- Hỷ Trân! Vừa dừng xe trước cổng Trung tâm Ngoại ngữ, nghe tiếng gọi Hỷ Trân dáo dác tìm kiếm. - Ôi Thành Thục! Lâu quá mới gặp. Mày đi đâu đây? - Tìm. - Dạy ở trung tâm này à? - Ừm. Thành Thục hất mặt: - Thế còn mày? Hỷ Trân ngơ ngác: - Gì cơ? - Làm gì lóng ngóng ở đây? - À! Tao đang theo học lớp đàm thoại ở trung tâm này. Thành Thục nhìn đồng hồ: - Đã đến giờ học chưa? - Còn hơn nữa tiếng. - Vậy chúng ta sang quán bên đường uống nước nha. - Cũng được. Hai cô gái dắt xe băng qua đường. Vừa kéo ghế ngồi Thành thục hỏi ngay: - Mày uống xí muội đá chứ? - Ừ. - Khẩu vị không thay đổi tí nào. Thành Thục ra dấu cho chủ quán làm hai ly xí muội đá. Cô chống tay nhìn bạn: - Mày lúc này đẹp ra đó. Sao, có người yêu chưa? Hỷ Trân lắc đầu: - Ai mà thèm yêu con nhỏ bướng bỉnh như tao chứ. - Bướng bỉnh cũng là ưu điểm của một con người. - Ai nói vậy? - Thì... anh ấy. - Hữu Quân yêu mày cũng vì sự bướng bỉnh của mày đấy ư? Nhưng rất tiếc, sự bướng bỉnh của mày không giống tao. - Tao biết. Cả khoa…

Chương 33

Nổi Đau Tình YêuTác giả: Trần Thị Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình- Hỷ Trân! Vừa dừng xe trước cổng Trung tâm Ngoại ngữ, nghe tiếng gọi Hỷ Trân dáo dác tìm kiếm. - Ôi Thành Thục! Lâu quá mới gặp. Mày đi đâu đây? - Tìm. - Dạy ở trung tâm này à? - Ừm. Thành Thục hất mặt: - Thế còn mày? Hỷ Trân ngơ ngác: - Gì cơ? - Làm gì lóng ngóng ở đây? - À! Tao đang theo học lớp đàm thoại ở trung tâm này. Thành Thục nhìn đồng hồ: - Đã đến giờ học chưa? - Còn hơn nữa tiếng. - Vậy chúng ta sang quán bên đường uống nước nha. - Cũng được. Hai cô gái dắt xe băng qua đường. Vừa kéo ghế ngồi Thành thục hỏi ngay: - Mày uống xí muội đá chứ? - Ừ. - Khẩu vị không thay đổi tí nào. Thành Thục ra dấu cho chủ quán làm hai ly xí muội đá. Cô chống tay nhìn bạn: - Mày lúc này đẹp ra đó. Sao, có người yêu chưa? Hỷ Trân lắc đầu: - Ai mà thèm yêu con nhỏ bướng bỉnh như tao chứ. - Bướng bỉnh cũng là ưu điểm của một con người. - Ai nói vậy? - Thì... anh ấy. - Hữu Quân yêu mày cũng vì sự bướng bỉnh của mày đấy ư? Nhưng rất tiếc, sự bướng bỉnh của mày không giống tao. - Tao biết. Cả khoa… Hỷ Trân hỏi:- Anh biết chuyện gì xảy ra với Tuấn Tường không?- Hình như là tổng giám đốc bị người ta quẹt phải.Hỷ Trân lẩm bẩm:- Đi đâu mà bất cẩn vậy?Đang đi, Tử Minh gọi:- Hỷ Trân! Tổng giám đốc kìa.Nhìn theo hướng tay chỉ của Tử Minh, Hỷ Trân thấy Tuấn Tường đang ngồi trên ghế đá ở hành lang bệnh viện cùng với Tử Giao, trên đầu anh còn có miếng băng trắng. Hỷ Trân chạy nhanh lại:- Tuấn Tường! Ông không sao chứ?Tuấn Tường cười trấn an:- Tôi không sao.Tử Minh hỏi em gái:- Bác sĩ nói gì?- Tổng giám đốc chỉ bị sây sát nhẹ, vết thương không nghiêm trọng. Về nhà nghỉ ngơi uống thuốc sẽ khoẻ lại.- Đó, cod gì đâu mà phải lo.Tuấn Tường còn trêu:- Xem cô kìa, Hỷ Trân. Khuôn mặt không còn tí máu. Bộ cô lo lắng lắm hả?- Tại Tử Minh hớt hải chạy cho hay, làm sao tôi không lo cho được. Bây giờ nhìn thấy ông không sao là tôi yên tâm rồi.Hỷ Trân quay lưng bỏ đi, thì bị Tuấn Tường níu lại:- Nè! Cô đi đâu vậy?- Thì đi về.- Còn tôi?- Có Tử minh và Tử Giao rồi.- Nhưng tôi ở chung nhà với cô mà. Không đến thì thôi, nếu cô đã đến, thì chờ tôi cùng về chứ.Tử Giao đưa bịch ni- Lông trắng cho Hỷ Trân:- Thuốc và bông băng, tôi đã mua rồi. Chị hãy giúp tổng giám đốc nhé.Tuấn Tường đứng lên:- Chúng ta về đi, cái mùi của bệnh viện, tôi không còn chịu được nữa.Đi được vài bước, Tuấn Tường nhăn nhó:- Úi da!Tử Minh nhanh tay:- Để tôi giúp anh.- Cám ơn.Hỷ Trân bỏ đi trước, cô ra cổng gọi tắc xi. Đỡ Tuấn Tường vào xe, Tử Minh nói:- Anh em tôi về bằng xe máy. Anh và cô Hỷ Trân về nhé. Tối, chúng tôi ghé lại.Tuấn Tường giơ tay:- Cám ơn hai người nhiều.Hỷ Trân chồm lên, nói với tài xế tắc xi:- Cho chúng tôi về biệt thự H, đường số...Chiếc xe lao nhanh về phía trước.

