Nhóm dịch: Thất Liên Hoa. Khách sạn quốc tế Đế Hoa thành phố K. Đèn xanh vàng rực rỡ quay tròn bên trong nhà ăn, Lê Hiểu Mạn ngồi gần cửa sổ, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ hơi phiếm hồng, đôi mắt trong suốt đến giờ vẫn không tin tưởng mà nhìn người đàn ông tuấn dật ngồi đối diện cô. Người đàn ông bình thường cô chỉ thấy được trên TV và báo chỉ - Hoắc Vân Hy, dáng người tuấn lãng, gương mặt anh tuấn, cả người mặc tây trang màu đen trắng càng làm tôn thêm vẻ tuấn dật của anh ta, lúc này anh ta đang ngồi đối diện cô, bảo sao mà cô không kinh ngạc, hiện tại ánh mắt cô nhìn anh ta như nhìn người ngoài hành tinh vậy. Hàng lông mày của Hoắc Vân Hy nhíu lại nhìn cô gái nhỏ đang kinh ngạc nhìn anh ta, âm thanh trầm thấp đầy quyến rũ vang lên: “Mạn Mạn, kết hôn mới đó đã được 1 năm rồi, chúng ta cạn một ly đi.” “Kết hôn một năm?” Lê Hiểu Mạn nhoáng lên, cô sắp quên về mặt pháp luật cô đã thăng cấp làm người đàn bà đã kết hôn. Vậy mà anh lại gọi cô là Mạn Mạn? Lời nói của anh ta khiến cho cô kinh…

