồi cười vang.- Xin lổi nha,nảy giờ không khí có phần hơi ngột ngạt,nên tôi đuà cho vui thôi,đừng để ý đến nhửng gì tôi nói nha.Cô đặt tay lên vai Thái Lâm:- không buồn tôi chứ.- Đã biết bạn đùa cho vui thì tại sao phải buồn.- Tốt!- Hỷ Trân hứng thú đề nghị:- Hay là chúng ta đi ăn gì đi tôi đói bụng quá...Thành Thục tán thành.- Đúng đó tôi cũng thấy đói bụng.- Cô quay sang Thái Lâm:- Đi luôn nha.- Cũng được.- Hữu Quân gọi người tính tiền sau đó anh cùng mọi người đi ra xe.Thành Thục và Hỷ Trân đi bên nhau đuà giởn rất vui,không giống Thái Lâm cô quá xa cách và có phân biệt không được tự nhiên.Hỷ Trân cũng không quan tâm đến,bởi từ lâu cô không có thân thiện với Thái LâmCòn Thái Lâm cô cũng không thích gì Hỷ Trân đâu,thời còn học chưng Hỷ Trân không trội hơn cô về cuộc sống,nhưng những chàng trai cô để ý đến đều yêu Hỷ Trân cô căm ghét lắm.Bây giờ gặp lại Hỷ Trân,Hỷ Trân lại cùng nghành với Tuấn Tường,đột nhiên Thái Lâm có những lo sợ vu vơ,sợ Hỷ Trân cướp mất Tuấn Tường cuả cô nuã.Thái Lâm suy nghỉ làm sao để điều đó không xảy ra, ngăn cãn việc hợp tác giữa hai người, không được rồi.Hửu Quân gọi:- Thái Lâm nhanh lên...- Ờ Ờ....

-Hửu Quân quay sang Hỷ Trân:

Áh Hỷ Trân! Hình như công ty cuả em có hợp tác với sao bắc cực.

- Sao anh biết?

- Thành Thục nhanh miệng:

- Mầy quên trưởng phòng Minh Tâm ở sao bắc cực là bạn cuả Từ Nam  ? Anh họ cuã Hửu Quân sao?

- Có gì phải nói chứ.

- Tuần trước đến thăm nhà Ngoại cuả Hửu Quân,tao và anh ấy vô tình nghe được chuyện Từ Nam và Minh Tâm nên mới biết, còn nghe nói có nhân viên cuả Thuận Thành được Sao Bắc Cực chọn? Mầy có biết người đó là ai không?

Từ đầu Hỷ Trân đã biết rỏ qua quan hệ giửa Thái Lâm và Tuấn Tường nên cô không muốn dính líu với họ,cô lắc đầu: Tao không rỏ lắm.

- Thành Thục giả thuyết:

- Nếu như sao bắc cực chọn mầy?

- Tao không có tiêu chuẩn đó đâu? trong công ty còn  bao nhiêu người tài giỏi.

- Tao chỉ thí dụ thôi mà,

- Hỷ Trân nhìn thoáng qua Thái Lâm, rồi trả lời:

- Nếu thật sự được chọn,tao sẻ không bỏ qua cơ hội tốt đó đâu.

- Nghiã là....

- Tao sẻ hợp tác, bở vì giám đốc sao bắc cực là một nhà kiến trúc rất tài giỏi, làm việc với ông ta tao sẻ học hỏi được rất nhiều.

Thành Thục nhướng mày với Thái Lâm;

- Mầy thấy sao?

Thái Lâm nhún vai:

- Không gì cả.

- Mày không sợ ư?

- Sợ gì chứ.

- Hỷ Trân đẹp và là cô gái rất mạnh mẻ.

- Thì sao? Tao tin Hỷ Trân không làm vậy? Cô ấy là bạn cuả tôi phải không?

- Đôi khi cũng đừng tin tưởng bạmn mình quá, thấy vậy chứ không phải vậy.

- Bạn nói vậy là có ý gì?

- Không ý gì hết.

Hỷ Trân cầm ly nước lên lắc:

- Tôi muốn uống nước nưã.

- Ơ mầy không định uống nước trừ cơm đó chứ?

