Tác giả:

Cánh cửa sắt của tù giam thứ tư ở Hải Phòng từ từ mở ra. "Mau!" "Bao vây!" Mấy chục tên đàn ông cường tráng sớm đứng chờ ở quảng trường trước cửa lập tức xông lên, vây quanh cửa sắt chật như nêm. Hôm nay có tám tù nhân mãn hạn tù được thả ra. Những tù nhân đi phía trước trợn mắt há hốc mồm. Tình huống gì đây? Mấy chục tên cường tráng cùng mặc tây trang màu đen tuyền, khoanh tay đứng sừng sững, vẻ mặt lạnh lùng, hiển nhiên là không có ý tốt. Đứng đầu là một người đàn ông trung niên. Trong tay ông ta cầm một tầm ảnh chụp, so sánh với từng phạm nhân vừa ra khói nhà tù, giống như là đang tìm người, hành động này làm cho những phạm nhân đó nhịn không được mà đổ mồ hôi hột, trong lòng thầm nghi ngờ: “Chẳng lẽ một trong mấy người ra tù cùng đợt với mình có kẻ thù của những người này?" Vừa mới ra tù đã bị trả thù, đúng là quá xui xẻo! Vì thế, người sau còn chạy nhanh hơn cả người trước. Hai phút sau. Bảy phạm nhân ra trước đã lục tục rời đi, Tiêu Nhất Thiên là người cuối cùng ra khỏi nhà tù,…