Chương 742: Xuất phát, viên mộ an bình

Sai Gả Kinh Hôn: Tổng Giám Đốc Xin Kiềm ChếTác giả: Thiển Hiểu HuyênTruyện Ngôn TìnhNhóm dịch: Thất Liên Hoa. Khách sạn quốc tế Đế Hoa thành phố K. Đèn xanh vàng rực rỡ quay tròn bên trong nhà ăn, Lê Hiểu Mạn ngồi gần cửa sổ, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ hơi phiếm hồng, đôi mắt trong suốt đến giờ vẫn không tin tưởng mà nhìn người đàn ông tuấn dật ngồi đối diện cô. Người đàn ông bình thường cô chỉ thấy được trên TV và báo chỉ - Hoắc Vân Hy, dáng người tuấn lãng, gương mặt anh tuấn, cả người mặc tây trang màu đen trắng càng làm tôn thêm vẻ tuấn dật của anh ta, lúc này anh ta đang ngồi đối diện cô, bảo sao mà cô không kinh ngạc, hiện tại ánh mắt cô nhìn anh ta như nhìn người ngoài hành tinh vậy. Hàng lông mày của Hoắc Vân Hy nhíu lại nhìn cô gái nhỏ đang kinh ngạc nhìn anh ta, âm thanh trầm thấp đầy quyến rũ vang lên: “Mạn Mạn, kết hôn mới đó đã được 1 năm rồi, chúng ta cạn một ly đi.” “Kết hôn một năm?” Lê Hiểu Mạn nhoáng lên, cô sắp quên về mặt pháp luật cô đã thăng cấp làm người đàn bà đã kết hôn. Vậy mà anh lại gọi cô là Mạn Mạn? Lời nói của anh ta khiến cho cô kinh… Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.Mặt mày Lê Hiểu Mạn nhuộm đầy ý cười, liếc mắt nhìn tiểu Nghiên Nghiên đang dựa vào đầu giường chuyên tâm chơi Ipad, ngồi một mình trên ghế sô pha trong phòng, đè thấp thanh âm: “Nhớ!”Cô vừa nói xong, bên tai liền vang lên thanh âm “chụt” một cái, rõ ràng là Long Tư Hạo phát ra.“Anh c*̃ng nhớ em bà xã, thưởng cho bà xã”Gương mặt thanh lệ c*̉a Lê Hiểu Mạn đỏ ửng: “Khuya rồi, em ngắt máy”“Được!” Bên kia Long Tư Hạo nhẹ nhàng lên tiếng: “Bà xã c*́p trước.”Nói hai câu liền c*́p điện thoại, Lê Hiểu Mạn không muốn gắng gượng, cô có tật giật mình nhìn tiểu Nghiên Nghiên đang chơi đùa Ipad, thấy cô bé không nhìn qua, cô đỏ mặt, hôn xuống điện thoại: “Ông xã ngủ ngon.”Dứt lời, cô muốn ngắt máy, thanh âm trầm thấp c*̉a Long Tư Hạo lại vang lên.“Bà xã, không đủ tí nào, lại thêm hai lần nữa, bằng không đêm nay ông xã sẽ không ngủ được.”Hiện tại Lê Hiểu Mạn đối với Long Tư Hạo là có cầu tất sẽ đáp ứng, tuy cảm thấy ngượng ngùng, nhưng cô vẫn hướng điện thoại “chụt” hai cái.Ngắt điện thoại, cô vừa ngẩn đầu lên liền bắt gặp con mắt c*̉a tiểu Nghiên Nghiên chăm chú nhìn cô.Cô đứng lên, ánh mắt ôn nhu nhìn cô bé hỏi: “Nghiên Nghiên, làm sao vậy? Tại sao nhìn chằm chằm vào mẹ?”“Có phải mẹ không muốn so đo với ba? Rất muốn thân thiết với ba?”“Đây là chuyện người lớn bé con không được hỏi nhiều.” Lê Hiểu Mạn đi lên phía trước, lấy Ipad khỏi bàn tay nhỏ bé c*̉a cô, đặt ở tủ đầu giường, nhìn cô bé nói: “Khuya rồi, ngủ thôi.”Tiểu Nghiên Nghiên nhẹ gật đầu, xê dịch qua một bên giường: “Mẹ c*̃ng đi lên ngủ.”Lê Hiểu Mạn ngồi lên, tựa đầu vào giường, c*́i đầu nhìn tiểu Nghiên Nghiên cười ôn nhu: “Nghiên Nghiên ngủ trước, hiện tại mẹ không buồn ngủ.”