Tác giả:

“A lô, ba ơi, là ba sao? Ba có thế tới cứu Thúy Hồng và mẹ không? Bọn họ đánh Thúy Hồng, Thúy Hồng rất đau, Thúy. Hồng rất sợ… Mẹ cũng bị bọn họ mang đi rồi… Ô ô ô. “Bạn nhỏ, có phải cháu gọi nhầm số rồi hay không?” “Không có, số điện thoại này là mẹ nói cho con biết. Mẹ con tên là Cao Ánh Vy, chú là ba con Tiêu Hạo Thiên đúng không? Ba ơi, ba mau đến đây cứu con, con không nói nhiều được, kẻ xấu đã đến chỗ Thúy Hồng rồi, ba mau tới nhanh đi… A, tôi Tôi không có gọi điện thoại, tôi… Tôi không dám… Rầm. Đây là cuộc gọi Vô cùng ngắn ngủi mà Tiêu Hạo Thiên nhận được khi đang ở chiến trường tại Tây Á. Anh vừa dẫn theo đội dưới trướng tiêu diệt thế lực ngầm lớn nhất trên thế giới, tố chức Báo Đen! Lúc anh đang hút điểu thuốc lá thì nhận được một cuộc điện thoại của một cô bé. Tiêu Hạo Thiên vốn nghĩ răng đối phương gọi nhầm số, nhưng khi cô bé khóc nức nở nói ra tên của anh và Cao Ánh Vy, thì cả người anh trở nên run rẩy! Mà đến khi anh gọi lại thì điện thoại đã mất kết nối. Hơn nữa những…

Chương 884: Tiền bối không ra ngoài sao?