Chương 208: Tôi không đồng ý - Anh không thể kết hôn

Sói Vương Bất BạiTác giả: Văn HuyTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCánh cửa sắt của tù giam thứ tư ở Hải Phòng từ từ mở ra. "Mau!" "Bao vây!" Mấy chục tên đàn ông cường tráng sớm đứng chờ ở quảng trường trước cửa lập tức xông lên, vây quanh cửa sắt chật như nêm. Hôm nay có tám tù nhân mãn hạn tù được thả ra. Những tù nhân đi phía trước trợn mắt há hốc mồm. Tình huống gì đây? Mấy chục tên cường tráng cùng mặc tây trang màu đen tuyền, khoanh tay đứng sừng sững, vẻ mặt lạnh lùng, hiển nhiên là không có ý tốt. Đứng đầu là một người đàn ông trung niên. Trong tay ông ta cầm một tầm ảnh chụp, so sánh với từng phạm nhân vừa ra khói nhà tù, giống như là đang tìm người, hành động này làm cho những phạm nhân đó nhịn không được mà đổ mồ hôi hột, trong lòng thầm nghi ngờ: “Chẳng lẽ một trong mấy người ra tù cùng đợt với mình có kẻ thù của những người này?" Vừa mới ra tù đã bị trả thù, đúng là quá xui xẻo! Vì thế, người sau còn chạy nhanh hơn cả người trước. Hai phút sau. Bảy phạm nhân ra trước đã lục tục rời đi, Tiêu Nhất Thiên là người cuối cùng ra khỏi nhà tù,… Người đàn ông này rất cảnh giác, gần như ngay lúc Tiêu Nhất Thiên nhìn anh ta, anh ta liền biết thân phận của mình đã bị bại lộ. Anh ta lập tức lùi lại một bước rồi nhanh chóng xoay người rời đi.Vút!Ngay sau đó, tiếng xé gió truyền đến,Tiêu Nhất Thiên dùng cổ tay ném mạnh, một tấm ảnh hai inch vừa mới chụp xong liền lộ ra. Nó được bao bọc trong một luồng năng lượng đen tối mạnh mẽ, giống như một lưỡi dao sắc bén, hóa thành một dự ảnh, bằng về phía người đàn ông kia!Khoảng cách giữa hai người chưa đến mười mét!Chỉ một cái chớp mắt!Bum!Bức ảnh hai inch được chụp chuẩn xác bản lên trên điện thoại trong tay người đàn ông. Chỉ trong tích tắc, điện thoại bị tấm ảnh xuyên qua và tiếp tục bản về phía đầu người đàn ông! Anh ta sửng sốt, có điều lại phản ứng cực kỳ nhanh chóng, vôthức nghiêng đầu.Mặc dù vậy, bức ảnh dài hai inch vẫn xẹt qua má phải của người đàn ông, người đàn ông lập tức cảm thấy đau nhói trên mặt. Một vết thương dài khoảng chục cm được bức ảnh tạo thành."Chết tiệt!"Người đàn ông thầm nguyền rủa, biết mình không phải đối thủ của Tiêu Nhất Thiên liền bịt mặt bỏ chạy, trong nháy mắt biến mất vào hành lang tầng hai.Nói thì chậm, mà diễn ra thì nhanh.Từ đầu đến cuối, toàn bộ quá trình chỉ kéo dài hai đến ba giây, trong hội trường người đến người đi, mọi thứ vẫn như thường. Không một ai nhận thấy điều gì kỳ lạ cả!Tiêu Nhất Thiên không có đuổi theo, mà là lại xoay người, quay lưng về phía Tô Tử Lam cùng những người khác, trầm giọng nói với Lâm Thanh Uyên ở đầu bên kia điện thoại, "Lần này, tôi phá hủy điện thoại." "Nếu có lần sau!""Tôi thề, thứ cô phái đen là người, đưa đi sẽ là thi thể!"Cảm giác bị người khác theo dõi mọi lúc mọi nơi, cực kỳ khó chịu!"Làm sao vậy, tức giận rồi?""Ha ha ha..."Đối mặt với sự uy h**p của Tiêu Nhất Thiên, Lâm Thanh Uyên vui vẻ cười, thản nhiên nói: "Dưới tay tôi có rất nhiều người. Nếu như anh tùy tiện giết vài người mà có thể cảm thấy dễ chịu, vậy thì cứ giết thôi.""Dù sao anh cũng là người của Lâm Thanh Uyên tôi, cũng có thể coi như là một nửa chủ nhân của bọn họ. Chủ nhân giết người hầu, là chuyện đương nhiên."Trong mắt Lâm Thanh Uyên, mạng người giống như cỏ rác!Tiêu Nhất Thiên đối với người phụ nữ này thực sự là không có cách nào, mềm cứng không ăn, dầu muối không ăn, luôn bày ra bộ dáng thờ ơ. Ở trên người cô ta, gần như không thể tìm ra một điểm yếu nào. Vì căn bản bạn sẽ chẳng biết được cô ta thực sự quan tâm đến cái gì!"Nói đi, cô tìm tôi có chuyện gì?"Tiêu Nhất Thiên quá lười biếng để nói chuyện vô nghĩa với dộ ấy."Hai điều."Lâm Thanh Uyên mỉm cười, tuy biết Tiêu Nhất Thiên không kiên nhẫn, nhưng lại nhịn không được muốn chống lại Tiêu Nhất Thiên, giọng điệu thoải mái đùa giỡn như bạn bè, hỏi: "Một chuyện tốt, một chuyện xấu, vị hôn phu thân mến, anh muốn nghe cái nào đầu tiên?""Tùy!"Tiêu Nhất Thiên lạnh lùng nói: "Cho cô mười giây, có chuyện mau nói nếu không tôi sẽ cúp máy!""Haizz, thật mất mặt mà."Lâm Thanh Uyên r*n r* nói: "Chuyện tốt là, anh và Tô Tử Lam đến Cục Dân Chính lấy giấy đăng ký kết hôn. Là bạn bè, tôi nghĩ mình có bổn phận phải đích thân nói lời chúc mừng với anh.""Không cần!"Tiêu Nhất Thiên trong long khinh thường."Về phần chuyện xấu..Lâm Thanh Uyên thở dài. Sau đó nói: "Là vị hôn thể thực sự của anh, tôi rất tiếc phải nói với anh rằng tôi không đồng ý với cuộc hôn nhân của hai người.""Vi thế!""Ngại quá, anh không thể kết hôn. Vẫn là giọng điệu thờ ơ đó, giống như lời nói của cô ta đối với người khác chính là thánh chi, không thể làm trái lời.Tiêu Nhất Thiên cũng không ngoại lệ! "Cô thấy điều cô nói đối với tôi có tác dụng ư?"Giọng Tiêu Nhất Thiên lạnh lẽo như băng hàn. Nếu lúc này Lâm Thanh Uyên đứng trước mặt anh, có lẽ anh sẽ không nhịn được màdạy cho cái người gọi là "vị hôn thê" này một bài học! Lâm Thanh Uyên cười nói: "Mười ngày trước, tôi đã thuyết phục TôTử Lam không được gả cho anh, không được cướp người của Lâm Thanh Uyên tôi. Nhưng thật đáng tiếc cô ấy không nghe lời tôi khuyên.""Thực sự là cô!"