- Mọi người nhìn ngơ ngác,Hỷ Trân phì cười:

- Vậy Trịnh Hỷ Trân ngày nay và Trịnh Hỷ Trân ngày xưa có gì thay đổi không?

Thành Thục nhào tới đấm bạn:

- Con Quỷ nầy.....

Hỷ Trân né tránh rồi cười vang.

- Xin lổi nha,nảy giờ không khí có phần hơi ngột ngạt,nên tôi đuà cho vui thôi,đừng để ý đến nhửng gì tôi nói nha.

Cô đặt tay lên vai Thái Lâm:

- không buồn tôi chứ.

- Đã biết bạn đùa cho vui thì tại sao phải buồn.

- Tốt!

- Hỷ Trân hứng thú đề nghị:

- Hay là chúng ta đi ăn gì đi tôi đói bụng quá...

Thành Thục tán thành.

- Đúng đó tôi cũng thấy đói bụng.

- Cô quay sang Thái Lâm:

- Đi luôn nha.

- Cũng được.

- Hữu Quân gọi người tính tiền sau đó anh cùng mọi người đi ra xe.

Thành Thục và Hỷ Trân đi bên nhau đuà giởn rất vui,không giống Thái Lâm cô quá xa cách và có phân biệt không được tự nhiên.

Hỷ Trân cũng không quan tâm đến,bởi từ lâu cô không có thân thiện với Thái Lâm

Còn Thái Lâm cô cũng không thích gì Hỷ Trân đâu,thời còn học chưng Hỷ Trân không trội hơn cô về cuộc sống,nhưng những chàng trai cô để ý đến đều yêu Hỷ Trân cô căm ghét lắm.

Bây giờ gặp lại Hỷ Trân,Hỷ Trân lại cùng nghành với Tuấn Tường,đột nhiên Thái Lâm có những lo sợ vu vơ,sợ Hỷ Trân cướp mất Tuấn Tường cuả cô nuã.

Thái Lâm suy nghỉ làm sao để điều đó không xảy ra, ngăn cãn việc hợp tác giữa hai người, không được rồi.

Hửu Quân gọi:

- Thái Lâm nhanh lên...

- Ờ Ờ....