Hỷ Trân hỏi:

- Anh biết chuyện gì xảy ra với Tuấn Tường không?

- Hình như là tổng giám đốc bị người ta quẹt phải.

Hỷ Trân lẩm bẩm:

- Đi đâu mà bất cẩn vậy?

Đang đi, Tử Minh gọi:

- Hỷ Trân! Tổng giám đốc kìa.

Nhìn theo hướng tay chỉ của Tử Minh, Hỷ Trân thấy Tuấn Tường đang ngồi trên ghế đá ở hành lang bệnh viện cùng với Tử Giao, trên đầu anh còn có miếng băng trắng. Hỷ Trân chạy nhanh lại:

- Tuấn Tường! Ông không sao chứ?

Tuấn Tường cười trấn an:

- Tôi không sao.

Tử Minh hỏi em gái:

- Bác sĩ nói gì?

- Tổng giám đốc chỉ bị sây sát nhẹ, vết thương không nghiêm trọng. Về nhà nghỉ ngơi uống thuốc sẽ khoẻ lại.

- Đó, cod gì đâu mà phải lo.

Tuấn Tường còn trêu:

- Xem cô kìa, Hỷ Trân. Khuôn mặt không còn tí máu. Bộ cô lo lắng lắm hả?

- Tại Tử Minh hớt hải chạy cho hay, làm sao tôi không lo cho được. Bây giờ nhìn thấy ông không sao là tôi yên tâm rồi.

Hỷ Trân quay lưng bỏ đi, thì bị Tuấn Tường níu lại:

- Nè! Cô đi đâu vậy?

- Thì đi về.

- Còn tôi?

- Có Tử minh và Tử Giao rồi.

- Nhưng tôi ở chung nhà với cô mà. Không đến thì thôi, nếu cô đã đến, thì chờ tôi cùng về chứ.

Tử Giao đưa bịch ni- Lông trắng cho Hỷ Trân:

- Thuốc và bông băng, tôi đã mua rồi. Chị hãy giúp tổng giám đốc nhé.

Tuấn Tường đứng lên:

- Chúng ta về đi, cái mùi của bệnh viện, tôi không còn chịu được nữa.

Đi được vài bước, Tuấn Tường nhăn nhó:

- Úi da!

Tử Minh nhanh tay:

- Để tôi giúp anh.

- Cám ơn.

Hỷ Trân bỏ đi trước, cô ra cổng gọi tắc xi. Đỡ Tuấn Tường vào xe, Tử Minh nói:

- Anh em tôi về bằng xe máy. Anh và cô Hỷ Trân về nhé. Tối, chúng tôi ghé lại.

Tuấn Tường giơ tay:

- Cám ơn hai người nhiều.

Hỷ Trân chồm lên, nói với tài xế tắc xi:

- Cho chúng tôi về biệt thự H, đường số...

Chiếc xe lao nhanh về phía trước.