Đồng tử của Tiêu Nhất Thiên khẽ co lại, giọng nói càng lạnh hơn. "Đúng. Là tôi, Tô Tử Lam không nói cho anh sao?"Lâm Thanh Uyên giả vờ ngạc nhiên, nói: "Tôi đã gửi cho cô ấy hơn một chục bức ảnh, bao gồm cả ảnh đính hôn của chúng ta 5 năm trước, và ảnh chúng ta nằm trên cùng một giường ở tỉnh lỵ ngày hôm trước. Tôi còn nói với cô ấy, tôi và anh đang nối lại tình xưa. Giấu cô ấy, hẹn hò bí mật ở tỉnh lỵ, rồi lên giường..."Lâm Thanh Uyên dám động thủ, cũng không có ý định che giấu. Thậm chí còn không hề cảm thấy hổ thẹn mà còn tự hào về nó!Nói xong còn không khỏi thở dài: "Tô Tử Lam, người phụ nữ này không ngờ thật sự có thể chịu đựng được. Xem xong mấy tấm ảnh đó, còn có thể ngủ với anh như không có chuyện gì xảy ra. Thành thật mànói, bây giờ tôi bắt đầu ngưỡng mộ cô ấy một chút rồi đấy." Từng lời từng chữ truyền vào tai Tiêu Nhất Thiên, giống như sétđánh ngang tai. Đồng thời, nó cũng khiến anh nhận ra!Trách không được!Thảo nào đêm đó Tô Tử Lam khóc thành bộ dáng như vậy!Chẳng trách Tô Tử Lam đột nhiên muốn nghe chuyện của anh, muốn biết tình cảm vướng mắc giữa anh và Lâm Thanh Uyên! Hóa ra là Lâm Thanh Uyên ở giữa xúi giục, gây xích mích chia rẽ."CÔ- ĐÃ- THÀNH- CÔNG- CHỌC- GIẬN- TÔI- RỒI!"Tiêu Nhất Thiên kìm nén lửa giận trong long, trầm giọng nói: "Một ngày nào đó tôi đặt chân tới thủ đô, sẽ đích thân đến thăm nhà họ Lâm. Đến lúc đó thù mới hận cũ chúng ta sẽ cùng nhau tính toán một lượt!"Rồng có vảy ngược, kẻ nào dám chạm vào sẽ chết!Mà bây giờ, hai mẹ con Tô Tử Lam và Tô An Nhiên chính là váy ngược ấy trên cơ thể Tiêu Nhất Thiên! Nhà họ Tiêu ở thủ đô trước đó đã liên thủ với Phạm Nhất Minh để bắt cóc Tô An Nhiên, Phạm Nhất Minh đã chết, vậy nên Tiêu NhấtThiên sẽ ra tay trả thù nhà họ Tiêu ở thủ đô trước! Lâm Thanh Uyên, dám chạm vào Tô Tử Lam, cũng phải trá cái giá thích đáng!"Phải không!"Qua điện thoại, Lâm Thanh Uyên đương nhiên cảm nhận được sự tức giận không kiềm chế được của Tiêu Nhất Thiên, nhưng cô ta không quan tâm. Tham chí, Tiêu Nhất Thiên càng cáu kinh bao nhiêu thì cô ta lại càng thích thú và vui vẻ bấy nhiêu. Sau khi cười khúc khích một lúc lâu, cô ta nói, "Duợc thôi, được thôi,"Tôi ở thú đo cho anh, cho anh tới cưới tôi,"Nhưng mà..""Trước mắt anh không thể di tình biệt luyến* nhé. Nếu anh thật sự muốn cùng Tô Tử Lam kết hôn, đừng trách tôi không nhắc nhớ anh. Tôi đã chuẩn bị quà cưới cho anh, nếu anh muốn làm theo ý của mình mà dám bước vào phòng đăng ký kết hôn, vậy thì những món quà cưới được trao trong quá khứ chắc chắn sẽ mang đến cho anh những điều bất ngờ mà anh không thể ngờ tới."*Di tình biệt luyến: yêu một người rồi, sau đó lại không yêu người đó nữa mà có tình yêu mới."Loại bất ngờ khiến anh hận không thể giết tôi..." Tiếng cười của Lâm Thanh Uyên rất ngọt ngào, nhưng những gì từ miệng cô ta nói ra lại mang theo nồng đậm huyết khí, khiến người ta không khỏi rùng mình!Hốt hoảng!"Bất ngờ cái con mẹ cô ấy!""Phụ nữ b**n th**!"Tiêu Nhất Thiên muốn nhịn nhưng không nhịn được, anh mắng to một tiếng rồi cúp điện thoại.Một người phụ nữ như Lâm Thanh Uyên, thật sự là quá b**n th**!Vẻ ngoài như một thiên sứ, trái tim rắn rết, ngoài miệng nói yêu anh, nhưng cô ta cầm dao trên tay, nói yêu anh một câu, rồi dùng dao chém anh một nhát, và không bao giờ mệt mỏi vì điều đó!"Tôi muốn xem xem liệu cô có thể mang đến cho tôi điều bất ngờ gì!"Tiêu Nhất Thiên đương nhiên sẽ không sợ hãi trước lời nói của Lâm Thanh Uyên, anh khit mũi coi thường, lặng lẽ giải phóng năng lượng hắc ám bên trong cơ thể rà soát một lượt đại sảnh, không phát hiện có cao thủ Ám Cảnh khác.Sau đó, anh sải bước đến chỗ Tô Tử Lam, nắm tay Tô Tử Lam, ra hiệu: "Bà xã, chúng ta đi vào lấy giấy đăng ký kết hôn thôi!"Không nói hai lời, anh lôi kéo Tô Tử Lam đang với vẻ mặt nghi ngờ bước thẳng vào phòng đăng ký kết hôn ở đối diện, năng lượng hắc ám vẫn luôn phóng thích ra bên ngoài, chú ý mọi động tĩnh trong đại sảnh! Bất ngờ sao? Đến đi!!!