Sự Trở Lại Của Chàng Rể Vô DụngTác giả: Q-HuyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“A lô, ba ơi, là ba sao? Ba có thế tới cứu Thúy Hồng và mẹ không? Bọn họ đánh Thúy Hồng, Thúy Hồng rất đau, Thúy. Hồng rất sợ… Mẹ cũng bị bọn họ mang đi rồi… Ô ô ô. “Bạn nhỏ, có phải cháu gọi nhầm số rồi hay không?” “Không có, số điện thoại này là mẹ nói cho con biết. Mẹ con tên là Cao Ánh Vy, chú là ba con Tiêu Hạo Thiên đúng không? Ba ơi, ba mau đến đây cứu con, con không nói nhiều được, kẻ xấu đã đến chỗ Thúy Hồng rồi, ba mau tới nhanh đi… A, tôi Tôi không có gọi điện thoại, tôi… Tôi không dám… Rầm. Đây là cuộc gọi Vô cùng ngắn ngủi mà Tiêu Hạo Thiên nhận được khi đang ở chiến trường tại Tây Á. Anh vừa dẫn theo đội dưới trướng tiêu diệt thế lực ngầm lớn nhất trên thế giới, tố chức Báo Đen! Lúc anh đang hút điểu thuốc lá thì nhận được một cuộc điện thoại của một cô bé. Tiêu Hạo Thiên vốn nghĩ răng đối phương gọi nhầm số, nhưng khi cô bé khóc nức nở nói ra tên của anh và Cao Ánh Vy, thì cả người anh trở nên run rẩy! Mà đến khi anh gọi lại thì điện thoại đã mất kết nối. Hơn nữa những… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Một lúc lâu Chiến Đế mới nói với Tiêu Hao Thiên: "Ba người chúng ta sẽ ở thêm vài ngày nữa, chúng ta sẽ truyền lại hết cho các cậu toàn bộ những gì mà chúng ta học được...Tiêu Hạo Thiên gật đầu, nhìn Chiến Để hỏi: "Tiềnbối, các vị... Không đi đến thế giới hiện tại xem nótrông như thế nào sao? Hai nghìn năm rồi, tuy hai đờiĐể Triều đã biến mất nhưng con cháu hậu bối chúngtôi vẫn luôn giữ vững huyết mạch sừng sững trên đời."Tiêu Hạo Thiên dừng một chút rồi nói tiếp: "Thế giới ngoài kia bây giờ. Đã biến hóa rất nhiều.Chiến Để nở nu cười thoải mái, củi dầu nhìn xuống cơ thể hắc ám của mình "Như thế nào làm sao đi ra ngoài? Người không ra người quỷ không ra quý, mat trời bên ngoài có sức ép rất lớn đối với nang lượng hắc ám. Với lại qua hai nghìn năm rồi, chúng ta... trở về bằng cách nào?""Cảnh còn người mất, mọi thứ của năm đó đều đã được chôn cất rồi, chẳng bằng cứ ở lại đây thôi. À mà còn chưa nói đến tên Lục Đế tự phong bế kia, hắn cũng đang đợi một trận chiến cuối cùng."Diệt Để cũng cười với Tiêu Hạo Thiên, ông vỗ vai Tiêu Hạo Thiên: "Chàng trai, cậu đi đi. Tôi thấy cậu còn có rất nhiều chuyện phải làm. Con đường của cậu quá khó đi."Ám Đế cũng khuyên giải Tiêu Hạo Thiên: "Hạo Thiên, cậu yên tâm đi. Khi các người thăng cấp Đế Triều, mấy lão huynh đệ bọn tôi có thể xuất thế giúp cậu một lần! Lần này cậu đã chém chết mấy Để Vương hac ám, phần còn lại cứ để cho bọn ta, Để chủ hắc ám kia sẽ không làm gì được nữa...Tiêu Hạo Thiên rưng rưng, tâm trạng phức tạp. Ám đế, Chiến đế, Diệt Để bọn họ không nguyện ra đi. Chỉ sợ sau khi ba người bọn họ truyền hết kinh nghiệm cho mình rồi cũng sẽ tự phong bế chờ đợi một trận chiến cuối cùng.Trong lúc nhất thời, Tiêu Hao Thiên thật sựkhông muốn để Thiên Hạ thăng cấp lên Đề Triều, bởi vì một khi thăng cấp cũng chính là lúc thể hề tiền bồi điện Thiên Thần đời đầu cũng sẽ tiêu tan.Đám người Chiến Để cũng nhìn ra được Tiêu Hao Thiên không đành lòng, vì thế chỉ cười cười vỗ vai anh: "Từ cổ chí kim đến giờ có ai sinh mà không tử. Chúng ta vốn đã chết từ lâu rồi, còn có thể giữ lại một ít tàn niệm đến bây giờ là đã đủ lắm rồi.""Hơn nữa, điện Thiền Thần chúng ta đã có cáccậu kế thừa mà, thế là đủ rồi... Trời cao đối xử với chúng tôi cũng không tệ. Hạo Thiên, cậu đi đi, đừng lãng phí nhiều thời gian ở chỗ này nữa...Trái tim Tiêu Hạo Thiên run rẩy, anh cố nén bịthương của mình lại. Anh đứng dậy, hít sâu một hơi rồi kh lưng, thành tâm cúi đầu với ba người Chiến đế, Ám Đế và Diệt để"Ba vị tiền bối... Bảo trọng!" Tiêu Hạo Thiên nói một cách vô cùng phức tạp, sau đó để lại năng lượng kết tinh sau khi g**t ch*t Đế Vương hắc ám."Điện chủ điện Thiên Thần đời hai... Bảo trọng! Ba người Ám đế, Chiến để Diệt Để cũng đứng dậy, vẻ mặt trang trọng chấp tay hành lễ với Tiêu Hạo Thiên.Lúc này bọn họ cũng không gọi tên Tiêu Hạo Thiên nữa, ma là dùng điện chủ điện Thiên Thần đời thứ hai. Tiêu Hao Thiên mặc kệ là thân phận gì, mien là trong lòng họ nhận rõ nhau là được rồi.Tiêu Hao Thiên gật đầu, sau đó quay đầu nhìn ba người Am, Chiến, Diệt lần nữa Ba người các vị, nhất định phải dụng tâm"Vàng, đại ca Hốc mặt của ba người An, Chiến

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Một lúc lâu Chiến Đế mới nói với Tiêu Hao Thiên: "Ba người chúng ta sẽ ở thêm vài ngày nữa, chúng ta sẽ truyền lại hết cho các cậu toàn bộ những gì mà chúng ta học được...

Tiêu Hạo Thiên gật đầu, nhìn Chiến Để hỏi: "Tiền

bối, các vị... Không đi đến thế giới hiện tại xem nó

trông như thế nào sao? Hai nghìn năm rồi, tuy hai đời

Để Triều đã biến mất nhưng con cháu hậu bối chúng

tôi vẫn luôn giữ vững huyết mạch sừng sững trên đời."

Tiêu Hạo Thiên dừng một chút rồi nói tiếp: "Thế giới ngoài kia bây giờ. Đã biến hóa rất nhiều.

Chiến Để nở nu cười thoải mái, củi dầu nhìn xuống cơ thể hắc ám của mình "Như thế nào làm sao đi ra ngoài? Người không ra người quỷ không ra quý, mat trời bên ngoài có sức ép rất lớn đối với nang lượng hắc ám. Với lại qua hai nghìn năm rồi, chúng ta... trở về bằng cách nào?"

"Cảnh còn người mất, mọi thứ của năm đó đều đã được chôn cất rồi, chẳng bằng cứ ở lại đây thôi. À mà còn chưa nói đến tên Lục Đế tự phong bế kia, hắn cũng đang đợi một trận chiến cuối cùng."

