Nhóm dịch: Thất Liên Hoa. Khách sạn quốc tế Đế Hoa thành phố K. Đèn xanh vàng rực rỡ quay tròn bên trong nhà ăn, Lê Hiểu Mạn ngồi gần cửa sổ, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ hơi phiếm hồng, đôi mắt trong suốt đến giờ vẫn không tin tưởng mà nhìn người đàn ông tuấn dật ngồi đối diện cô. Người đàn ông bình thường cô chỉ thấy được trên TV và báo chỉ - Hoắc Vân Hy, dáng người tuấn lãng, gương mặt anh tuấn, cả người mặc tây trang màu đen trắng càng làm tôn thêm vẻ tuấn dật của anh ta, lúc này anh ta đang ngồi đối diện cô, bảo sao mà cô không kinh ngạc, hiện tại ánh mắt cô nhìn anh ta như nhìn người ngoài hành tinh vậy. Hàng lông mày của Hoắc Vân Hy nhíu lại nhìn cô gái nhỏ đang kinh ngạc nhìn anh ta, âm thanh trầm thấp đầy quyến rũ vang lên: “Mạn Mạn, kết hôn mới đó đã được 1 năm rồi, chúng ta cạn một ly đi.” “Kết hôn một năm?” Lê Hiểu Mạn nhoáng lên, cô sắp quên về mặt pháp luật cô đã thăng cấp làm người đàn bà đã kết hôn. Vậy mà anh lại gọi cô là Mạn Mạn? Lời nói của anh ta khiến cho cô kinh…

Chương 734: Mục đích, một lời vạch trần (2)

Sai Gả Kinh Hôn: Tổng Giám Đốc Xin Kiềm ChếTác giả: Thiển Hiểu HuyênTruyện Ngôn TìnhNhóm dịch: Thất Liên Hoa. Khách sạn quốc tế Đế Hoa thành phố K. Đèn xanh vàng rực rỡ quay tròn bên trong nhà ăn, Lê Hiểu Mạn ngồi gần cửa sổ, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ hơi phiếm hồng, đôi mắt trong suốt đến giờ vẫn không tin tưởng mà nhìn người đàn ông tuấn dật ngồi đối diện cô. Người đàn ông bình thường cô chỉ thấy được trên TV và báo chỉ - Hoắc Vân Hy, dáng người tuấn lãng, gương mặt anh tuấn, cả người mặc tây trang màu đen trắng càng làm tôn thêm vẻ tuấn dật của anh ta, lúc này anh ta đang ngồi đối diện cô, bảo sao mà cô không kinh ngạc, hiện tại ánh mắt cô nhìn anh ta như nhìn người ngoài hành tinh vậy. Hàng lông mày của Hoắc Vân Hy nhíu lại nhìn cô gái nhỏ đang kinh ngạc nhìn anh ta, âm thanh trầm thấp đầy quyến rũ vang lên: “Mạn Mạn, kết hôn mới đó đã được 1 năm rồi, chúng ta cạn một ly đi.” “Kết hôn một năm?” Lê Hiểu Mạn nhoáng lên, cô sắp quên về mặt pháp luật cô đã thăng cấp làm người đàn bà đã kết hôn. Vậy mà anh lại gọi cô là Mạn Mạn? Lời nói của anh ta khiến cho cô kinh… Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.Hoắc Nghiệp Hoằng thấy cô vạch trần, hơn nữa còn nói trúng tâm tư ông, nụ cười hòa ái trên khuôn mặt già nua thu lại, híp mắt, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Lê Hiểu Mạn: “Mạn Mạn càng ngày càng thông minh, tâm tư ông nội đều bị cháu nhìn thấu.”“Không phải vừa rồi ông nội Hoắc đã nói, người đều sẽ thay đổi sao?” Lê Hiểu Mạn sâu kín nhìn Hoắc Nghiệp Hoằng, trên mặt không nhìn ra biểu tình gì.Ngật nhất đ**m trường nhất trí*, hôm nay nhìn sự việc và suy nghĩ không chỉ một phương diện, vừa rồi Lăng Hàn Dạ gọi tới kể cô Nghiên Nghiên mất tích, cô cảm thấy lão phu nhân đó có chút kỳ lạ.(*) Thành ngữ TQ: Ý nói thất bại một lần, nhận được một bài học, tăng một phần tài trí.Sau đó Hoắc Nghiệp Hoằng cho Tiểu Nghiên Nghiên gọi cô, cô liền chắc chắn lão phu nhân đó cố ý tới quấy rối, mục đích chính là để Hoắc Nghiệp Hoằng có thể mang Tiểu Nghiên Nghiên đi lúc Lăng Dinah không chú ý.Cô nghĩ lão phu nhân đó nhất định là người Hoắc Nghiệp Hoằng an bài.Hoắc Nghiệp Hoằng nhìn Lê Hiểu Mạn một hồi, sau đó trên khuôn mặt già nua lại khôi phục nụ cười hòa ái: “Mạn Mạn, nếu tâm tư ông nội bị cháu nhìn thấu, ông nội cũng không vòng vo với con, Tư Hạo vì mẹ nó chết, luôn không chịu lấy họ Hoắc, không chịu trở lại Hoắc gia, ông nội thật sự không có cách với nó, nên ông nội không thể làm gì khác hơn…”Lê Hiểu Mạn ngắt lời ông: “Nên ông nội Hoắc liền muốn dùng Nghiên Nghiên uy h**p Tư Hạo, ông biết điểm yếu của Tư Hạo chính là cháu và Nghiên Nghiên, liền lợi dụng điểm này để đạt được mục đích của ông, ông nội Hoắc, Tư Hạo là người trưởng thành, không phải đứa bé ba tuổi, anh ấy muốn theo họ ai là chuyện của chính anh ấy, ông cần gì phải bắt anh ấy mang họ Hoắc? Quan hệ ông cháu hai người vốn không hòa hợp, nếu ông lợi dụng Nghiên Nghiên uy h**p anh ấy nữa, chỉ tiếp tục làm quan hệ hai người trở nên gay gắt hơn thôi.”

Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.

Hoắc Nghiệp Hoằng thấy cô vạch trần, hơn nữa còn nói trúng tâm tư ông, nụ cười hòa ái trên khuôn mặt già nua thu lại, híp mắt, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Lê Hiểu Mạn: “Mạn Mạn càng ngày càng thông minh, tâm tư ông nội đều bị cháu nhìn thấu.”

“Không phải vừa rồi ông nội Hoắc đã nói, người đều sẽ thay đổi sao?” Lê Hiểu Mạn sâu kín nhìn Hoắc Nghiệp Hoằng, trên mặt không nhìn ra biểu tình gì.

Ngật nhất đ**m trường nhất trí*, hôm nay nhìn sự việc và suy nghĩ không chỉ một phương diện, vừa rồi Lăng Hàn Dạ gọi tới kể cô Nghiên Nghiên mất tích, cô cảm thấy lão phu nhân đó có chút kỳ lạ.

(*) Thành ngữ TQ: Ý nói thất bại một lần, nhận được một bài học, tăng một phần tài trí.

Sau đó Hoắc Nghiệp Hoằng cho Tiểu Nghiên Nghiên gọi cô, cô liền chắc chắn lão phu nhân đó cố ý tới quấy rối, mục đích chính là để Hoắc Nghiệp Hoằng có thể mang Tiểu Nghiên Nghiên đi lúc Lăng Dinah không chú ý.

Cô nghĩ lão phu nhân đó nhất định là người Hoắc Nghiệp Hoằng an bài.

Hoắc Nghiệp Hoằng nhìn Lê Hiểu Mạn một hồi, sau đó trên khuôn mặt già nua lại khôi phục nụ cười hòa ái: “Mạn Mạn, nếu tâm tư ông nội bị cháu nhìn thấu, ông nội cũng không vòng vo với con, Tư Hạo vì mẹ nó chết, luôn không chịu lấy họ Hoắc, không chịu trở lại Hoắc gia, ông nội thật sự không có cách với nó, nên ông nội không thể làm gì khác hơn…”

Lê Hiểu Mạn ngắt lời ông: “Nên ông nội Hoắc liền muốn dùng Nghiên Nghiên uy h**p Tư Hạo, ông biết điểm yếu của Tư Hạo chính là cháu và Nghiên Nghiên, liền lợi dụng điểm này để đạt được mục đích của ông, ông nội Hoắc, Tư Hạo là người trưởng thành, không phải đứa bé ba tuổi, anh ấy muốn theo họ ai là chuyện của chính anh ấy, ông cần gì phải bắt anh ấy mang họ Hoắc? Quan hệ ông cháu hai người vốn không hòa hợp, nếu ông lợi dụng Nghiên Nghiên uy h**p anh ấy nữa, chỉ tiếp tục làm quan hệ hai người trở nên gay gắt hơn thôi.”