Người đàn ông này rất cảnh giác, gần như ngay lúc Tiêu Nhất Thiên nhìn anh ta, anh ta liền biết thân phận của mình đã bị bại lộ. Anh ta lập tức lùi lại một bước rồi nhanh chóng xoay người rời đi.

Vút!

Ngay sau đó, tiếng xé gió truyền đến,

Tiêu Nhất Thiên dùng cổ tay ném mạnh, một tấm ảnh hai inch vừa mới chụp xong liền lộ ra. Nó được bao bọc trong một luồng năng lượng đen tối mạnh mẽ, giống như một lưỡi dao sắc bén, hóa thành một dự ảnh, bằng về phía người đàn ông kia!

Khoảng cách giữa hai người chưa đến mười mét!

Chỉ một cái chớp mắt!

Bum!

Bức ảnh hai inch được chụp chuẩn xác bản lên trên điện thoại trong tay người đàn ông. Chỉ trong tích tắc, điện thoại bị tấm ảnh xuyên qua và tiếp tục bản về phía đầu người đàn ông! Anh ta sửng sốt, có điều lại phản ứng cực kỳ nhanh chóng, vô

thức nghiêng đầu.

Mặc dù vậy, bức ảnh dài hai inch vẫn xẹt qua má phải của người đàn ông, người đàn ông lập tức cảm thấy đau nhói trên mặt. Một vết thương dài khoảng chục cm được bức ảnh tạo thành.

"Chết tiệt!"

Người đàn ông thầm nguyền rủa, biết mình không phải đối thủ của Tiêu Nhất Thiên liền bịt mặt bỏ chạy, trong nháy mắt biến mất vào hành lang tầng hai.

Nói thì chậm, mà diễn ra thì nhanh.

Từ đầu đến cuối, toàn bộ quá trình chỉ kéo dài hai đến ba giây, trong hội trường người đến người đi, mọi thứ vẫn như thường. Không một ai nhận thấy điều gì kỳ lạ cả!

Tiêu Nhất Thiên không có đuổi theo, mà là lại xoay người, quay lưng về phía Tô Tử Lam cùng những người khác, trầm giọng nói với Lâm Thanh Uyên ở đầu bên kia điện thoại, "Lần này, tôi phá hủy điện thoại." "Nếu có lần sau!"

"Tôi thề, thứ cô phái đen là người, đưa đi sẽ là thi thể!"

Cảm giác bị người khác theo dõi mọi lúc mọi nơi, cực kỳ khó chịu!

"Làm sao vậy, tức giận rồi?"

"Ha ha ha..."

Đối mặt với sự uy h**p của Tiêu Nhất Thiên, Lâm Thanh Uyên vui vẻ cười, thản nhiên nói: "Dưới tay tôi có rất nhiều người. Nếu như anh tùy tiện giết vài người mà có thể cảm thấy dễ chịu, vậy thì cứ giết thôi."

"Dù sao anh cũng là người của Lâm Thanh Uyên tôi, cũng có thể coi như là một nửa chủ nhân của bọn họ. Chủ nhân giết người hầu, là chuyện đương nhiên."

Trong mắt Lâm Thanh Uyên, mạng người giống như cỏ rác!

Tiêu Nhất Thiên đối với người phụ nữ này thực sự là không có cách nào, mềm cứng không ăn, dầu muối không ăn, luôn bày ra bộ dáng thờ ơ. Ở trên người cô ta, gần như không thể tìm ra một điểm yếu nào. Vì căn bản bạn sẽ chẳng biết được cô ta thực sự quan tâm đến cái gì!

"Nói đi, cô tìm tôi có chuyện gì?"

Tiêu Nhất Thiên quá lười biếng để nói chuyện vô nghĩa với dộ ấy.

"Hai điều."

Lâm Thanh Uyên mỉm cười, tuy biết Tiêu Nhất Thiên không kiên nhẫn, nhưng lại nhịn không được muốn chống lại Tiêu Nhất Thiên, giọng điệu thoải mái đùa giỡn như bạn bè, hỏi: "Một chuyện tốt, một chuyện xấu, vị hôn phu thân mến, anh muốn nghe cái nào đầu tiên?"

"Tùy!"

Tiêu Nhất Thiên lạnh lùng nói: "Cho cô mười giây, có chuyện mau nói nếu không tôi sẽ cúp máy!"

"Haizz, thật mất mặt mà."

Lâm Thanh Uyên r*n r* nói: "Chuyện tốt là, anh và Tô Tử Lam đến Cục Dân Chính lấy giấy đăng ký kết hôn. Là bạn bè, tôi nghĩ mình có bổn phận phải đích thân nói lời chúc mừng với anh."

"Không cần!"

Tiêu Nhất Thiên trong long khinh thường.

"Về phần chuyện xấu..

Lâm Thanh Uyên thở dài. Sau đó nói: "Là vị hôn thể thực sự của anh, tôi rất tiếc phải nói với anh rằng tôi không đồng ý với cuộc hôn nhân của hai người."

"Vi thế!"

"Ngại quá, anh không thể kết hôn. Vẫn là giọng điệu thờ ơ đó, giống như lời nói của cô ta đối với người khác chính là thánh chi, không thể làm trái lời.

Tiêu Nhất Thiên cũng không ngoại lệ! "Cô thấy điều cô nói đối với tôi có tác dụng ư?"