“Dạ!” Tiểu Nghiên Nghiên lên tiếng trả lời, ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại.Lê Hiểu Mạn giúp cô đắp chăn, c*̃ng không ngủ.Tuy rằng cô không lo lắng Hoắc Nghiệp Hoằng sẽ gây bất lợi cho cô và tiểu Nghiên Nghiên, nhưng cô vẫn nên cảnh giác, hiện giờ Hoắc gia không thể so với trước kia.Hoắc Nghiệp Hoằng không được sự đồng ý c*̉a cô và Long Tư Hạo đã đem tiểu Nghiên Nghiên đến nơi này, hơn nữa có mục đích không trong sạch, ông đã không còn là ông nội trước kia c*̉a cô.Một đêm này cô không ngủ, tiểu Nghiên Nghiên c*̃ng đã thức từ sáng sớm.Tối hôm qua Hoắc Nghiệp Hoằng đáp ứng chuyện đó đến hôm nay c*̃ng không đổi ý, bữa sáng qua, Lê Hiểu Mạn và tiểu Nghiên Nghiên ngồi vào trong xe thương vụ c*̉a Hoắc Nghiệp Hoằng, thẳng đến viên mộ yên bình.c*̀ng đi còn có những vệ sĩ hộ tống trên xe đen.Ngồi ở phía sau tiểu Nghiên Nghiên quay đầu nhìn nhìn, ngẩng đầu nhìn Hoắc Nghiệp Hoằng đang ngồi bên cạnh cô: “ông cố Hoắc, chúng ta đi thăm ông nội, tại sao người lại cho những người khác đi theo? Ông nội Hoắc sợ gặp người xấu sao?”Ánh mắt Hoắc Nghiệp Hoằng hiền hòa cười nhìn thấy vẻ mặt nghi hoặc c*̉a tiểu Nghiên Nghiên, ngữ khí ôn hòa: “Nghiên Nghiên, đừng kêu ông cố Hoắc, như vậy không thân, kêu ông là ông cố.”“Được ạ! Vậy tại sao ông cố lại cho những người kia theo c*̀ng?”Kỳ thật cô biết Hoắc Nghiệp Hoằng sợ cô và mẹ chạy mất, đừng thấy cô nhỏ, ngày hôm qua cô đã biết Hoắc Nghiệp Hoằng mang cô đến Hoắc gia là có mục đích.“Được rồi!” Tiểu Nghiên Nghiên cười nhìn về phía Hoắc Nghiệp Hoằng: “Ông cố, ông đối với cháu và mẹ thật tốt.”Cái miệng nhỏ nhắn c*̉a cô nói Hoắc Nghiệp Hoằng đối với cô thật tốt, trong lòng không cảm giác được như vậy.Lê Hiểu Mạn ngồi bên cạnh tiểu Nghiên Nghiên c*̃ng không lên tiếng, mà nhìn ra ngoài cửa sổ xe.Hoắc Nghiệp Hoằng thấy cô không nói, cười hỏi: “Mạn Mạn, tại sao không nói lời nào? Không muốn c*̀ng ông nội nói chuyện sao?”Lê Hiểu Mạn thu hồi ánh mắt bên ngoài cửa sổ xe, nhìn Hoắc Nghiệp Hoằng, thấy vẻ mặt hòa ái nhìn cô, cô hơi mím môi: “Ông nội Hoắc nói được rồi, cháu nghe.”Lời c*̉a cô khiến Hoắc Nghiệp Hoằng nhíu mày, muốn lên tiếng, tiểu Nghiên Nghiên liền nói trước ông.“Ông cố, mẹ dậy sớm, tối hôm qua không ngủ được, cho nên hôm nay không muốn nói chuyện.”Hoắc Nghiệp Hoằng nghe vậy lại nhìn về phía tiểu Nghiên Nghiên, ngữ khí hòa ái hỏi: “Vậy Nghiên Nghiên ngủ ngon không?”Tiểu Nghiên Nghiên nhăn mày nói: “Có chỗ không quen.”Hoắc Nghiệp Hoằng nhìn cô, câu nói có hàm ý khác: “Một thời gian sẽ thành thói quen.”Dọc theo đường đi cô và Lê Hiểu Mạn c*̃ng không nói nữa, mà Hoắc Nghiệp Hoằng c*̃ng không hỏi cái gì.Tới nghĩa trang An khang, tiểu Nghiên Nghiên và Lê Hiểu Mạn xuống xe trước.Hoắc Nghiệp Hoằng theo sau xuống xe được quản gia Hoắc Nghiêm giúp đỡ đi tuốt đằng trước.Ông ở phía sau ngoài ra còn có tiểu Nghiên Nghiên và Lê Hiểu Mạn, đi theo sau nữa là hơn mười vệ sĩ, sắc mặt mọi người lãnh khốc, tay đeo găng trắng.Tiểu Nghiên Nghiên nhìn Hoắc Nghiêm giúp đỡ Hoắc Nghiệp Hoằng đi ở phía trước, phía sau lại có hơn mười vệ sĩ mặc áo đen, mày ngắn nhíu lại.“Mẹ, thiệt nhiều quạ đen, chúng ta muốn chạy, c*̃ng rất khó khăn nga!”Thanh âm cô nói rất nhỏ, chỉ có Lê Hiểu Mạn mới có thể nghe thấy.Lê Hiểu Mạn c*́i đầu nhìn cô, cười ôn nhu, đè thấp thanh âm: “Tin tưởng ba con.”Tối hôm qua điện thoại cho Long Tư Hạo, các cô liền nói cho Long Tư Hạo nghe hôm nay các cô sẽ tới viên mộ an khang.Nếu Lê Hiểu Mạn không vì Hoắc Nghiệp Hoằng từng giúp cô, thời điểm ở trong xe vừa rồi, cô liền khống chế ông.

Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.

Mặt mày Lê Hiểu Mạn nhuộm đầy ý cười, liếc mắt nhìn tiểu Nghiên Nghiên đang dựa vào đầu giường chuyên tâm chơi Ipad, ngồi một mình trên ghế sô pha trong phòng, đè thấp thanh âm: “Nhớ!”

Cô vừa nói xong, bên tai liền vang lên thanh âm “chụt” một cái, rõ ràng là Long Tư Hạo phát ra.

“Anh c*̃ng nhớ em bà xã, thưởng cho bà xã”

Gương mặt thanh lệ c*̉a Lê Hiểu Mạn đỏ ửng: “Khuya rồi, em ngắt máy”

“Được!” Bên kia Long Tư Hạo nhẹ nhàng lên tiếng: “Bà xã c*́p trước.”

Nói hai câu liền c*́p điện thoại, Lê Hiểu Mạn không muốn gắng gượng, cô có tật giật mình nhìn tiểu Nghiên Nghiên đang chơi đùa Ipad, thấy cô bé không nhìn qua, cô đỏ mặt, hôn xuống điện thoại: “Ông xã ngủ ngon.”

Dứt lời, cô muốn ngắt máy, thanh âm trầm thấp c*̉a Long Tư Hạo lại vang lên.

“Bà xã, không đủ tí nào, lại thêm hai lần nữa, bằng không đêm nay ông xã sẽ không ngủ được.”

Hiện tại Lê Hiểu Mạn đối với Long Tư Hạo là có cầu tất sẽ đáp ứng, tuy cảm thấy ngượng ngùng, nhưng cô vẫn hướng điện thoại “chụt” hai cái.

Ngắt điện thoại, cô vừa ngẩn đầu lên liền bắt gặp con mắt c*̉a tiểu Nghiên Nghiên chăm chú nhìn cô.

Cô đứng lên, ánh mắt ôn nhu nhìn cô bé hỏi: “Nghiên Nghiên, làm sao vậy? Tại sao nhìn chằm chằm vào mẹ?”

“Có phải mẹ không muốn so đo với ba? Rất muốn thân thiết với ba?”

“Đây là chuyện người lớn bé con không được hỏi nhiều.” Lê Hiểu Mạn đi lên phía trước, lấy Ipad khỏi bàn tay nhỏ bé c*̉a cô, đặt ở tủ đầu giường, nhìn cô bé nói: “Khuya rồi, ngủ thôi.”

Tiểu Nghiên Nghiên nhẹ gật đầu, xê dịch qua một bên giường: “Mẹ c*̃ng đi lên ngủ.”

Lê Hiểu Mạn ngồi lên, tựa đầu vào giường, c*́i đầu nhìn tiểu Nghiên Nghiên cười ôn nhu: “Nghiên Nghiên ngủ trước, hiện tại mẹ không buồn ngủ.”

“Dạ!” Tiểu Nghiên Nghiên lên tiếng trả lời, ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại.

Lê Hiểu Mạn giúp cô đắp chăn, c*̃ng không ngủ.

Tuy rằng cô không lo lắng Hoắc Nghiệp Hoằng sẽ gây bất lợi cho cô và tiểu Nghiên Nghiên, nhưng cô vẫn nên cảnh giác, hiện giờ Hoắc gia không thể so với trước kia.

Hoắc Nghiệp Hoằng không được sự đồng ý c*̉a cô và Long Tư Hạo đã đem tiểu Nghiên Nghiên đến nơi này, hơn nữa có mục đích không trong sạch, ông đã không còn là ông nội trước kia c*̉a cô.