Diệt Để cũng cười với Tiêu Hạo Thiên, ông vỗ vai Tiêu Hạo Thiên: "Chàng trai, cậu đi đi. Tôi thấy cậu còn có rất nhiều chuyện phải làm. Con đường của cậu quá khó đi."

Ám Đế cũng khuyên giải Tiêu Hạo Thiên: "Hạo Thiên, cậu yên tâm đi. Khi các người thăng cấp Đế Triều, mấy lão huynh đệ bọn tôi có thể xuất thế giúp cậu một lần! Lần này cậu đã chém chết mấy Để Vương hac ám, phần còn lại cứ để cho bọn ta, Để chủ hắc ám kia sẽ không làm gì được nữa...

Tiêu Hạo Thiên rưng rưng, tâm trạng phức tạp. Ám đế, Chiến đế, Diệt Để bọn họ không nguyện ra đi. Chỉ sợ sau khi ba người bọn họ truyền hết kinh nghiệm cho mình rồi cũng sẽ tự phong bế chờ đợi một trận chiến cuối cùng.

Trong lúc nhất thời, Tiêu Hao Thiên thật sự

không muốn để Thiên Hạ thăng cấp lên Đề Triều, bởi vì một khi thăng cấp cũng chính là lúc thể hề tiền bồi điện Thiên Thần đời đầu cũng sẽ tiêu tan.

Đám người Chiến Để cũng nhìn ra được Tiêu Hao 

Thiên không đành lòng, vì thế chỉ cười cười vỗ vai anh: "Từ cổ chí kim đến giờ có ai sinh mà không tử. Chúng ta vốn đã chết từ lâu rồi, còn có thể giữ lại một ít tàn niệm đến bây giờ là đã đủ lắm rồi."

"Hơn nữa, điện Thiền Thần chúng ta đã có các

cậu kế thừa mà, thế là đủ rồi... Trời cao đối xử với chúng tôi cũng không tệ. Hạo Thiên, cậu đi đi, đừng lãng phí nhiều thời gian ở chỗ này nữa...

Trái tim Tiêu Hạo Thiên run rẩy, anh cố nén bị

thương của mình lại. Anh đứng dậy, hít sâu một hơi rồi kh lưng, thành tâm cúi đầu với ba người Chiến đế, Ám Đế và Diệt để

"Ba vị tiền bối... Bảo trọng!" Tiêu Hạo Thiên nói một cách vô cùng phức tạp, sau đó để lại năng lượng kết tinh sau khi g**t ch*t Đế Vương hắc ám.

"Điện chủ điện Thiên Thần đời hai... Bảo trọng! Ba người Ám đế, Chiến để Diệt Để cũng đứng dậy, vẻ mặt trang trọng chấp tay hành lễ với Tiêu Hạo Thiên.

Lúc này bọn họ cũng không gọi tên Tiêu Hạo Thiên nữa, ma là dùng điện chủ điện Thiên Thần đời thứ hai. Tiêu Hao Thiên mặc kệ là thân phận gì, mien là trong lòng họ nhận rõ nhau là được rồi.

Tiêu Hao Thiên gật đầu, sau đó quay đầu nhìn ba người Am, Chiến, Diệt lần nữa Ba người các vị, nhất định phải dụng tâm

"Vàng, đại ca Hốc mặt của ba người An, Chiến

Image removed.