Giọng Tiêu Nhất Thiên lạnh lẽo như băng hàn. Nếu lúc này Lâm Thanh Uyên đứng trước mặt anh, có lẽ anh sẽ không nhịn được mà

dạy cho cái người gọi là "vị hôn thê" này một bài học! Lâm Thanh Uyên cười nói: "Mười ngày trước, tôi đã thuyết phục Tô

Tử Lam không được gả cho anh, không được cướp người của Lâm Thanh Uyên tôi. Nhưng thật đáng tiếc cô ấy không nghe lời tôi khuyên."

"Thực sự là cô!"

Đồng tử của Tiêu Nhất Thiên khẽ co lại, giọng nói càng lạnh hơn. "Đúng. Là tôi, Tô Tử Lam không nói cho anh sao?"

Lâm Thanh Uyên giả vờ ngạc nhiên, nói: "Tôi đã gửi cho cô ấy hơn một chục bức ảnh, bao gồm cả ảnh đính hôn của chúng ta 5 năm trước, và ảnh chúng ta nằm trên cùng một giường ở tỉnh lỵ ngày hôm trước. Tôi còn nói với cô ấy, tôi và anh đang nối lại tình xưa. Giấu cô ấy, hẹn hò bí mật ở tỉnh lỵ, rồi lên giường..."

Lâm Thanh Uyên dám động thủ, cũng không có ý định che giấu. Thậm chí còn không hề cảm thấy hổ thẹn mà còn tự hào về nó!

Nói xong còn không khỏi thở dài: "Tô Tử Lam, người phụ nữ này không ngờ thật sự có thể chịu đựng được. Xem xong mấy tấm ảnh đó, còn có thể ngủ với anh như không có chuyện gì xảy ra. Thành thật mà

nói, bây giờ tôi bắt đầu ngưỡng mộ cô ấy một chút rồi đấy." Từng lời từng chữ truyền vào tai Tiêu Nhất Thiên, giống như sét

đánh ngang tai. Đồng thời, nó cũng khiến anh nhận ra!

Trách không được!

Thảo nào đêm đó Tô Tử Lam khóc thành bộ dáng như vậy!

Chẳng trách Tô Tử Lam đột nhiên muốn nghe chuyện của anh, muốn biết tình cảm vướng mắc giữa anh và Lâm Thanh Uyên! Hóa ra là Lâm Thanh Uyên ở giữa xúi giục, gây xích mích chia rẽ.

"CÔ- ĐÃ- THÀNH- CÔNG- CHỌC- GIẬN- TÔI- RỒI!"

Tiêu Nhất Thiên kìm nén lửa giận trong long, trầm giọng nói: "Một ngày nào đó tôi đặt chân tới thủ đô, sẽ đích thân đến thăm nhà họ Lâm. Đến lúc đó thù mới hận cũ chúng ta sẽ cùng nhau tính toán một lượt!"

Rồng có vảy ngược, kẻ nào dám chạm vào sẽ chết!

Mà bây giờ, hai mẹ con Tô Tử Lam và Tô An Nhiên chính là váy ngược ấy trên cơ thể Tiêu Nhất Thiên! Nhà họ Tiêu ở thủ đô trước đó đã liên thủ với Phạm Nhất Minh để bắt cóc Tô An Nhiên, Phạm Nhất Minh đã chết, vậy nên Tiêu Nhất

Thiên sẽ ra tay trả thù nhà họ Tiêu ở thủ đô trước! Lâm Thanh Uyên, dám chạm vào Tô Tử Lam, cũng phải trá cái giá thích đáng!

"Phải không!"

Qua điện thoại, Lâm Thanh Uyên đương nhiên cảm nhận được sự tức giận không kiềm chế được của Tiêu Nhất Thiên, nhưng cô ta không quan tâm. Tham chí, Tiêu Nhất Thiên càng cáu kinh bao nhiêu thì cô ta lại càng thích thú và vui vẻ bấy nhiêu. Sau khi cười khúc khích một lúc lâu, cô ta nói, "Duợc thôi, được thôi,

"Tôi ở thú đo cho anh, cho anh tới cưới tôi,

"Nhưng mà.."

"Trước mắt anh không thể di tình biệt luyến* nhé. Nếu anh thật sự muốn cùng Tô Tử Lam kết hôn, đừng trách tôi không nhắc nhớ anh. Tôi đã chuẩn bị quà cưới cho anh, nếu anh muốn làm theo ý của mình mà dám bước vào phòng đăng ký kết hôn, vậy thì những món quà cưới được trao trong quá khứ chắc chắn sẽ mang đến cho anh những điều bất ngờ mà anh không thể ngờ tới."

*Di tình biệt luyến: yêu một người rồi, sau đó lại không yêu người đó nữa mà có tình yêu mới.

"Loại bất ngờ khiến anh hận không thể giết tôi..." Tiếng cười của Lâm Thanh Uyên rất ngọt ngào, nhưng những gì từ miệng cô ta nói ra lại mang theo nồng đậm huyết khí, khiến người ta không khỏi rùng mình!