Một đêm này cô không ngủ, tiểu Nghiên Nghiên c*̃ng đã thức từ sáng sớm.

Tối hôm qua Hoắc Nghiệp Hoằng đáp ứng chuyện đó đến hôm nay c*̃ng không đổi ý, bữa sáng qua, Lê Hiểu Mạn và tiểu Nghiên Nghiên ngồi vào trong xe thương vụ c*̉a Hoắc Nghiệp Hoằng, thẳng đến viên mộ yên bình.

c*̀ng đi còn có những vệ sĩ hộ tống trên xe đen.

Ngồi ở phía sau tiểu Nghiên Nghiên quay đầu nhìn nhìn, ngẩng đầu nhìn Hoắc Nghiệp Hoằng đang ngồi bên cạnh cô: “ông cố Hoắc, chúng ta đi thăm ông nội, tại sao người lại cho những người khác đi theo? Ông nội Hoắc sợ gặp người xấu sao?”

Ánh mắt Hoắc Nghiệp Hoằng hiền hòa cười nhìn thấy vẻ mặt nghi hoặc c*̉a tiểu Nghiên Nghiên, ngữ khí ôn hòa: “Nghiên Nghiên, đừng kêu ông cố Hoắc, như vậy không thân, kêu ông là ông cố.”

“Được ạ! Vậy tại sao ông cố lại cho những người kia theo c*̀ng?”

Kỳ thật cô biết Hoắc Nghiệp Hoằng sợ cô và mẹ chạy mất, đừng thấy cô nhỏ, ngày hôm qua cô đã biết Hoắc Nghiệp Hoằng mang cô đến Hoắc gia là có mục đích.

“Được rồi!” Tiểu Nghiên Nghiên cười nhìn về phía Hoắc Nghiệp Hoằng: “Ông cố, ông đối với cháu và mẹ thật tốt.”

Cái miệng nhỏ nhắn c*̉a cô nói Hoắc Nghiệp Hoằng đối với cô thật tốt, trong lòng không cảm giác được như vậy.

Lê Hiểu Mạn ngồi bên cạnh tiểu Nghiên Nghiên c*̃ng không lên tiếng, mà nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Hoắc Nghiệp Hoằng thấy cô không nói, cười hỏi: “Mạn Mạn, tại sao không nói lời nào? Không muốn c*̀ng ông nội nói chuyện sao?”

Lê Hiểu Mạn thu hồi ánh mắt bên ngoài cửa sổ xe, nhìn Hoắc Nghiệp Hoằng, thấy vẻ mặt hòa ái nhìn cô, cô hơi mím môi: “Ông nội Hoắc nói được rồi, cháu nghe.”

Lời c*̉a cô khiến Hoắc Nghiệp Hoằng nhíu mày, muốn lên tiếng, tiểu Nghiên Nghiên liền nói trước ông.

“Ông cố, mẹ dậy sớm, tối hôm qua không ngủ được, cho nên hôm nay không muốn nói chuyện.”

Hoắc Nghiệp Hoằng nghe vậy lại nhìn về phía tiểu Nghiên Nghiên, ngữ khí hòa ái hỏi: “Vậy Nghiên Nghiên ngủ ngon không?”

Tiểu Nghiên Nghiên nhăn mày nói: “Có chỗ không quen.”

Hoắc Nghiệp Hoằng nhìn cô, câu nói có hàm ý khác: “Một thời gian sẽ thành thói quen.”

Dọc theo đường đi cô và Lê Hiểu Mạn c*̃ng không nói nữa, mà Hoắc Nghiệp Hoằng c*̃ng không hỏi cái gì.

Tới nghĩa trang An khang, tiểu Nghiên Nghiên và Lê Hiểu Mạn xuống xe trước.

Hoắc Nghiệp Hoằng theo sau xuống xe được quản gia Hoắc Nghiêm giúp đỡ đi tuốt đằng trước.