Nổi Đau Tình YêuTác giả: Trần Thị Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình- Hỷ Trân! Vừa dừng xe trước cổng Trung tâm Ngoại ngữ, nghe tiếng gọi Hỷ Trân dáo dác tìm kiếm. - Ôi Thành Thục! Lâu quá mới gặp. Mày đi đâu đây? - Tìm. - Dạy ở trung tâm này à? - Ừm. Thành Thục hất mặt: - Thế còn mày? Hỷ Trân ngơ ngác: - Gì cơ? - Làm gì lóng ngóng ở đây? - À! Tao đang theo học lớp đàm thoại ở trung tâm này. Thành Thục nhìn đồng hồ: - Đã đến giờ học chưa? - Còn hơn nữa tiếng. - Vậy chúng ta sang quán bên đường uống nước nha. - Cũng được. Hai cô gái dắt xe băng qua đường. Vừa kéo ghế ngồi Thành thục hỏi ngay: - Mày uống xí muội đá chứ? - Ừ. - Khẩu vị không thay đổi tí nào. Thành Thục ra dấu cho chủ quán làm hai ly xí muội đá. Cô chống tay nhìn bạn: - Mày lúc này đẹp ra đó. Sao, có người yêu chưa? Hỷ Trân lắc đầu: - Ai mà thèm yêu con nhỏ bướng bỉnh như tao chứ. - Bướng bỉnh cũng là ưu điểm của một con người. - Ai nói vậy? - Thì... anh ấy. - Hữu Quân yêu mày cũng vì sự bướng bỉnh của mày đấy ư? Nhưng rất tiếc, sự bướng bỉnh của mày không giống tao. - Tao biết. Cả khoa… Hỷ Trân hỏi:- Anh biết chuyện gì xảy ra với Tuấn Tường không?- Hình như là tổng giám đốc bị người ta quẹt phải.Hỷ Trân lẩm bẩm:- Đi đâu mà bất cẩn vậy?Đang đi, Tử Minh gọi:- Hỷ Trân! Tổng giám đốc kìa.Nhìn theo hướng tay chỉ của Tử Minh, Hỷ Trân thấy Tuấn Tường đang ngồi trên ghế đá ở hành lang bệnh viện cùng với Tử Giao, trên đầu anh còn có miếng băng trắng. Hỷ Trân chạy nhanh lại:- Tuấn Tường! Ông không sao chứ?Tuấn Tường cười trấn an:- Tôi không sao.Tử Minh hỏi em gái:- Bác sĩ nói gì?- Tổng giám đốc chỉ bị sây sát nhẹ, vết thương không nghiêm trọng. Về nhà nghỉ ngơi uống thuốc sẽ khoẻ lại.- Đó, cod gì đâu mà phải lo.Tuấn Tường còn trêu:- Xem cô kìa, Hỷ Trân. Khuôn mặt không còn tí máu. Bộ cô lo lắng lắm hả?- Tại Tử Minh hớt hải chạy cho hay, làm sao tôi không lo cho được. Bây giờ nhìn thấy ông không sao là tôi yên tâm rồi.Hỷ Trân quay lưng bỏ đi, thì bị Tuấn Tường níu lại:- Nè! Cô đi đâu vậy?- Thì đi về.- Còn tôi?- Có Tử minh và Tử Giao rồi.- Nhưng tôi ở chung nhà với cô mà. Không đến thì thôi, nếu cô đã đến, thì chờ tôi cùng về chứ.Tử Giao đưa bịch ni- Lông trắng cho Hỷ Trân:- Thuốc và bông băng, tôi đã mua rồi. Chị hãy giúp tổng giám đốc nhé.Tuấn Tường đứng lên:- Chúng ta về đi, cái mùi của bệnh viện, tôi không còn chịu được nữa.Đi được vài bước, Tuấn Tường nhăn nhó:- Úi da!Tử Minh nhanh tay:- Để tôi giúp anh.- Cám ơn.Hỷ Trân bỏ đi trước, cô ra cổng gọi tắc xi. Đỡ Tuấn Tường vào xe, Tử Minh nói:- Anh em tôi về bằng xe máy. Anh và cô Hỷ Trân về nhé. Tối, chúng tôi ghé lại.Tuấn Tường giơ tay:- Cám ơn hai người nhiều.Hỷ Trân chồm lên, nói với tài xế tắc xi:- Cho chúng tôi về biệt thự H, đường số...Chiếc xe lao nhanh về phía trước.

Chương 33