Hốt hoảng!

"Bất ngờ cái con mẹ cô ấy!"

"Phụ nữ b**n th**!"

Tiêu Nhất Thiên muốn nhịn nhưng không nhịn được, anh mắng to một tiếng rồi cúp điện thoại.

Một người phụ nữ như Lâm Thanh Uyên, thật sự là quá b**n th**!

Vẻ ngoài như một thiên sứ, trái tim rắn rết, ngoài miệng nói yêu anh, nhưng cô ta cầm dao trên tay, nói yêu anh một câu, rồi dùng dao chém anh một nhát, và không bao giờ mệt mỏi vì điều đó!

"Tôi muốn xem xem liệu cô có thể mang đến cho tôi điều bất ngờ gì!"

Tiêu Nhất Thiên đương nhiên sẽ không sợ hãi trước lời nói của Lâm Thanh Uyên, anh khit mũi coi thường, lặng lẽ giải phóng năng lượng hắc ám bên trong cơ thể rà soát một lượt đại sảnh, không phát hiện có cao thủ Ám Cảnh khác.

Sau đó, anh sải bước đến chỗ Tô Tử Lam, nắm tay Tô Tử Lam, ra hiệu: "Bà xã, chúng ta đi vào lấy giấy đăng ký kết hôn thôi!"

Không nói hai lời, anh lôi kéo Tô Tử Lam đang với vẻ mặt nghi ngờ bước thẳng vào phòng đăng ký kết hôn ở đối diện, năng lượng hắc ám vẫn luôn phóng thích ra bên ngoài, chú ý mọi động tĩnh trong đại sảnh! Bất ngờ sao? Đến đi!!!