Ông ở phía sau ngoài ra còn có tiểu Nghiên Nghiên và Lê Hiểu Mạn, đi theo sau nữa là hơn mười vệ sĩ, sắc mặt mọi người lãnh khốc, tay đeo găng trắng.

Tiểu Nghiên Nghiên nhìn Hoắc Nghiêm giúp đỡ Hoắc Nghiệp Hoằng đi ở phía trước, phía sau lại có hơn mười vệ sĩ mặc áo đen, mày ngắn nhíu lại.

“Mẹ, thiệt nhiều quạ đen, chúng ta muốn chạy, c*̃ng rất khó khăn nga!”

Thanh âm cô nói rất nhỏ, chỉ có Lê Hiểu Mạn mới có thể nghe thấy.

Lê Hiểu Mạn c*́i đầu nhìn cô, cười ôn nhu, đè thấp thanh âm: “Tin tưởng ba con.”

Tối hôm qua điện thoại cho Long Tư Hạo, các cô liền nói cho Long Tư Hạo nghe hôm nay các cô sẽ tới viên mộ an khang.

Nếu Lê Hiểu Mạn không vì Hoắc Nghiệp Hoằng từng giúp cô, thời điểm ở trong xe vừa rồi, cô liền khống chế ông.

Sai Gả Kinh Hôn: Tổng Giám Đốc Xin Kiềm ChếTác giả: Thiển Hiểu HuyênTruyện Ngôn TìnhNhóm dịch: Thất Liên Hoa. Khách sạn quốc tế Đế Hoa thành phố K. Đèn xanh vàng rực rỡ quay tròn bên trong nhà ăn, Lê Hiểu Mạn ngồi gần cửa sổ, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ hơi phiếm hồng, đôi mắt trong suốt đến giờ vẫn không tin tưởng mà nhìn người đàn ông tuấn dật ngồi đối diện cô. Người đàn ông bình thường cô chỉ thấy được trên TV và báo chỉ - Hoắc Vân Hy, dáng người tuấn lãng, gương mặt anh tuấn, cả người mặc tây trang màu đen trắng càng làm tôn thêm vẻ tuấn dật của anh ta, lúc này anh ta đang ngồi đối diện cô, bảo sao mà cô không kinh ngạc, hiện tại ánh mắt cô nhìn anh ta như nhìn người ngoài hành tinh vậy. Hàng lông mày của Hoắc Vân Hy nhíu lại nhìn cô gái nhỏ đang kinh ngạc nhìn anh ta, âm thanh trầm thấp đầy quyến rũ vang lên: “Mạn Mạn, kết hôn mới đó đã được 1 năm rồi, chúng ta cạn một ly đi.” “Kết hôn một năm?” Lê Hiểu Mạn nhoáng lên, cô sắp quên về mặt pháp luật cô đã thăng cấp làm người đàn bà đã kết hôn. Vậy mà anh lại gọi cô là Mạn Mạn? Lời nói của anh ta khiến cho cô kinh… Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.Mặt mày Lê Hiểu Mạn nhuộm đầy ý cười, liếc mắt nhìn tiểu Nghiên Nghiên đang dựa vào đầu giường chuyên tâm chơi Ipad, ngồi một mình trên ghế sô pha trong phòng, đè thấp thanh âm: “Nhớ!”Cô vừa nói xong, bên tai liền vang lên thanh âm “chụt” một cái, rõ ràng là Long Tư Hạo phát ra.