Sự Trở Lại Của Chàng Rể Vô DụngTác giả: Q-HuyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“A lô, ba ơi, là ba sao? Ba có thế tới cứu Thúy Hồng và mẹ không? Bọn họ đánh Thúy Hồng, Thúy Hồng rất đau, Thúy. Hồng rất sợ… Mẹ cũng bị bọn họ mang đi rồi… Ô ô ô. “Bạn nhỏ, có phải cháu gọi nhầm số rồi hay không?” “Không có, số điện thoại này là mẹ nói cho con biết. Mẹ con tên là Cao Ánh Vy, chú là ba con Tiêu Hạo Thiên đúng không? Ba ơi, ba mau đến đây cứu con, con không nói nhiều được, kẻ xấu đã đến chỗ Thúy Hồng rồi, ba mau tới nhanh đi… A, tôi Tôi không có gọi điện thoại, tôi… Tôi không dám… Rầm. Đây là cuộc gọi Vô cùng ngắn ngủi mà Tiêu Hạo Thiên nhận được khi đang ở chiến trường tại Tây Á. Anh vừa dẫn theo đội dưới trướng tiêu diệt thế lực ngầm lớn nhất trên thế giới, tố chức Báo Đen! Lúc anh đang hút điểu thuốc lá thì nhận được một cuộc điện thoại của một cô bé. Tiêu Hạo Thiên vốn nghĩ răng đối phương gọi nhầm số, nhưng khi cô bé khóc nức nở nói ra tên của anh và Cao Ánh Vy, thì cả người anh trở nên run rẩy! Mà đến khi anh gọi lại thì điện thoại đã mất kết nối. Hơn nữa những… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Một lúc lâu Chiến Đế mới nói với Tiêu Hao Thiên: "Ba người chúng ta sẽ ở thêm vài ngày nữa, chúng ta sẽ truyền lại hết cho các cậu toàn bộ những gì mà chúng ta học được...Tiêu Hạo Thiên gật đầu, nhìn Chiến Để hỏi: "Tiềnbối, các vị... Không đi đến thế giới hiện tại xem nótrông như thế nào sao? Hai nghìn năm rồi, tuy hai đờiĐể Triều đã biến mất nhưng con cháu hậu bối chúngtôi vẫn luôn giữ vững huyết mạch sừng sững trên đời."Tiêu Hạo Thiên dừng một chút rồi nói tiếp: "Thế giới ngoài kia bây giờ. Đã biến hóa rất nhiều.Chiến Để nở nu cười thoải mái, củi dầu nhìn xuống cơ thể hắc ám của mình "Như thế nào làm sao đi ra ngoài? Người không ra người quỷ không ra quý, mat trời bên ngoài có sức ép rất lớn đối với nang lượng hắc ám. Với lại qua hai nghìn năm rồi, chúng ta... trở về bằng cách nào?""Cảnh còn người mất, mọi thứ của năm đó đều đã được chôn cất rồi, chẳng bằng cứ ở lại đây thôi. À mà còn chưa nói đến tên Lục Đế tự phong bế kia, hắn cũng đang đợi một trận chiến cuối cùng."Diệt Để cũng cười với Tiêu Hạo Thiên, ông vỗ vai Tiêu Hạo Thiên: "Chàng trai, cậu đi đi. Tôi thấy cậu còn có rất nhiều chuyện phải làm. Con đường của cậu quá khó đi."Ám Đế cũng khuyên giải Tiêu Hạo Thiên: "Hạo Thiên, cậu yên tâm đi. Khi các người thăng cấp Đế Triều, mấy lão huynh đệ bọn tôi có thể xuất thế giúp cậu một lần! Lần này cậu đã chém chết mấy Để Vương hac ám, phần còn lại cứ để cho bọn ta, Để chủ hắc ám kia sẽ không làm gì được nữa...Tiêu Hạo Thiên rưng rưng, tâm trạng phức tạp. Ám đế, Chiến đế, Diệt Để bọn họ không nguyện ra đi. Chỉ sợ sau khi ba người bọn họ truyền hết kinh nghiệm cho mình rồi cũng sẽ tự phong bế chờ đợi một trận chiến cuối cùng.Trong lúc nhất thời, Tiêu Hao Thiên thật sựkhông muốn để Thiên Hạ thăng cấp lên Đề Triều, bởi vì một khi thăng cấp cũng chính là lúc thể hề tiền bồi điện Thiên Thần đời đầu cũng sẽ tiêu tan.Đám người Chiến Để cũng nhìn ra được Tiêu Hao Thiên không đành lòng, vì thế chỉ cười cười vỗ vai anh: "Từ cổ chí kim đến giờ có ai sinh mà không tử. Chúng ta vốn đã chết từ lâu rồi, còn có thể giữ lại một ít tàn niệm đến bây giờ là đã đủ lắm rồi.""Hơn nữa, điện Thiền Thần chúng ta đã có cáccậu kế thừa mà, thế là đủ rồi... Trời cao đối xử với chúng tôi cũng không tệ. Hạo Thiên, cậu đi đi, đừng lãng phí nhiều thời gian ở chỗ này nữa...Trái tim Tiêu Hạo Thiên run rẩy, anh cố nén bịthương của mình lại. Anh đứng dậy, hít sâu một hơi rồi kh lưng, thành tâm cúi đầu với ba người Chiến đế, Ám Đế và Diệt để"Ba vị tiền bối... Bảo trọng!" Tiêu Hạo Thiên nói một cách vô cùng phức tạp, sau đó để lại năng lượng kết tinh sau khi g**t ch*t Đế Vương hắc ám."Điện chủ điện Thiên Thần đời hai... Bảo trọng! Ba người Ám đế, Chiến để Diệt Để cũng đứng dậy, vẻ mặt trang trọng chấp tay hành lễ với Tiêu Hạo Thiên.Lúc này bọn họ cũng không gọi tên Tiêu Hạo Thiên nữa, ma là dùng điện chủ điện Thiên Thần đời thứ hai. Tiêu Hao Thiên mặc kệ là thân phận gì, mien là trong lòng họ nhận rõ nhau là được rồi.Tiêu Hao Thiên gật đầu, sau đó quay đầu nhìn ba người Am, Chiến, Diệt lần nữa Ba người các vị, nhất định phải dụng tâm"Vàng, đại ca Hốc mặt của ba người An, Chiến

Chương 884: Tiền bối không ra ngoài sao?