Sói Vương Bất BạiTác giả: Văn HuyTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCánh cửa sắt của tù giam thứ tư ở Hải Phòng từ từ mở ra. "Mau!" "Bao vây!" Mấy chục tên đàn ông cường tráng sớm đứng chờ ở quảng trường trước cửa lập tức xông lên, vây quanh cửa sắt chật như nêm. Hôm nay có tám tù nhân mãn hạn tù được thả ra. Những tù nhân đi phía trước trợn mắt há hốc mồm. Tình huống gì đây? Mấy chục tên cường tráng cùng mặc tây trang màu đen tuyền, khoanh tay đứng sừng sững, vẻ mặt lạnh lùng, hiển nhiên là không có ý tốt. Đứng đầu là một người đàn ông trung niên. Trong tay ông ta cầm một tầm ảnh chụp, so sánh với từng phạm nhân vừa ra khói nhà tù, giống như là đang tìm người, hành động này làm cho những phạm nhân đó nhịn không được mà đổ mồ hôi hột, trong lòng thầm nghi ngờ: “Chẳng lẽ một trong mấy người ra tù cùng đợt với mình có kẻ thù của những người này?" Vừa mới ra tù đã bị trả thù, đúng là quá xui xẻo! Vì thế, người sau còn chạy nhanh hơn cả người trước. Hai phút sau. Bảy phạm nhân ra trước đã lục tục rời đi, Tiêu Nhất Thiên là người cuối cùng ra khỏi nhà tù,… Người đàn ông này rất cảnh giác, gần như ngay lúc Tiêu Nhất Thiên nhìn anh ta, anh ta liền biết thân phận của mình đã bị bại lộ. Anh ta lập tức lùi lại một bước rồi nhanh chóng xoay người rời đi.Vút!Ngay sau đó, tiếng xé gió truyền đến,Tiêu Nhất Thiên dùng cổ tay ném mạnh, một tấm ảnh hai inch vừa mới chụp xong liền lộ ra. Nó được bao bọc trong một luồng năng lượng đen tối mạnh mẽ, giống như một lưỡi dao sắc bén, hóa thành một dự ảnh, bằng về phía người đàn ông kia!Khoảng cách giữa hai người chưa đến mười mét!Chỉ một cái chớp mắt!Bum!Bức ảnh hai inch được chụp chuẩn xác bản lên trên điện thoại trong tay người đàn ông. Chỉ trong tích tắc, điện thoại bị tấm ảnh xuyên qua và tiếp tục bản về phía đầu người đàn ông! Anh ta sửng sốt, có điều lại phản ứng cực kỳ nhanh chóng, vôthức nghiêng đầu.Mặc dù vậy, bức ảnh dài hai inch vẫn xẹt qua má phải của người đàn ông, người đàn ông lập tức cảm thấy đau nhói trên mặt. Một vết thương dài khoảng chục cm được bức ảnh tạo thành."Chết tiệt!"Người đàn ông thầm nguyền rủa, biết mình không phải đối thủ của Tiêu Nhất Thiên liền bịt mặt bỏ chạy, trong nháy mắt biến mất vào hành lang tầng hai.Nói thì chậm, mà diễn ra thì nhanh.Từ đầu đến cuối, toàn bộ quá trình chỉ kéo dài hai đến ba giây, trong hội trường người đến người đi, mọi thứ vẫn như thường. Không một ai nhận thấy điều gì kỳ lạ cả!Tiêu Nhất Thiên không có đuổi theo, mà là lại xoay người, quay lưng về phía Tô Tử Lam cùng những người khác, trầm giọng nói với Lâm Thanh Uyên ở đầu bên kia điện thoại, "Lần này, tôi phá hủy điện thoại." "Nếu có lần sau!""Tôi thề, thứ cô phái đen là người, đưa đi sẽ là thi thể!"Cảm giác bị người khác theo dõi mọi lúc mọi nơi, cực kỳ khó chịu!"Làm sao vậy, tức giận rồi?""Ha ha ha..."Đối mặt với sự uy h**p của Tiêu Nhất Thiên, Lâm Thanh Uyên vui vẻ cười, thản nhiên nói: "Dưới tay tôi có rất nhiều người. Nếu như anh tùy tiện giết vài người mà có thể cảm thấy dễ chịu, vậy thì cứ giết thôi.""Dù sao anh cũng là người của Lâm Thanh Uyên tôi, cũng có thể coi như là một nửa chủ nhân của bọn họ. Chủ nhân giết người hầu, là chuyện đương nhiên."Trong mắt Lâm Thanh Uyên, mạng người giống như cỏ rác!Tiêu Nhất Thiên đối với người phụ nữ này thực sự là không có cách nào, mềm cứng không ăn, dầu muối không ăn, luôn bày ra bộ dáng thờ ơ. Ở trên người cô ta, gần như không thể tìm ra một điểm yếu nào. Vì căn bản bạn sẽ chẳng biết được cô ta thực sự quan tâm đến cái gì!"Nói đi, cô tìm tôi có chuyện gì?"Tiêu Nhất Thiên quá lười biếng để nói chuyện vô nghĩa với dộ ấy."Hai điều."Lâm Thanh Uyên mỉm cười, tuy biết Tiêu Nhất Thiên không kiên nhẫn, nhưng lại nhịn không được muốn chống lại Tiêu Nhất Thiên, giọng điệu thoải mái đùa giỡn như bạn bè, hỏi: "Một chuyện tốt, một chuyện xấu, vị hôn phu thân mến, anh muốn nghe cái nào đầu tiên?""Tùy!"Tiêu Nhất Thiên lạnh lùng nói: "Cho cô mười giây, có chuyện mau nói nếu không tôi sẽ cúp máy!""Haizz, thật mất mặt mà."Lâm Thanh Uyên r*n r* nói: "Chuyện tốt là, anh và Tô Tử Lam đến Cục Dân Chính lấy giấy đăng ký kết hôn. Là bạn bè, tôi nghĩ mình có bổn phận phải đích thân nói lời chúc mừng với anh.""Không cần!"Tiêu Nhất Thiên trong long khinh thường."Về phần chuyện xấu..Lâm Thanh Uyên thở dài. Sau đó nói: "Là vị hôn thể thực sự của anh, tôi rất tiếc phải nói với anh rằng tôi không đồng ý với cuộc hôn nhân của hai người.""Vi thế!""Ngại quá, anh không thể kết hôn. Vẫn là giọng điệu thờ ơ đó, giống như lời nói của cô ta đối với người khác chính là thánh chi, không thể làm trái lời.Tiêu Nhất Thiên cũng không ngoại lệ! "Cô thấy điều cô nói đối với tôi có tác dụng ư?"Giọng Tiêu Nhất Thiên lạnh lẽo như băng hàn. Nếu lúc này Lâm Thanh Uyên đứng trước mặt anh, có lẽ anh sẽ không nhịn được màdạy cho cái người gọi là "vị hôn thê" này một bài học! Lâm Thanh Uyên cười nói: "Mười ngày trước, tôi đã thuyết phục TôTử Lam không được gả cho anh, không được cướp người của Lâm Thanh Uyên tôi. Nhưng thật đáng tiếc cô ấy không nghe lời tôi khuyên.""Thực sự là cô!"