“Anh c*̃ng nhớ em bà xã, thưởng cho bà xã”Gương mặt thanh lệ c*̉a Lê Hiểu Mạn đỏ ửng: “Khuya rồi, em ngắt máy”“Được!” Bên kia Long Tư Hạo nhẹ nhàng lên tiếng: “Bà xã c*́p trước.”Nói hai câu liền c*́p điện thoại, Lê Hiểu Mạn không muốn gắng gượng, cô có tật giật mình nhìn tiểu Nghiên Nghiên đang chơi đùa Ipad, thấy cô bé không nhìn qua, cô đỏ mặt, hôn xuống điện thoại: “Ông xã ngủ ngon.”Dứt lời, cô muốn ngắt máy, thanh âm trầm thấp c*̉a Long Tư Hạo lại vang lên.“Bà xã, không đủ tí nào, lại thêm hai lần nữa, bằng không đêm nay ông xã sẽ không ngủ được.”Hiện tại Lê Hiểu Mạn đối với Long Tư Hạo là có cầu tất sẽ đáp ứng, tuy cảm thấy ngượng ngùng, nhưng cô vẫn hướng điện thoại “chụt” hai cái.Ngắt điện thoại, cô vừa ngẩn đầu lên liền bắt gặp con mắt c*̉a tiểu Nghiên Nghiên chăm chú nhìn cô.Cô đứng lên, ánh mắt ôn nhu nhìn cô bé hỏi: “Nghiên Nghiên, làm sao vậy? Tại sao nhìn chằm chằm vào mẹ?”“Có phải mẹ không muốn so đo với ba? Rất muốn thân thiết với ba?”“Đây là chuyện người lớn bé con không được hỏi nhiều.” Lê Hiểu Mạn đi lên phía trước, lấy Ipad khỏi bàn tay nhỏ bé c*̉a cô, đặt ở tủ đầu giường, nhìn cô bé nói: “Khuya rồi, ngủ thôi.”Tiểu Nghiên Nghiên nhẹ gật đầu, xê dịch qua một bên giường: “Mẹ c*̃ng đi lên ngủ.”Lê Hiểu Mạn ngồi lên, tựa đầu vào giường, c*́i đầu nhìn tiểu Nghiên Nghiên cười ôn nhu: “Nghiên Nghiên ngủ trước, hiện tại mẹ không buồn ngủ.”“Dạ!” Tiểu Nghiên Nghiên lên tiếng trả lời, ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại.Lê Hiểu Mạn giúp cô đắp chăn, c*̃ng không ngủ.Tuy rằng cô không lo lắng Hoắc Nghiệp Hoằng sẽ gây bất lợi cho cô và tiểu Nghiên Nghiên, nhưng cô vẫn nên cảnh giác, hiện giờ Hoắc gia không thể so với trước kia.Hoắc Nghiệp Hoằng không được sự đồng ý c*̉a cô và Long Tư Hạo đã đem tiểu Nghiên Nghiên đến nơi này, hơn nữa có mục đích không trong sạch, ông đã không còn là ông nội trước kia c*̉a cô.Một đêm này cô không ngủ, tiểu Nghiên Nghiên c*̃ng đã thức từ sáng sớm.Tối hôm qua Hoắc Nghiệp Hoằng đáp ứng chuyện đó đến hôm nay c*̃ng không đổi ý, bữa sáng qua, Lê Hiểu Mạn và tiểu Nghiên Nghiên ngồi vào trong xe thương vụ c*̉a Hoắc Nghiệp Hoằng, thẳng đến viên mộ yên bình.c*̀ng đi còn có những vệ sĩ hộ tống trên xe đen.Ngồi ở phía sau tiểu Nghiên Nghiên quay đầu nhìn nhìn, ngẩng đầu nhìn Hoắc Nghiệp Hoằng đang ngồi bên cạnh cô: “ông cố Hoắc, chúng ta đi thăm ông nội, tại sao người lại cho những người khác đi theo? Ông nội Hoắc sợ gặp người xấu sao?”Ánh mắt Hoắc Nghiệp Hoằng hiền hòa cười nhìn thấy vẻ mặt nghi hoặc c*̉a tiểu Nghiên Nghiên, ngữ khí ôn hòa: “Nghiên Nghiên, đừng kêu ông cố Hoắc, như vậy không thân, kêu ông là ông cố.”