Nổi Đau Tình YêuTác giả: Trần Thị Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình- Hỷ Trân! Vừa dừng xe trước cổng Trung tâm Ngoại ngữ, nghe tiếng gọi Hỷ Trân dáo dác tìm kiếm. - Ôi Thành Thục! Lâu quá mới gặp. Mày đi đâu đây? - Tìm. - Dạy ở trung tâm này à? - Ừm. Thành Thục hất mặt: - Thế còn mày? Hỷ Trân ngơ ngác: - Gì cơ? - Làm gì lóng ngóng ở đây? - À! Tao đang theo học lớp đàm thoại ở trung tâm này. Thành Thục nhìn đồng hồ: - Đã đến giờ học chưa? - Còn hơn nữa tiếng. - Vậy chúng ta sang quán bên đường uống nước nha. - Cũng được. Hai cô gái dắt xe băng qua đường. Vừa kéo ghế ngồi Thành thục hỏi ngay: - Mày uống xí muội đá chứ? - Ừ. - Khẩu vị không thay đổi tí nào. Thành Thục ra dấu cho chủ quán làm hai ly xí muội đá. Cô chống tay nhìn bạn: - Mày lúc này đẹp ra đó. Sao, có người yêu chưa? Hỷ Trân lắc đầu: - Ai mà thèm yêu con nhỏ bướng bỉnh như tao chứ. - Bướng bỉnh cũng là ưu điểm của một con người. - Ai nói vậy? - Thì... anh ấy. - Hữu Quân yêu mày cũng vì sự bướng bỉnh của mày đấy ư? Nhưng rất tiếc, sự bướng bỉnh của mày không giống tao. - Tao biết. Cả khoa… -Hửu Quân quay sang Hỷ Trân:Áh Hỷ Trân! Hình như công ty cuả em có hợp tác với sao bắc cực.- Sao anh biết?- Thành Thục nhanh miệng:- Mầy quên trưởng phòng Minh Tâm ở sao bắc cực là bạn cuả Từ Nam  ? Anh họ cuã Hửu Quân sao?- Có gì phải nói chứ.- Tuần trước đến thăm nhà Ngoại cuả Hửu Quân,tao và anh ấy vô tình nghe được chuyện Từ Nam và Minh Tâm nên mới biết, còn nghe nói có nhân viên cuả Thuận Thành được Sao Bắc Cực chọn? Mầy có biết người đó là ai không?Từ đầu Hỷ Trân đã biết rỏ qua quan hệ giửa Thái Lâm và Tuấn Tường nên cô không muốn dính líu với họ,cô lắc đầu: Tao không rỏ lắm.- Thành Thục giả thuyết:- Nếu như sao bắc cực chọn mầy?- Tao không có tiêu chuẩn đó đâu? trong công ty còn  bao nhiêu người tài giỏi.- Tao chỉ thí dụ thôi mà,- Hỷ Trân nhìn thoáng qua Thái Lâm, rồi trả lời:- Nếu thật sự được chọn,tao sẻ không bỏ qua cơ hội tốt đó đâu.- Nghiã là....- Tao sẻ hợp tác, bở vì giám đốc sao bắc cực là một nhà kiến trúc rất tài giỏi, làm việc với ông ta tao sẻ học hỏi được rất nhiều.Thành Thục nhướng mày với Thái Lâm;- Mầy thấy sao?Thái Lâm nhún vai:- Không gì cả.- Mày không sợ ư?- Sợ gì chứ.- Hỷ Trân đẹp và là cô gái rất mạnh mẻ.- Thì sao? Tao tin Hỷ Trân không làm vậy? Cô ấy là bạn cuả tôi phải không?- Đôi khi cũng đừng tin tưởng bạmn mình quá, thấy vậy chứ không phải vậy.- Bạn nói vậy là có ý gì?- Không ý gì hết.Hỷ Trân cầm ly nước lên lắc:- Tôi muốn uống nước nưã.- Ơ mầy không định uống nước trừ cơm đó chứ?- Mọi người nhìn ngơ ngác,Hỷ Trân phì cười:- Vậy Trịnh Hỷ Trân ngày nay và Trịnh Hỷ Trân ngày xưa có gì thay đổi không?Thành Thục nhào tới đấm bạn:- Con Quỷ nầy.....Hỷ Trân né tránh rồi cười vang.- Xin lổi nha,nảy giờ không khí có phần hơi ngột ngạt,nên tôi đuà cho vui thôi,đừng để ý đến nhửng gì tôi nói nha.Cô đặt tay lên vai Thái Lâm:- không buồn tôi chứ.- Đã biết bạn đùa cho vui thì tại sao phải buồn.- Tốt!- Hỷ Trân hứng thú đề nghị:- Hay là chúng ta đi ăn gì đi tôi đói bụng quá...Thành Thục tán thành.- Đúng đó tôi cũng thấy đói bụng.- Cô quay sang Thái Lâm:- Đi luôn nha.- Cũng được.- Hữu Quân gọi người tính tiền sau đó anh cùng mọi người đi ra xe.Thành Thục và Hỷ Trân đi bên nhau đuà giởn rất vui,không giống Thái Lâm cô quá xa cách và có phân biệt không được tự nhiên.Hỷ Trân cũng không quan tâm đến,bởi từ lâu cô không có thân thiện với Thái LâmCòn Thái Lâm cô cũng không thích gì Hỷ Trân đâu,thời còn học chưng Hỷ Trân không trội hơn cô về cuộc sống,nhưng những chàng trai cô để ý đến đều yêu Hỷ Trân cô căm ghét lắm.Bây giờ gặp lại Hỷ Trân,Hỷ Trân lại cùng nghành với Tuấn Tường,đột nhiên Thái Lâm có những lo sợ vu vơ,sợ Hỷ Trân cướp mất Tuấn Tường cuả cô nuã.Thái Lâm suy nghỉ làm sao để điều đó không xảy ra, ngăn cãn việc hợp tác giữa hai người, không được rồi.Hửu Quân gọi:- Thái Lâm nhanh lên...- Ờ Ờ....

Chương 20