Đồng tử của Tiêu Nhất Thiên khẽ co lại, giọng nói càng lạnh hơn. "Đúng. Là tôi, Tô Tử Lam không nói cho anh sao?"Lâm Thanh Uyên giả vờ ngạc nhiên, nói: "Tôi đã gửi cho cô ấy hơn một chục bức ảnh, bao gồm cả ảnh đính hôn của chúng ta 5 năm trước, và ảnh chúng ta nằm trên cùng một giường ở tỉnh lỵ ngày hôm trước. Tôi còn nói với cô ấy, tôi và anh đang nối lại tình xưa. Giấu cô ấy, hẹn hò bí mật ở tỉnh lỵ, rồi lên giường..."Lâm Thanh Uyên dám động thủ, cũng không có ý định che giấu. Thậm chí còn không hề cảm thấy hổ thẹn mà còn tự hào về nó!Nói xong còn không khỏi thở dài: "Tô Tử Lam, người phụ nữ này không ngờ thật sự có thể chịu đựng được. Xem xong mấy tấm ảnh đó, còn có thể ngủ với anh như không có chuyện gì xảy ra. Thành thật mànói, bây giờ tôi bắt đầu ngưỡng mộ cô ấy một chút rồi đấy." Từng lời từng chữ truyền vào tai Tiêu Nhất Thiên, giống như sétđánh ngang tai. Đồng thời, nó cũng khiến anh nhận ra!Trách không được!Thảo nào đêm đó Tô Tử Lam khóc thành bộ dáng như vậy!Chẳng trách Tô Tử Lam đột nhiên muốn nghe chuyện của anh, muốn biết tình cảm vướng mắc giữa anh và Lâm Thanh Uyên! Hóa ra là Lâm Thanh Uyên ở giữa xúi giục, gây xích mích chia rẽ."CÔ- ĐÃ- THÀNH- CÔNG- CHỌC- GIẬN- TÔI- RỒI!"Tiêu Nhất Thiên kìm nén lửa giận trong long, trầm giọng nói: "Một ngày nào đó tôi đặt chân tới thủ đô, sẽ đích thân đến thăm nhà họ Lâm. Đến lúc đó thù mới hận cũ chúng ta sẽ cùng nhau tính toán một lượt!"Rồng có vảy ngược, kẻ nào dám chạm vào sẽ chết!Mà bây giờ, hai mẹ con Tô Tử Lam và Tô An Nhiên chính là váy ngược ấy trên cơ thể Tiêu Nhất Thiên! Nhà họ Tiêu ở thủ đô trước đó đã liên thủ với Phạm Nhất Minh để bắt cóc Tô An Nhiên, Phạm Nhất Minh đã chết, vậy nên Tiêu NhấtThiên sẽ ra tay trả thù nhà họ Tiêu ở thủ đô trước! Lâm Thanh Uyên, dám chạm vào Tô Tử Lam, cũng phải trá cái giá thích đáng!"Phải không!"Qua điện thoại, Lâm Thanh Uyên đương nhiên cảm nhận được sự tức giận không kiềm chế được của Tiêu Nhất Thiên, nhưng cô ta không quan tâm. Tham chí, Tiêu Nhất Thiên càng cáu kinh bao nhiêu thì cô ta lại càng thích thú và vui vẻ bấy nhiêu. Sau khi cười khúc khích một lúc lâu, cô ta nói, "Duợc thôi, được thôi,"Tôi ở thú đo cho anh, cho anh tới cưới tôi,"Nhưng mà..""Trước mắt anh không thể di tình biệt luyến* nhé. Nếu anh thật sự muốn cùng Tô Tử Lam kết hôn, đừng trách tôi không nhắc nhớ anh. Tôi đã chuẩn bị quà cưới cho anh, nếu anh muốn làm theo ý của mình mà dám bước vào phòng đăng ký kết hôn, vậy thì những món quà cưới được trao trong quá khứ chắc chắn sẽ mang đến cho anh những điều bất ngờ mà anh không thể ngờ tới."*Di tình biệt luyến: yêu một người rồi, sau đó lại không yêu người đó nữa mà có tình yêu mới."Loại bất ngờ khiến anh hận không thể giết tôi..." Tiếng cười của Lâm Thanh Uyên rất ngọt ngào, nhưng những gì từ miệng cô ta nói ra lại mang theo nồng đậm huyết khí, khiến người ta không khỏi rùng mình!Hốt hoảng!"Bất ngờ cái con mẹ cô ấy!""Phụ nữ b**n th**!"Tiêu Nhất Thiên muốn nhịn nhưng không nhịn được, anh mắng to một tiếng rồi cúp điện thoại.Một người phụ nữ như Lâm Thanh Uyên, thật sự là quá b**n th**!Vẻ ngoài như một thiên sứ, trái tim rắn rết, ngoài miệng nói yêu anh, nhưng cô ta cầm dao trên tay, nói yêu anh một câu, rồi dùng dao chém anh một nhát, và không bao giờ mệt mỏi vì điều đó!"Tôi muốn xem xem liệu cô có thể mang đến cho tôi điều bất ngờ gì!"Tiêu Nhất Thiên đương nhiên sẽ không sợ hãi trước lời nói của Lâm Thanh Uyên, anh khit mũi coi thường, lặng lẽ giải phóng năng lượng hắc ám bên trong cơ thể rà soát một lượt đại sảnh, không phát hiện có cao thủ Ám Cảnh khác.Sau đó, anh sải bước đến chỗ Tô Tử Lam, nắm tay Tô Tử Lam, ra hiệu: "Bà xã, chúng ta đi vào lấy giấy đăng ký kết hôn thôi!"Không nói hai lời, anh lôi kéo Tô Tử Lam đang với vẻ mặt nghi ngờ bước thẳng vào phòng đăng ký kết hôn ở đối diện, năng lượng hắc ám vẫn luôn phóng thích ra bên ngoài, chú ý mọi động tĩnh trong đại sảnh! Bất ngờ sao? Đến đi!!!

Chương 208: Tôi không đồng ý - Anh không thể kết hôn