Sai Gả Kinh Hôn: Tổng Giám Đốc Xin Kiềm ChếTác giả: Thiển Hiểu HuyênTruyện Ngôn TìnhNhóm dịch: Thất Liên Hoa. Khách sạn quốc tế Đế Hoa thành phố K. Đèn xanh vàng rực rỡ quay tròn bên trong nhà ăn, Lê Hiểu Mạn ngồi gần cửa sổ, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ hơi phiếm hồng, đôi mắt trong suốt đến giờ vẫn không tin tưởng mà nhìn người đàn ông tuấn dật ngồi đối diện cô. Người đàn ông bình thường cô chỉ thấy được trên TV và báo chỉ - Hoắc Vân Hy, dáng người tuấn lãng, gương mặt anh tuấn, cả người mặc tây trang màu đen trắng càng làm tôn thêm vẻ tuấn dật của anh ta, lúc này anh ta đang ngồi đối diện cô, bảo sao mà cô không kinh ngạc, hiện tại ánh mắt cô nhìn anh ta như nhìn người ngoài hành tinh vậy. Hàng lông mày của Hoắc Vân Hy nhíu lại nhìn cô gái nhỏ đang kinh ngạc nhìn anh ta, âm thanh trầm thấp đầy quyến rũ vang lên: “Mạn Mạn, kết hôn mới đó đã được 1 năm rồi, chúng ta cạn một ly đi.” “Kết hôn một năm?” Lê Hiểu Mạn nhoáng lên, cô sắp quên về mặt pháp luật cô đã thăng cấp làm người đàn bà đã kết hôn. Vậy mà anh lại gọi cô là Mạn Mạn? Lời nói của anh ta khiến cho cô kinh… Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.Hoắc Nghiệp Hoằng thấy cô vạch trần, hơn nữa còn nói trúng tâm tư ông, nụ cười hòa ái trên khuôn mặt già nua thu lại, híp mắt, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Lê Hiểu Mạn: “Mạn Mạn càng ngày càng thông minh, tâm tư ông nội đều bị cháu nhìn thấu.”“Không phải vừa rồi ông nội Hoắc đã nói, người đều sẽ thay đổi sao?” Lê Hiểu Mạn sâu kín nhìn Hoắc Nghiệp Hoằng, trên mặt không nhìn ra biểu tình gì.Ngật nhất đ**m trường nhất trí*, hôm nay nhìn sự việc và suy nghĩ không chỉ một phương diện, vừa rồi Lăng Hàn Dạ gọi tới kể cô Nghiên Nghiên mất tích, cô cảm thấy lão phu nhân đó có chút kỳ lạ.(*) Thành ngữ TQ: Ý nói thất bại một lần, nhận được một bài học, tăng một phần tài trí.Sau đó Hoắc Nghiệp Hoằng cho Tiểu Nghiên Nghiên gọi cô, cô liền chắc chắn lão phu nhân đó cố ý tới quấy rối, mục đích chính là để Hoắc Nghiệp Hoằng có thể mang Tiểu Nghiên Nghiên đi lúc Lăng Dinah không chú ý.Cô nghĩ lão phu nhân đó nhất định là người Hoắc Nghiệp Hoằng an bài.Hoắc Nghiệp Hoằng nhìn Lê Hiểu Mạn một hồi, sau đó trên khuôn mặt già nua lại khôi phục nụ cười hòa ái: “Mạn Mạn, nếu tâm tư ông nội bị cháu nhìn thấu, ông nội cũng không vòng vo với con, Tư Hạo vì mẹ nó chết, luôn không chịu lấy họ Hoắc, không chịu trở lại Hoắc gia, ông nội thật sự không có cách với nó, nên ông nội không thể làm gì khác hơn…”Lê Hiểu Mạn ngắt lời ông: “Nên ông nội Hoắc liền muốn dùng Nghiên Nghiên uy h**p Tư Hạo, ông biết điểm yếu của Tư Hạo chính là cháu và Nghiên Nghiên, liền lợi dụng điểm này để đạt được mục đích của ông, ông nội Hoắc, Tư Hạo là người trưởng thành, không phải đứa bé ba tuổi, anh ấy muốn theo họ ai là chuyện của chính anh ấy, ông cần gì phải bắt anh ấy mang họ Hoắc? Quan hệ ông cháu hai người vốn không hòa hợp, nếu ông lợi dụng Nghiên Nghiên uy h**p anh ấy nữa, chỉ tiếp tục làm quan hệ hai người trở nên gay gắt hơn thôi.”

Chương 734: Mục đích, một lời vạch trần (2)