“Được ạ! Vậy tại sao ông cố lại cho những người kia theo c*̀ng?”Kỳ thật cô biết Hoắc Nghiệp Hoằng sợ cô và mẹ chạy mất, đừng thấy cô nhỏ, ngày hôm qua cô đã biết Hoắc Nghiệp Hoằng mang cô đến Hoắc gia là có mục đích.“Được rồi!” Tiểu Nghiên Nghiên cười nhìn về phía Hoắc Nghiệp Hoằng: “Ông cố, ông đối với cháu và mẹ thật tốt.”Cái miệng nhỏ nhắn c*̉a cô nói Hoắc Nghiệp Hoằng đối với cô thật tốt, trong lòng không cảm giác được như vậy.Lê Hiểu Mạn ngồi bên cạnh tiểu Nghiên Nghiên c*̃ng không lên tiếng, mà nhìn ra ngoài cửa sổ xe.Hoắc Nghiệp Hoằng thấy cô không nói, cười hỏi: “Mạn Mạn, tại sao không nói lời nào? Không muốn c*̀ng ông nội nói chuyện sao?”Lê Hiểu Mạn thu hồi ánh mắt bên ngoài cửa sổ xe, nhìn Hoắc Nghiệp Hoằng, thấy vẻ mặt hòa ái nhìn cô, cô hơi mím môi: “Ông nội Hoắc nói được rồi, cháu nghe.”Lời c*̉a cô khiến Hoắc Nghiệp Hoằng nhíu mày, muốn lên tiếng, tiểu Nghiên Nghiên liền nói trước ông.“Ông cố, mẹ dậy sớm, tối hôm qua không ngủ được, cho nên hôm nay không muốn nói chuyện.”Hoắc Nghiệp Hoằng nghe vậy lại nhìn về phía tiểu Nghiên Nghiên, ngữ khí hòa ái hỏi: “Vậy Nghiên Nghiên ngủ ngon không?”Tiểu Nghiên Nghiên nhăn mày nói: “Có chỗ không quen.”Hoắc Nghiệp Hoằng nhìn cô, câu nói có hàm ý khác: “Một thời gian sẽ thành thói quen.”Dọc theo đường đi cô và Lê Hiểu Mạn c*̃ng không nói nữa, mà Hoắc Nghiệp Hoằng c*̃ng không hỏi cái gì.Tới nghĩa trang An khang, tiểu Nghiên Nghiên và Lê Hiểu Mạn xuống xe trước.Hoắc Nghiệp Hoằng theo sau xuống xe được quản gia Hoắc Nghiêm giúp đỡ đi tuốt đằng trước.Ông ở phía sau ngoài ra còn có tiểu Nghiên Nghiên và Lê Hiểu Mạn, đi theo sau nữa là hơn mười vệ sĩ, sắc mặt mọi người lãnh khốc, tay đeo găng trắng.Tiểu Nghiên Nghiên nhìn Hoắc Nghiêm giúp đỡ Hoắc Nghiệp Hoằng đi ở phía trước, phía sau lại có hơn mười vệ sĩ mặc áo đen, mày ngắn nhíu lại.“Mẹ, thiệt nhiều quạ đen, chúng ta muốn chạy, c*̃ng rất khó khăn nga!”Thanh âm cô nói rất nhỏ, chỉ có Lê Hiểu Mạn mới có thể nghe thấy.Lê Hiểu Mạn c*́i đầu nhìn cô, cười ôn nhu, đè thấp thanh âm: “Tin tưởng ba con.”Tối hôm qua điện thoại cho Long Tư Hạo, các cô liền nói cho Long Tư Hạo nghe hôm nay các cô sẽ tới viên mộ an khang.Nếu Lê Hiểu Mạn không vì Hoắc Nghiệp Hoằng từng giúp cô, thời điểm ở trong xe vừa rồi, cô liền khống chế ông.

Chương 742: Xuất phát, viên mộ an bình